Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 567: SỰ THẬT TÀN KHỐC
Đàm Tiếu đau đến mức kêu thành tiếng!
Hồ Núi Lớn sợ đến mức mặt cắt kh còn giọt máu, vội vàng bịt miệng ta lại lần nữa, căng thẳng về phía cô gái kia. Cô gái đang ngủ say chỉ khẽ nhíu mày một cái chứ kh tỉnh lại.
Hồ Núi Lớn thở phào nhẹ nhõm, bu tay ra, trách móc: “Kêu to thế làm gì? Muốn kéo cả lũ lại đây mày mới vừa lòng hả?”
“ thử bị vỗ một cái xem kêu kh?” Đàm Tiếu trừng mắt, “ đang đầy thương tích đây này!”
Hồ Núi Lớn kh muốn cãi nhau, nhíu mày đưa chai nước khoáng lại gần miệng ta: “Mau uống , ăn chút gì đó.”
Đàm Tiếu uống vài ngụm nước nói: “Nếu còn là con thì mau cởi trói cho . Đừng ban ơn huệ nhỏ nhặt này ra vẻ tốt, kh ăn cái giải đó đâu~”
Hồ Núi Lớn thở dài, giọng trầm xuống: “ em, xin lỗi, cũng hết cách , thực sự kh thể thả được. bị loại thì cũng chỉ là bị loại thôi, nhưng nếu bọn bị loại...” Gã sang Hàn Lộ đang ngủ đằng xa, thở dài: “Bọn mà bị loại thì chỉ con đường c.h.ế.t.”
Đàm Tiếu trợn tròn mắt: “Kh thể nào... Dù thua thì cũng chỉ Quốc vương c.h.ế.t thôi chứ, Thần dân sẽ biến thành Thứ dân mà!”
“Biến thành Thứ dân với ều kiện ít nhất hai mảnh ghép!” Hồ Núi Lớn vừa bực vừa bất lực, “Thần dân thua sẽ bị trừ một mảnh ghép. Nếu trừ xong mà số mảnh ghép bằng kh thì sẽ c.h.ế.t! Vì vậy, th thường Quốc vương khi chiêu mộ Thần dân đều hứa hẹn sẽ đưa ít nhất hai mảnh ghép!”
Đàm Tiếu ngơ ngác gã: “Đúng ... đúng là như vậy, ai cũng được hai mảnh mà.”
Hồ Núi Lớn lại thở dài một hơi thật nặng nề: “Bọn chỉ một mảnh thôi, cho nên... trận này bọn bắt buộc tg.”
Đàm Tiếu cảm th đầu óc quay cuồng, ngẩn hồi lâu mới hỏi: “ và Tiểu Tề đều chỉ nhận được một mảnh ghép thôi ?”
“Đúng, đều chỉ một mảnh.” Hồ Núi Lớn nói, “Kh chỉ và Tiểu Tề, tất cả Thần dân của Diệp Sùng đều chỉ một mảnh.”
“Các ngu thật đ...” Đàm Tiếu kh nhịn được mà thốt lên, “Chỉ một mảnh ghép mà cũng đồng ý làm Thần dân cho ? bị hâm kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-567-su-that-tan-khoc.html.]
Hồ Núi Lớn há miệng định cãi nhưng lại im lặng, kh thể phản bác được gì. Thực tế, chính gã cũng th quá ngu ngốc.
“Lúc đó và Tiểu Tề tìm đến , bảo Thần dân sắp đủ , lại kh quen biết bọn nên kh tin tưởng hoàn toàn. nói nếu bọn thực sự muốn theo thì cũng được, trước mắt đưa một mảnh để chiêu mộ, nếu bọn thể hiện tốt trong trò chơi thì sẽ đưa thêm mảnh thứ hai.”
Nhắc lại chuyện cũ, Hồ Núi Lớn hối hận vô cùng, gã nói tiếp: “ cũng biết đ, tiếng tăm của Bao Tay Trắng vang dội khắp căn cứ, ai cũng nghĩ Diệp Sùng lợi hại, theo chắc c sẽ được đến 'Thế giới mới'. Thế là với Tiểu Tề đ.â.m đầu vào, ai ngờ bị tính kế...”
“Các dễ lừa quá ...” Đàm Tiếu bắt đầu th thương hại Hồ Núi Lớn, hỏi tiếp: “Thế giới mới là cái gì?”
“Kh biết, nghe ta đồn thế thôi...” Hồ Núi Lớn cúi đầu, nhỏ giọng: “Nghe nói Quốc vương cuối cùng sẽ dẫn theo Thần dân của lên thiên đường, làm bề trên.”
Tóm lại, vì bị lợi ích làm mờ mắt nên họ mới vội vàng chấp nhận chiêu mộ, sợ mất cơ hội đổi đời. Mà Diệp Sùng nắm trong tay nhiều mảnh ghép, chẳng cần bớt xén của Thần dân làm gì, làm vậy hoàn toàn là để ép họ liều mạng chiến đấu!
Hồ Núi Lớn uống vài ngụm nước, lắc lắc chai nước khoáng đã vơi quá nửa, nói thêm: “ xem, từ lúc các phá hủy máy bay và nước uống ở do trại, toàn bộ vật tư còn lại đều bị thu vào găng tay hết. Giờ bọn muốn uống miếng nước cũng sắc mặt ... Haiz.”
“Hèn gì đội của các kh tách ra, hóa ra là chẳng cần tr coi vật tư.” Đàm Tiếu vỡ lẽ, cứ tưởng cái găng tay trắng chỉ là vũ khí, kh ngờ nó còn là kh gian lưu trữ.
“Haiz, ngày mai kh biết sẽ thế nào nữa...” Hồ Núi Lớn thở dài, định đứng dậy thì bất chợt th hoa mắt chóng mặt, lảo đảo. Gã vội bám vào vách đá, đứng yên một lúc mới l lại thăng bằng.
Đàm Tiếu nằm dưới đất trố mắt : “Làm gì thế... th còn yếu hơn cả thương binh như đ? Đói quá à?”
“Mẹ kiếp! Kh đói mới lạ đ!” Hồ Núi Lớn bực bội, “Chút đồ ăn đó chẳng bõ dính răng! th cái găng tay của cũng chẳng còn bao nhiêu lương thực đâu. Ngày mai nếu đám của lại phá máy bay nữa thì chắc c sẽ c.h.ế.t trước đ! C.h.ế.t đói!”
Đàm Tiếu vội vàng nói: “ cởi trói cho , hứa sẽ kh phá máy bay của các nữa!”
Hồ Núi Lớn ta với ánh mắt phức tạp, chỉ bu một câu: “Mau ngủ .”
Nói xong, gã lẳng lặng ra cửa hang gác đêm. Đàm Tiếu kh cam lòng, cố gắng dùng cạnh đá sắc nhọn trên vách hang để mài dây thừng. Nhưng sợi dây vừa dày vừa chặt, mài mãi chẳng th lỏng ra, ngược lại còn khiến ta mệt đứt hơi, vết thương lại bắt đầu rỉ máu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.