Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 317: NHỮNG CON BÚP BÊ GIÁM SÁT
Về phần Đàm Tiếu và Giang Hạo, vẫn luôn kh th bóng dáng đâu.
Bạch Ấu Vi lo lắng.
Vừa lo cho tình hình trước mắt, vừa lo cho Đàm Tiếu. giống như một tờ gi trắng, đúng sai tốt xấu đều viết hết lên mặt, nếu Giang Hạo cố tình gài bẫy, e rằng kh thoát nổi.
Đại não cô dường như muốn phân liệt thành m mảnh, vừa lo âu bên này, vừa phiền muộn bên kia.
Bạch Ấu Vi c.ắ.n chặt môi, cả rơi vào trạng thái nôn nóng.
Ban đêm kéo dài khoảng sáu tiếng đồng hồ, mà hiện tại ngay cả một tiếng cũng chưa trôi qua, họ kh thể cứ mãi dây dưa với Mary và con mèo ở đây được!
Bây giờ cho con thỏ ra ngoài ?... Kh, kh được!
Con thỏ thể dùng để đ.á.n.h bất ngờ, nhưng kh thể đ.á.n.h lâu dài! Nếu phóng ện liên tục, ện năng sẽ nh chóng cạn kiệt!
Việc cấp bách lúc này là khiến mọi cùng rút lui!
... Nhưng, rút lui đâu?
Dù trốn ở đâu cũng sẽ bị Mary và con mèo tìm th, vậy thì rút lui còn ý nghĩa gì nữa?!
M bên ngoài vừa đ.á.n.h vừa lui, dần rời khỏi tầm mắt của Bạch Ấu Vi. Cô th chiếc cúc áo mắt mèo để lại trên mặt đường.
Cúc áo mắt...
Đôi mắt?
Suy nghĩ của Bạch Ấu Vi bỗng nhiên khựng lại, cô lờ mờ cảm th đã bỏ sót ều gì đó. Nghĩ kỹ lại, tình cảnh này chẳng quen thuộc ?
Lúc ở Nhà Búp Bê, con quái vật nh ốc dường như đôi mắt thấu tất cả, vừa vào phòng là lao thẳng đến ngăn tủ nơi cô ẩn nấp!
Bây giờ, lại là như vậy!
Điểm chung giữa Nhà Búp Bê và trò Trốn Tìm này là gì?
Cô sốt ruột qu bốn phía.
Điểm chung...
Điểm chung nằm ở đâu?
Đều tràn ngập hơi thở trẻ thơ ?
Tại lại tràn ngập hơi thở trẻ thơ?
Bởi vì...
Bởi vì...
... Búp bê?
Bạch Ấu Vi ngẩn .
Mạch suy nghĩ đã th suốt, cô đột nhiên tỉnh táo lạ thường, một lần nữa quan sát xung qu
Quả nhiên... nơi này nhiều, nhiều búp bê!
Dù là ở cửa hàng quà tặng lúc nãy, hay căn phòng kẹo ngọt sau đó, đều vô số búp bê trưng bày. Bằng l nhung, cao su, gốm sứ, gỗ, tượng đất, vải, nỉ...
Đủ loại búp bê.
Mary chính là th qua đôi mắt của chúng để quan sát họ!
“Là búp bê!” Bạch Ấu Vi kích động trong lòng, lập tức lao ra khỏi nhà cây, ném con thỏ về phía Mary! Đồng thời hô lớn: “Tản ra!!!”
M đang quần thảo với mèo Ragdoll lập tức tránh lui, Thẩm Phi chậm một bước, được Thẩm Mặc kéo văng ra!
còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã th con mèo khổng lồ trước mắt đổ rầm xuống đất! Những tia ện như rắn bò khắp nó!
Bạch Ấu Vi đứng ở cửa nhà cây hét lên: “Những con búp bê ở đây đều là kẻ giám thị! Đi tìm nơi nào kh búp bê mà trốn! Đừng để búp bê th!!!”
“Cái gì?” Thẩm Phi ngơ ngác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-317-nhung-con-bup-be-giam-sat.html.]
Thẩm Mặc đẩy mạnh một cái: “Đi!”
