Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 456: NGHỈ NGƠI ĐẠI SẢNH
Những khác cũng lộ vẻ nhẹ nhõm.
Bốn bị đào thải tuy mất mảnh ghép trò chơi, nhưng giữ được đạo cụ của , lại còn được chia thêm đạo cụ mới, đây chắc c là kết quả tốt nhất .
Chỉ Dư Triều Huy là thần sắc ảm đạm, kh hề chút vui mừng nào.
Cầu Đá trên nóc nhà xoay một vòng, những đồ đằng hình con mắt trên nó lần lượt biến mất, bốn bị đào thải sau khi nhận đạo cụ cũng lần lượt biến mất theo.
Trên quảng trường chỉ còn lại ba chiến tg: Bạch Ấu Vi mắt đỏ, Dư Triều Huy mắt lam, và một da trắng mắt vàng.
Theo thể lệ, đáng lẽ năm chiến tg, nhưng giờ chỉ còn lại ba.
Điều này khiến Cầu Đá hơi kh hài lòng, nhưng dù thì trò chơi cũng đã kết thúc thuận lợi, hơn nữa nó thu hoạch khá phong phú, lập tức mãn nguyện lăn một vòng, nói với mọi :
“Chúc mừng các ngươi đã giành chiến tg trong trò chơi này! Chiến tg này cũng đồng nghĩa với việc chính thức bắt đầu tham gia Mê Cung Chiến Tr
Đây sẽ là một cuộc thi đấu kéo dài, Quốc vương cần nỗ lực mở rộng lãnh thổ, Thần dân cần lựa chọn quân chủ ưu tú, quân thần đồng lòng mới thể giành được tg lợi cuối cùng.
Quy tắc chi tiết, sau khi các ngươi quay lại Sảnh Nghỉ Ngơi, sẽ Giám sát quan khác giới thiệu cho các ngươi.
Bây giờ các ngươi ba phút chuẩn bị, đây là ưu đãi dành cho chiến tg nha~”
Ba phút chuẩn bị.
Rốt cuộc trong tay đang cầm nhiều mảnh ghép và đạo cụ như vậy, nếu muốn che giấu thực lực thì đương nhiên kh thể lập tức quay về Sảnh Nghỉ Ngơi.
da trắng mắt vàng nhận được một đạo cụ là một cành cây dài, khó giấu, vội vàng chạy vào rừng cây lăn lộn một hồi cho ngợm bẩn thỉu, tóc tai dính đầy lá khô, như vậy cành cây cầm trong tay tr cũng kh quá lộ liễu.
Đạo cụ Dư Triều Huy nhận được đều khá nhỏ, ta tùy ý nhét vào túi, cái thì cầm thẳng trên tay. Cái c.h.ế.t của Phương Vũ giáng một đòn nặng nề vào ta, hiện tại trạng thái của ta hoàn toàn kh ổn, tâm trí dường như kh còn đặt vào trò chơi nữa.
Bạch Ấu Vi th ta như vậy, trong lòng cũng kh thoải mái.
Tuy chỉ là hai kh m liên quan, chẳng khác gì lạ, nhưng... một tầng quan hệ như vậy, khó để kh để tâm.
Hơn nữa, từ trước đến nay, con thỏ của cô chỉ dùng để răn đe, trừ khi đối phó với quái vật trong trò chơi, nếu kh cô sẽ kh hạ thủ đoạn tàn độc.
Đây là lần đầu tiên... khiến ta mất mạng.
Bạch Ấu Vi liếc Dư Triều Huy, càng thêm bực bội, cô một vào phòng bỏ phiếu, mở Phòng Thú B ra, ném hết mảnh ghép và đạo cụ vào trong, lúc trở ra tay chỉ ôm mỗi con thỏ.
Trên quảng trường xuất hiện một lối ra hình vu khổng lồ, tỏa ra ánh sáng trắng thuần khiết.
Giám sát quan đã biến mất từ lúc nào.
