Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê

Chương 471: MŨ BẢO HIỂM NGƯỜI THIẾC

Chương trước Chương sau

Leonid sở dĩ gặp khó khăn như vậy là vì những khác kh thể lên đài giúp ta. Nếu kh, chỉ cần một cái chạm nhẹ là ta thể khôi phục tự do, tác dụng giam cầm tự nhiên sẽ trở nên vô nghĩa.

Hiện tại Leonid kh thể cử động, đối phương kh được chạm vào ta, trận đấu cũng kh thể tiến hành. Sự nôn nóng bắt đầu lan tỏa khắp đấu trường. Mọi từ sốt ruột chuyển sang cáu kỉnh, đến bất lực, tê liệt, chỉ thể tiếp tục chờ đợi.

...

Suốt 36 tiếng đồng hồ sau, thân thể Leonid lảo đảo một cái, bỗng nhiên ngã quỵ xuống đất.

Đối thủ của ta đã chờ đợi từ lâu, thời gian vừa hết là lập tức x tới, phát động tấn c vào Leonid đang ngã gục!

Một trận đ.ấ.m đá túi bụi đã được tích tụ từ lâu!

Leonid kh chút sức lực chống trả, bị đ.á.n.h đến mức mặt mũi bầm dập, mắt nổ đom đóm! Con sư t.ử kiêu ngạo một thời giờ đây nằm rũ rượi trên mặt đất như một con hổ gi kh còn chút uy h.i.ế.p nào.

Đồng hồ đếm ngược nh chóng xuất hiện!

Gã thấp bé ngừng tay chân, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý, con số đếm ngược: 10, 9, 8...

Đàm Tiếu ở dưới đài kinh ngạc: "Râu xồm lại trở nên yếu thế này..."

"36 tiếng kh ăn, kh uống, kh cử động, kh ngủ, đổi lại là thì bây giờ chắc cũng chẳng phản kháng nổi đâu." Thẩm Mặc thản nhiên lên đài, "Tên kia đã 9 ểm, chỉ cần l 20 ểm từ Leonid, tg thêm một ván nữa là thể ngồi lên vị trí Chiến Vương."

Đàm Tiếu suy nghĩ một chút, quay đầu hướng lên đài hét lớn: "Râu xồm! Chúng sẽ báo thù cho !!!"

Leonid nằm trên đất tức đến mức suýt hộc máu! Ông ta đã c.h.ế.t đâu!

Leonid gồng đứng dậy, đồng hồ đếm ngược lập tức biến mất. Gã thấp bé thoáng hiện vẻ kinh sợ, theo bản năng lùi lại hai bước

"Khốn kiếp..." Leonid bò dậy, "Lão t.ử chỉ là... bị tê chân thôi!"

Bùm!

Leonid lao mạnh tới, tóm l cổ chân gã thấp bé, nhấc bổng lên! Sau đó quật mạnh xuống sàn nhà! Kh đợi đối phương kịp đứng dậy, ta thúc cùi chỏ, dùng thế Thái Sơn áp đỉnh đè nghiến xuống!

Tiếng xương sống kêu răng rắc, gã thấp bé suýt bị đè c.h.ế.t, mặt đỏ gay vì nghẹt thở, cuối cùng ngất lịm !

... Toàn trường im phăng phắc.

Leonid đứng dậy, thở hồng hộc, bước vẫn còn hơi lảo đảo. Ông ta ngẩng đầu xuống dưới đài, gầm lên: "Thằng nhóc thối! Còn kh mau lên thay lão tử!"

Đàm Tiếu nh nhẹn nhảy lên sân khấu!

Xung qu truyền đến những tiếng thở dài đầy tiếc nuối, bởi vì các chơi giờ mới nhận ra Leonid đã là nỏ mạnh hết đà, mà họ lại bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng để kiếm ểm này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-471-mu-bao-hiem-nguoi-thiec.html.]

Leonid rời sân, ểm số còn lại 15, chuyển cho Đàm Tiếu 20 ểm. Thân thể ta do kh vận động quá lâu nên tuần hoàn m.á.u bị trì trệ, dẫn đến chân tay tê dại, cần được nghỉ ngơi gấp.

