Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 477: TRẢ LẠI CẢ VỐN LẪN LỜI
Phan Tiểu Tân giật tỉnh táo, ôm chặt giỏ hồ đào của lao thẳng vào rừng!
Đám đ nổi giận lôi đình!
"Mẹ kiếp! Đuổi theo!"
"Mau bắt l con nhỏ đó!"
Mọi hoàn hồn, đồng loạt đuổi theo! kẻ chạy nh như bay, kẻ dẫm hồ đào trượt chân ngã nhào, lại kẻ dừng lại nhặt hồ đào dưới đất.
Trong khi đó, nghệ nhân rối gỗ và con rối nhỏ vẫn thong thả tuyên bố: "... Số 12, 0 quả hồ đào, đào thải! ... Số 27, 0 quả hồ đào, đào thải! Số 30..."
Cuối cùng cũng gào lên: "Đừng đuổi theo nữa! Kh kịp đâu! Mau nhặt hồ đào !!!"
lẽ chưa kịp đuổi tới chỗ Phó Diệu Tuyết thì họ đã bị đào thải vì kh hồ đào trong tay . Vì vậy, chi bằng tr thủ lúc chưa gọi đến số của mà nhặt l vài quả!
Đám phẫn uất đành dừng bước, cuống cuồng nhặt hồ đào dưới đất. Kh chỉ nhặt, họ còn cướp của nhau!
Phó Diệu Tuyết chắc c là nhiều hồ đào nhất, đứa nhóc kh nộp hồ đào kia cũng sẽ chiếm một suất, ba suất còn lại đương nhiên tr giành mà ! Trong phút chốc, hiện trường hỗn loạn kinh khủng, đủ loại ẩu đả diễn ra. Ngay cả những từng là đồng minh lúc này cũng chẳng màng gì nữa, ên cuồng cướp giật hồ đào!
Phó Diệu Tuyết chạy thoát thân, nghe th động tĩnh phía sau thì khoái chí vô cùng: "Một lũ ngu ngốc! Ha ha ha ha ha ha!"
Phan Tiểu Tân đuổi theo phía sau, ôm giỏ thở hồng hộc: "Chúng ta... kh quay lại ..."
"Quay lại chứ ~ đương nhiên quay lại." Phó Diệu Tuyết về phía sau, đôi mắt cong cong đầy vẻ đắc tg, "Giám sát quan c bố kết quả từ ít nhất, chúng ta nhiều hồ đào nhất, số báo d chắc c để cuối cùng mới gọi. Bây giờ quay lại là vừa kịp lúc."
Cô tháo hết số hồ đào trang trí trên ra, nhét hết vào giỏ của Phan Tiểu Tân, lại ôm một ôm lớn hồ đào từ trong sọt nhét thêm vào giỏ bé. Nhét kh hết, cô nhét vào túi áo, túi quần, thậm chí cả mũ áo của .
"Chị kh lừa chứ? Trả lại cả vốn lẫn lời nhé, đủ chưa? muốn thêm nữa kh?"
Phan Tiểu Tân gật đầu lia lịa: "Đủ , đủ ... Cảm ơn chị!"
Phó Diệu Tuyết nheo mắt cười: "Ái chà, cái miệng nhỏ ngọt xớt nhỉ."
Hai ôm hồ đào của quay lại khoảng đất trống trước nhà gỗ. Lúc nãy còn náo nhiệt với 30 chơi, giờ chỉ còn lại ba , cộng thêm hai họ là vừa đủ năm. Ba chơi kia th Phó Diệu Tuyết và Phan Tiểu Tân quay lại thì bằng ánh mắt đầy thù hận! Chỉ là trò chơi đã kết thúc, dù giờ g.i.ế.c Phó Diệu Tuyết cũng chẳng thay đổi được gì, vả lại chưa chắc đã g.i.ế.c nổi cô.
Mọi mang theo oán hận chờ đợi kết quả cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-477-tra-lai-ca-von-lan-loi.html.]
Con rối Jamie: " chiến tg trận này tổng cộng 5 , đào thải 25 . Mảnh ghép trò chơi thể phân phối: 33 mảnh. Đạo cụ thể phân phối: 24 món. Bây giờ tiến hành kết toán phần thưởng "
Sau một hồi kết toán, Phan Tiểu Tân nhận được 7 mảnh ghép và 5 món đạo cụ, còn Phó Diệu Tuyết nhận được 8 mảnh ghép và 5 món đạo cụ.
"Mê Cung Chiến Tr sắp tới, mọi cố gắng lên nhé ~" Giọng Jamie l lảnh, "Jack, đ.á.n.h giá cao ai trong số họ?"
"Jamie, lại hỏi câu đó." Jack nghiêm túc trả lời, "Đương nhiên là quý cô Hồ Đào này . biết đ, thích những cơ thể khác biệt."
Jamie: "Ha ha! Giống như Jefferson Bao Tay Trắng, một cơ thể khác biệt!"
Jack: "Đúng vậy, một cơ thể được cải tạo thật khiến ta mê mẩn."
Jamie: "Nhưng c.h.ế.t ."
Jack: "Thật đáng tiếc..."
Hai kẻ đó kẻ tung hứng như đang diễn kịch. Phó Diệu Tuyết nghe đến phát chán, định cắt ngang thì Jack bỗng "A" một tiếng: "Jamie, chúng ta mải nói chuyện mà quên mất một việc cực kỳ quan trọng!"
Jamie lập tức phụ họa: "Đúng ! Quên đưa họ về sảnh nghỉ ngơi!"
Dứt lời, một khối vu phát sáng khổng lồ xuất hiện.
"Mời cho, các vị." Jack và Jamie đồng th, "Chúc may mắn ~"
Phó Diệu Tuyết nhặt lại bộ váy đen và mạng che mặt, mặc chỉnh tề. Khi cô bước ra từ sau nhà gỗ, ba chơi kia đã vào trong lối phát sáng, chỉ còn Phan Tiểu Tân đứng đợi cô. Cô nhếch môi, chút vui vẻ, cười tủm tỉm xoa đầu bé: "Ngô, xem ra cũng còn chút lương tâm ~"
Phan Tiểu Tân: "... Chị ơi, đầu con trai kh được sờ lung tung đâu."
"Xì! Nhóc con mà lắm chuyện ~" Phó Diệu Tuyết thản nhiên thu tay lại.
Hai cùng bước vào lối ánh sáng. Đi được vài bước, ánh sáng trắng nhạt dần, họ nhận ra đã trở lại kh gian trắng muốt rộng lớn ban đầu.
Phó Diệu Tuyết đang quan sát xung qu thì bỗng nghe th giọng của Bạch Ấu Vi: "Tiểu Tân!"
Phan Tiểu Tân quay đầu lại, lập tức phấn khích chạy tới: "Vi Vi tỷ! Mặc ca! Tiếu ca!..."
Phó Diệu Tuyết: "..."
Phan Tiểu Tân đã chạy xa, cuối cùng cũng đoàn tụ với Bạch Ấu Vi, Thẩm Mặc, Đàm Tiếu. Nghiêm Th Văn và Tô Mạn cũng vây qu quan tâm hỏi han về những chuyện trong trò chơi, một khung cảnh vô cùng ấm áp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.