Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 306: Vương tọa của lãnh chúa
Vì góc độ quan sát, họ kh thể th toàn cảnh phía trên mái che. Chỉ từ dưới lên thì con mèo đó, hay cả Mary, đều bất động như những vật trang trí trên vòng quay ngựa gỗ.
Cạnh đó kh xa một tấm bảng dựng bản đồ c viên giải trí lớn.
Thẩm Mặc tới xem xét sơ bộ nói: “Vị trí hiện tại của chúng ta coi như là ểm trung tâm của toàn bộ c viên. Chia làm ba tổ thì: Tổ 1 thám thính Đại lộ Kỳ ảo và Khu vườn Ước mơ; Tổ 2 phụ trách Đảo Mạo hiểm và Vịnh Kho báu; Tổ 3 phụ trách Thế giới Tương lai và Vương quốc Đồng thoại. Khu vực của Tổ 3 diện tích lớn nhất, nên sắp xếp bốn .”
Mọi kh ý kiến gì.
Đội hình tự nhiên được phân chia:
Tổ 1 Triệu Minh Đăng, La Bân, Giang Hạo.
Tổ 2 Nghiêm Th Văn, Lữ Ngang, Vu Á Th.
Tổ 3 Thẩm Mặc, Bạch Ấu Vi, Đàm Tiếu, Thẩm Phi.
Tổng cộng mười .
“Hy vọng mọi đừng hành động đơn lẻ, cố gắng hết sức ở bên cạnh đồng đội của .” Thẩm Mặc liếc mọi , nhạt nhẽo nói, “Hai tiếng sau chúng ta tập hợp tại đây. Nếu kh vấn đề gì thì giải tán.”
Họ đều là những từng vào trò chơi, nên biểu hiện chung khá thoải mái, kh sự hoảng loạn sợ hãi như thường khi mới vào.
Sau khi trao đổi ngắn gọn vài câu, họ lập tức giải tán, ai n về khu vực phụ trách.
Theo thứ tự ưu tiên về khoảng cách, nhóm Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi đến Vương quốc Đồng thoại trước.
Vương quốc Đồng thoại, đúng như tên gọi, là khu vui chơi l chủ đề cổ tích làm chủ đạo. Ở đây tòa lâu đài kỳ ảo đồ sộ tráng lệ, những ngôi làng cổ tích thú vị, khu rừng thần bí đầy hơi thở phiêu lưu, cùng đủ loại trò chơi giải trí khiến ta hoa mắt.
Tất nhiên, hiện tại tất cả các ểm tham quan và thiết bị này đều đã ngừng hoạt động.
Trên đường yên tĩnh đến lạ thường.
Đàm Tiếu vừa vừa ngó nghiêng xung qu, nói: “Muốn tìm chỗ trốn thì quá dễ luôn! chỉ cần liếc mắt một cái là th hàng chục chỗ thể giấu !”
Thẩm Phi cũng ngó hai bên, trầm ngâm nói: “Diện tích khu vực này lớn, chỗ thể giấu quả thực kh ít, nhưng nếu những trước đó đều kh th quan được, chứng tỏ những chỗ th thường sẽ kh trốn nổi, nhất định tìm được nơi kín đáo hơn mới được...”
“Ôi dào, còn tìm cái gì nữa! th chỗ này khá ổn này!” Đàm Tiếu chỉ vào một cái thùng rác hình chim cánh cụt bên đường, “Trốn vào đây, kh tin con mèo đó thể phát hiện ra!”
“... Trốn ngay ven đường ?” Thẩm Phi kh yên tâm, “ lộ quá kh? Lỡ như con mèo đó ngang qua va thùng rác thì chẳng bị lộ ?”
“ kìa! Chiếc xe bán xúc xích kia hình như cũng kh tệ!” Đàm Tiếu chạy chậm về phía trước, cúi xuống dưới gầm xe, reo lên: “Được được! Bên trong vừa vặn trốn được một !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-306-vuong-toa-cua-l-chua.html.]
Thẩm Phi nhíu mày: “Lỡ như con mèo ngang qua đ.â.m lật xe xúc xích thì ...”
“Này! Cái này hay vặn vẹo thật đ! Thế nói xem trốn ở đâu thì được?” Đàm Tiếu bực hỏi.
Thẩm Phi qu quất, cuối cùng về phía khu mỏ phía trước, nói: “Chúng ta thể đến đó xem thử, trong khu mỏ một đường hầm, bên trong tối, lại nhiều ngã rẽ, trốn ở đó chắc là đủ kín đáo .”
“Trốn trong khu mỏ á? Kh được kh được...” Đàm Tiếu lắc đầu lia lịa, “ là biết kh kinh nghiệm ! Trốn ở trong đó, nếu con mèo đuổi tới thì đến đường chạy cũng kh ! Cứ nghe , trốn ở ven đường là tốt nhất, đặc biệt là ở các ngã tư, lỡ bị phát hiện thì cứ vắt chân lên cổ mà chạy! Trước đây bọn đ.á.n.h nhau mà bị lẻ đàn toàn trốn kiểu đó thôi!”
Thẩm Phi khóe mắt giật giật, tâm trạng vô cùng phức tạp.
kh thể hiểu nổi tại họ minh thần võ của lại thể cùng với một gã... một gã lưu m đầu đường xó chợ như thế này?
biết rằng, Thẩm Mặc luôn là hình mẫu thần tượng trong mắt đám em họ hàng nhà họ Thẩm!
Khi họ còn đang nghịch bùn nhảy dây, Thẩm Mặc đã lạnh lùng ngang qua, lớn sẽ nói: Thẩm Mặc kìa, được trường d tiếng tuyển thẳng đ!
Khi họ đang liều mạng học hành thi cử, Thẩm Mặc lại lạnh lùng ngang qua, lớn nói: Thẩm Mặc kìa, nhảy lớp vèo vèo đ!
Khi họ cuối cùng cũng tốt nghiệp và nỗ lực gây dựng sự nghiệp, Thẩm Mặc lại lạnh lùng xuất hiện trên tivi, lớn nói: Thẩm Mặc kìa, đang cống hiến cho quốc gia đ!
Vì vậy! Thẩm Phi luôn coi họ như ngọn hải đăng trong đời ! Giữa đêm tối xua tan sương mù, chỉ dẫn phương hướng tới!
Thế mà bây giờ!
Lại sa sút đến mức xưng gọi đệ với một gã du côn đầu đường?!
Đây còn là họ trong lòng nữa kh?!
“Tiểu Phi, em và Đàm Tiếu về phía khu mỏ .” Thẩm Mặc nói.
Thẩm Phi ngẩn : “... Dạ?”
Thẩm Mặc nói: “Đường phía khu mỏ xe lăn kh được, đưa Vi Vi đến lâu đài xem thử.”
Thẩm Phi ngơ ngác, chưa kịp phản ứng đã trơ mắt Thẩm Mặc đẩy Bạch Ấu Vi về phía lâu đài!
“Ơ... kh , em... ... lại...” Thẩm Phi chút hỗn loạn.
Đàm Tiếu giơ tay khoác vai : “Đi thôi! Để Tiếu ca đây dạy cho biết cách khảo sát thực địa trước khi lâm trận!”
Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi càng càng xa, cũng kh biết Bạch Ấu Vi nói câu gì, Thẩm Mặc dừng lại, cúi bế thốc cô lên! Sau đó
Chưa có bình luận nào cho chương này.