Ba lần lượt bước vào lối ra, chìm vào ánh sáng trắng, khi mở mắt ra lần nữa, họ đã trở lại căn phòng màu trắng rộng lớn vô tận kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-456-nghi-ngoi-dai-s.html.]
Hóa ra nơi này được gọi là Sảnh Nghỉ Ngơi.
Trong Sảnh Nghỉ Ngơi lác đác vài nhóm , tổng cộng khoảng bảy tám chục .
Xem ra vòng dự tuyển vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, một bộ phận chơi vẫn đang ở trong trò chơi chưa ra ngoài.
Bạch Ấu Vi đẩy xe lăn tìm kiếm những bóng dáng quen thuộc.
Cô kh th Thẩm Mặc, cũng kh th Đàm Tiếu và Phan Tiểu Tân, nhưng lại th bác sĩ Tự Phương Hạ với sắc mặt u ám ở một góc.
Quốc vương bị giáng xuống làm thần dân, mất hết mảnh ghép và đạo cụ, bên cạnh lão kh còn bất kỳ theo nào nữa.
Cũng kh th gã đeo kính kia đâu, chắc là vì bị giáng xuống làm thứ dân nên đã bị đuổi ra khỏi kh gian này .
“Vi Vi.”
Cách đó kh xa gọi cô.
Bạch Ấu Vi quay đầu lại, th Nghiêm Th Văn và Lư Vũ Văn đang về phía .
Nghiêm Th Văn hỏi: “Tg chứ?”
“Ừm.” Bạch Ấu Vi gật đầu, hỏi họ: “Tô Mạn đâu?”
Nghiêm Th Văn khẽ lắc đầu: “Vòng dự tuyển này dường như phân phối trò chơi dựa theo đặc tính của mỗi , Tô Mạn kh ở cùng chúng .”
Tô Mạn rõ ràng thuộc hệ vũ lực.
Nghiêm Th Văn hỏi Bạch Ấu Vi: “Thẩm Mặc và Đàm Tiếu đâu? Họ cũng chưa ra ?”
“Kh th họ, chắc vẫn còn trong trò chơi.” Bạch Ấu Vi nhíu mày, vẻ mặt lo lắng: “Tiểu Tân cũng chưa ra.”
“Tình huống của Tiểu Tân khá đặc thù, chắc sẽ kh bị phân vào trò chơi quá khó đâu.” Nghiêm Th Văn an ủi.
Bạch Ấu Vi khẽ thở dài: “Hy vọng là vậy...”
Vốn dĩ cô tưởng rằng thua trong trò chơi cùng lắm chỉ biến thành thứ dân, nhưng sau khi trải qua một ván game, cô nhận ra những kẻ vì để giành được suất tg mà thực sự kh từ thủ đoạn.
Hiện tại cô vô cùng lo lắng cho Đàm Tiếu và Tiểu Tân.
Tất nhiên, cũng lo cho cả Thẩm Mặc nữa. Nếu thực sự phân phối trò chơi theo đặc tính cá nhân, vậy liệu mạnh đấu mạnh, yếu đấu yếu kh? Thẩm Mặc sẽ gặp đối thủ thế nào đây?
Lúc này, nghe th Lư Vũ Văn nói: “Theo lời Giám sát quan trong trò chơi vừa , vòng dự tuyển ngoài việc sàng lọc ra Quốc vương và Thần dân đủ tư cách, mục đích khác là để mọi làm quen với thể lệ, các trận chiến chính thức cũng sẽ là những trò chơi đối kháng tương tự. Bên phía cô, Giám sát quan tiết lộ m mối gì về cuộc chiến kh?”
Bạch Ấu Vi hơi ngẩn ra, hồi tưởng một lát nói: “ gặp một quả cầu, nó nói Quốc vương cần mở rộng lãnh thổ, ểm này vẫn chưa hiểu lắm, nhưng nghĩ khi mọi tập trung đ đủ, Giám sát quan Đầu Thỏ chắc c sẽ đưa ra lời giải thích.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.