“!” Thẩm Phi lòng nóng như lửa đốt.
trơ mắt Thẩm Mặc chạy đến nhà cây, bế thốc Bạch Ấu Vi lên nhảy ra phía sau nhà cây, biến mất tăm.
Những khác cũng tản ra tìm chỗ trốn.
Những tia ện trên Mary và mèo Ragdoll vẫn đang chạy loạn, tiếng xẹt xẹt vang lên kh ngớt, kh ai dám lại gần.
Vài giây sau, con thỏ thu lại tia ện, cũng nhảy nhót chạy mất!
Thẩm Phi nghiến răng, xoay bỏ chạy!
Nhưng ven đường toàn là búp bê!
Trong tủ kính trưng bày đủ loại búp bê, biển báo ven đường treo búp bê, ngay cả thùng rác cũng hình dáng động vật hoạt hình! Búp bê trong c viên giải trí hiện diện khắp nơi, nơi nào mới là nơi kh búp bê đây?!
Phía trước xuất hiện biển chỉ dẫn nhà vệ sinh c cộng, Thẩm Phi nh chóng liếc phía sau, kh th bóng dáng mèo Ragdoll đâu, liền tăng tốc rẽ vào nhà vệ sinh!
...
Thẩm Mặc ôm Bạch Ấu Vi trốn vào phòng chứa thiết bị của hạng mục trượt thác.
Nơi này chất đầy áo phao màu cam.
Thẩm Mặc quan sát một vòng, kh th búp bê nào, liền đặt Bạch Ấu Vi xuống, sau đó đứng dậy đóng cửa.
Cánh cửa vừa đóng lại, căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh. Những tiếng nhạc ồn ào bị ngăn cách bên ngoài, cùng với sự nguy hiểm dường như cũng ngay lập tức rời xa và cô.
Bạch Ấu Vi nhắm mắt lại, trái tim đang đập loạn xạ cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.
Ph!
Thứ gì đó va vào cánh cửa vừa mới đóng.
Trái tim vừa bu lỏng của Bạch Ấu Vi lại treo ngược lên cổ! Kinh hãi!
Thẩm Mặc nhíu mày, tiến lại gần cửa nghe ngóng động tĩnh, kh âm th nào cả.
một lần nữa cầm l trường kiếm, tay kia nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, cảnh giác và chậm rãi, nhẹ nhàng hé mở cửa...
Vừa lộ ra một khe cửa, liền th một con thỏ b dùng sức chen vào.
Cả hai trong phòng đều ngẩn ra.
Thẩm Mặc mở to cửa, con thỏ chạy lạch bạch vào trong, lao tọt vào lòng Bạch Ấu Vi.
Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi nhau, bầu kh khí căng thẳng lập tức tan biến, chỉ còn lại nụ cười.
Cửa phòng đóng lại lần nữa, Thẩm Mặc tới ngồi xuống, hỏi: “Nó còn bao nhiêu ện?”
Bạch Ấu Vi ôm con thỏ, chậm rãi vuốt ve tai nó, khẽ đáp: “Còn lại một nửa.”
“Cho nó về sạc ện .”
“Ừm.”
Mở Nhà Búp Bê ra, con thỏ chui vào nạp ện, trong phòng thiết bị chỉ còn lại hai bọn họ.
Thẩm Mặc kéo cô lại, ôm vào lòng, ngồi tựa lưng vào tường nghỉ ngơi.
Trên đẫm mồ hôi, áo trên ướt sũng, nhưng Bạch Ấu Vi kh hề chê bai, đầu tựa vào n.g.ự.c , lắng nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ, chỉ cảm th kiên định và an tâm. Cô cũng chậm rãi nhắm mắt lại.
Trận chiến với Mary này, thực sự quá mệt mỏi...
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Cả hai kh ai nói lời nào.
Thỉnh thoảng nghe th tiếng bước chân nặng nề truyền đến từ bên ngoài, họ càng thêm nín thở ngưng thần.
Mary ở bên ngoài kh ngừng c.h.ử.i bới, trút giận bằng cách phá hủy cảnh vật và thiết bị hai bên đường, nhưng mãi vẫn kh tìm th thêm một ai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.