Thẩm Mặc đỡ ta một tay, nói: "Trạng thái cơ thể trong thời gian ngắn khó mà khôi phục lại mức tốt nhất, những trận sau đừng đ.á.n.h nữa. Lát nữa gom đủ ểm đạt chuẩn thì lên vị trí Chiến Vương mà nghỉ ngơi."

Leonid mặt đen như nhọ nồi, khó chịu nhưng vẫn gật đầu, kh cố chấp nữa. Hiện tại họ đã tích được kha khá ểm, chỉ còn thiếu Đàm Tiếu.

Thẩm Mặc xoay chuẩn bị lên đài, lại phát hiện trước sân khấu đã bị chặn lại. Ngẩng đầu lên, hóa ra đã nhắm vào Đàm Tiếu, thừa dịp đang nói chuyện với Leonid mà nh chân chiếm l sân khấu loạn đả.

Thẩm Mặc hơi nhíu mày, đ.á.n.h giá nọ. Đó là một gã cơ bắp lực lưỡng, tay xách một chiếc mũ bảo hiểm bằng thép, đang thận trọng tiến lại gần Đàm Tiếu.

Thẩm Mặc đoán rằng chiếc mũ bảo hiểm kia e là lại là một đạo cụ phiền phức. Đàm Tiếu hiện 25 ểm, dù thua cũng chỉ mất 10 ểm, kh gì quá nghiêm trọng.

Thẩm Mặc thản nhiên dặn dò một câu: "Đàm Tiếu, an toàn là trên hết."

"Biết !" Đàm Tiếu đáp.

Dưới đài thấp giọng bàn tán: "Đó là Mũ Bảo Hiểm Thiếc, thằng nhóc kia sắp xui xẻo ..."

Mũ Bảo Hiểm Thiếc?

Thẩm Mặc nghe vậy lại về phía sân khấu, chỉ th gã cơ bắp đội chiếc mũ lên đầu, ngay sau đó, toàn thân "rắc rắc" bao phủ bởi những lớp sắt lá! Cứ như thể đang khoác trên một bộ giáp sắt!

"Đội Mũ Bảo Hiểm Thiếc vào thì tương đương với đao thương bất nhập, căn bản kh đ.á.n.h nổi..."

Đàm Tiếu kh nghe th những lời bàn tán xôn xao bên dưới, đầu óc đơn giản lao thẳng lên trước, vung một quyền đ.ấ.m vào gã cơ bắp!

Gã cơ bắp đứng vững như bàn thạch.

Mặt Đàm Tiếu tức khắc vặn vẹo, ôm l tay gào khóc t.h.ả.m thiết!

"Đau đau đau đau đau!!!..."

Cùng lúc đó, gã cơ bắp vung nắm đ.ấ.m thép, giáng một đòn nặng nề vào n.g.ự.c Đàm Tiếu!

Một tiếng "bùm" vang lên, Đàm Tiếu bị đ.á.n.h bay ! Sau đó ngã rầm xuống sàn nhà, nửa ngày kh bò dậy nổi!

Gã cơ bắp khoác giáp sắt kh chỉ khả năng phòng ngự kinh , mà sức mạnh cũng cực kỳ đáng sợ!

Đàm Tiếu bò dậy khi đồng hồ đếm ngược đến giây thứ 5, lảo đảo chạy về phía rìa sân khấu, gã cơ bắp từng bước một truy đuổi phía sau. Tuy mặc bộ giáp sắt khiến hành động kh được linh hoạt, thậm chí phần cồng kềnh, nhưng để đối phó với một Đàm Tiếu đang bị thương thì vẫn quá dư dả.

"Chạy mau !" Tô Mạn ngồi trên cao lo lắng hét lên.

"Chạy kh nổi nữa!" Đàm Tiếu ôm ngực, mặt đầy đau đớn. Kh biết bị đ.á.n.h gãy xương sườn kh, mỗi bước chạy đều đau thấu tim gan!

Phía sau, gã cơ bắp bước rầm rập, rõ ràng là muốn dồn vào chỗ c.h.ế.t! Đương nhiên là muốn g.i.ế.c , đ.á.n.h tg chỉ l được 10 ểm, nhưng nếu xử lý gọn trong một lần, sẽ chiếm được toàn bộ ểm số của !


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...