Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 394: LÁ RỤNG VỀ CỘI
Phó Diệu Tuyết trầm tư: “Nói cách khác... chỉ cần khiến bà ta tin rằng chúng ta đến để giúp đỡ, bà ta sẽ để chúng ta mang thi hài an táng?”
Chỉ cần thi hài được chôn cất, chuyện vận hài chẳng sẽ kết thúc ? Bốn nhau, nhất thời kh ai nói gì.
Chơi trò chơi vốn dĩ mang theo chút yếu tố may mắn, đôi khi ý tưởng đúng thì mọi chuyện suôn sẻ, trò chơi dường như dễ dàng, nhưng đôi khi ý tưởng sai thì lại là đ.â.m đầu vào ngõ cụt, đến lúc đụng tường mới biết sai đường. Cách nói của Phó Diệu Tuyết chưa qua kiểm chứng, kh ai dám chắc là hiệu quả.
Bạch Ấu Vi nói: “Theo phong cách từ trước đến nay của trò chơi, muốn khiến Lý thị tin tưởng chúng ta, hoặc là th qua một sự kiện, hoặc là th qua một vật phẩm. Ví dụ, chúng ta tra ra thân phận của Lý thị, gọi đúng tên bà ta, liệu bà ta bình tĩnh lại kh? Hay là chúng ta tìm được tín vật của nhà Lý thị, liệu bà ta tin tưởng chúng ta hơn kh?”
Thẩm Mặc khẽ gật đầu: “Ngày mai lại vào thôn tra thêm m mối, tiện đường ghé qua nhà họ Lý xem tìm được thứ gì giống như tín vật kh.”
nói với giọng ệu bình thản, nhưng sắc mặt kh được tốt, thể là do ảnh hưởng của vết thương sau lưng. Bạch Ấu Vi kh nỡ để vất vả thêm, liền nói: “Nghỉ ngơi trước , những chuyện khác ngày mai bàn bạc cũng vậy thôi.”
Phó Diệu Tuyết cũng xót cho cái chân của Đỗ Lai: “Đúng đúng, nghỉ ngơi trước , muộn thế này cũng chẳng bàn ra kết quả gì đâu.”
Cô kéo Đỗ Lai rời , sang sương phòng sát vách. Vừa đóng cửa lại, Phó Diệu Tuyết đã vội vàng ghé tai Đỗ Lai, nói nhỏ: “Em hình như biết cách th quan trò chơi !”
Đỗ Lai ngẩn ra, cô: “Em biết ?”
“Ừm~” Phó Diệu Tuyết cười tủm tỉm, “Cũng nhờ Bạch Ấu Vi nhắc nhở, lúc nãy cô ta chẳng nói muốn tìm tín vật ? Em biết đó là cái gì nha~”
Cô ôm cổ Đỗ Lai, dùng giọng thấp hơn, nhẹ hơn nói: “ chẳng nói cô ta đã l của nhiều mảnh ghép trò chơi ? Hừ hừ, cái đàn bà nham hiểm đó... cứ chờ xem~ em sẽ l lại hết mảnh ghép, cả đạo cụ của cô ta nữa! Để trả thù cho !”
Đỗ Lai đã đưa cho Bạch Ấu Vi tổng cộng 8 mảnh ghép trò chơi. kh mục tiêu thu thập đủ mảnh ghép, nên số lượng đối với kh ý nghĩa, nhưng trong 8 mảnh đó 2 mảnh quyền miễn trừ trò chơi.
Dù kh rõ thế giới sau này sẽ biến thành thế nào, nhưng Đỗ Lai tin rằng mảnh ghép trò chơi chắc c sẽ trở thành tài nguyên khan hiếm. Bởi vì một mê cung tối đa chỉ sản sinh ra 9 mảnh ghép, tương ứng với 9 lần miễn trừ. Cho đến nay, số hiệu mê cung chưa vượt quá hai chữ số, giả sử tổng cộng 9 tòa mê cung, thì dù th quan hết cũng chỉ 81 mảnh ghép, nhưng trò chơi chắc c kh chỉ 81 cái, chơi cũng kh chỉ 81 . Về số lượng, hai bên chênh lệch quá lớn.
Cho nên sau này muốn được mảnh ghép sẽ chỉ càng ngày càng khó! Lần trước sở dĩ thể đắc thủ, l được nhiều mảnh ghép như vậy là vì căn cứ Thượng Hải tập trung nhiều chơi từng vào mê cung, nhưng tương lai thì ?
Đỗ Lai trầm tư. kh nghĩ việc l mảnh ghép và đạo cụ của Bạch Ấu Vi là một ý hay. Kh vì hai bên đang liên minh, mà vì trước khi Bạch Ấu Vi lật hết bài tẩy, bất kỳ hành động nào cũng đều tiềm ẩn nguy hiểm.
Nhưng mà... xét th hiện tại kh còn một , tính toán cho Phó Diệu Tuyết, mảnh ghép đương nhiên càng nhiều càng tốt. Sự mạo hiểm này đáng để thử một lần.
Đỗ Lai hỏi Phó Diệu Tuyết: “Em chắc c được m phần?”
Phó Diệu Tuyết kiêu ngạo nâng cằm: “Tám phần nha.”
Đỗ Lai suy nghĩ một chút, dặn dò cô: “Kh đến phút cuối cùng thì đừng ra tay, hai đó thể th quan nhiều trò chơi như vậy, tuyệt đối kh chỉ nhờ may mắn đâu...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-394-la-rung-ve-coi.html.]
“Lắm lời!” Phó Diệu Tuyết trừng mắt, “ lại th em kh bằng cô ta chứ gì! Vậy lúc đầu cứu em làm gì? Cứ để em c.h.ế.t quách cho xong!”
Đỗ Lai ôm l cô hôn một cái, dỗ dành bằng những lời đường mật: “Trừ khi c.h.ế.t, nếu kh em nhất định sống.”
Phó Diệu Tuyết nũng nịu trong lòng : “Hừ hừ, xem biểu hiện của thế nào đã nhé~”
...
Đêm khuya tĩnh lặng, ngoài phòng chỉ tiếng mưa rơi. Bạch Ấu Vi kh biết toan tính của phòng bên cạnh, cô nằm bò bên giường, nhíu mày vết thương trên lưng Thẩm Mặc. Ba vết cào kh th máu, nhưng để lại dấu vết x đen trên da, da thịt ẩn hiện dấu hiệu thối rữa, vết bầm tím cũng dần lan rộng như trúng độc.
Lần này Thẩm Mặc coi như đã chịu thiệt thòi lớn. Dù đạo cụ thể cắt đứt mọi thứ, nhưng đối mặt với Vận Hài Nữ ở trạng thái u hồn, cũng vô kế khả thi.
Thẩm Mặc kh thể nằm ngửa, đành nằm sấp trên giường, nắm l tay Bạch Ấu Vi bóp nhẹ, nói: “Ngủ , ra khỏi trò chơi là sẽ khỏi thôi.”
Bạch Ấu Vi mím môi, sắc mặt căng thẳng. Một lát sau, cô nói: “Lúc nãy Đỗ Lai nói loại thương thế này chỉ thể tự lành, phơi nắng thể đẩy nh tốc độ, theo cách nói dân gian thì chính là bổ sung dương khí đúng kh? Ngoài phơi nắng ra, m.á.u gà trống dương khí cũng nặng...”
Cô dừng lại một chút, ngập ngừng nói: “Còn ... nước tiểu đồng t.ử hình như dương khí cũng nặng, hay là chúng ta tìm Tiểu Tân...”
Thẩm Mặc bật cười, đưa tay xoa đầu cô: “Đừng quậy nữa, lại đây nằm với một lát.”
Bạch Ấu Vi bĩu môi, chậm rãi bò lên giường, nằm nghiêng sát cạnh .
“Thật sự kh thử ?” Cô kh cam lòng hỏi.
Thẩm Mặc buồn cười nói: “Dùng Tiểu Tân, chẳng thà dùng .”
“...” Bạch Ấu Vi đỏ mặt. Cô cảm th nhận thức của và Thẩm Mặc về nước tiểu đồng t.ử sự sai lệch lớn. Cô đang nói về nước tiểu của trẻ em dưới 12 tuổi thật mà!
cô lại nghĩ: * đang tán tỉnh kh nhỉ...*
Bạch Ấu Vi ngượng ngùng chằm chằm Thẩm Mặc. Thẩm Mặc nhếch môi, thấp giọng nói: “Lại gần chút nữa.”
Bạch Ấu Vi nhích lại gần , lí nhí: “ cũng lại gần chút ~”
Thẩm Mặc cười: “Được, cũng lại gần chút.”
áp sát môi cô, hôn nhẹ. Cô cũng... hôn . lại... Tiếp theo cô cũng... Trò chơi này, chơi cả đêm cũng kh th chán.
Chưa có bình luận nào cho chương này.