Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 598: SỰ BẤT THƯỜNG CỦA NHỮNG KẺ SỐNG SÓT
“Đúng! Nó biết! Nó biết hết tất cả!” đàn tên Mark nói, giọng run rẩy, “Nhưng chúng lại kh biết vị trí của nó! Thật kh c bằng, chỉ khi ở khoảng cách xa mới thể phân biệt được phương hướng, còn nếu ở gần, ví dụ như chỉ cách một phòng, thì bốn phương tám hướng đều nghe th tiếng động của nó, chúng hoàn toàn kh biết nên trốn đường nào!”
“Cho dù là vậy, quái vật đầu bò muốn đuổi kịp các hẳn cũng khó chứ?”
Bạch Ấu Vi cảm th kỳ lạ, liệu chi tiết nào họ chưa nói rõ kh?
“Giả sử vị trí ban đầu của quái vật cách các 20 phòng, các 1 phòng, nó cũng 1 phòng, vậy khoảng cách giữa hai bên vĩnh viễn là 20. Ngay cả khi giữa đường các gặp đường cụt quay đầu, thì 20 bước đó cũng đủ để chạy thoát chứ? Nhưng theo cách nói của các , dường như dễ dàng chạm mặt quái vật, tại vậy?”
Ba đàn đều ngẩn ra.
Trên mặt họ lộ rõ vẻ mờ mịt và bối rối tột độ.
“ những căn phòng... kỳ lạ.” Dylan ấp úng lên tiếng, “Đôi khi chúng rõ ràng đang ở phía trước quái vật, nhưng sau khi qua vài căn phòng, kh hiểu ... lại chạy ra phía sau nó...”
Lúc đó, nếu họ tiếp tục mở cửa tới, còn quái vật lại đổi hướng mở cửa lùi, hai bên sẽ đ.â.m sầm vào nhau.
“Nói cách khác, một số căn phòng sẽ xảy ra hiện tượng nhảy vọt kh gian?” Bạch Ấu Vi hỏi, “Những căn phòng đó bên ngoài gì khác biệt kh?”
“Kh... kh biết...” Ba đàn ngơ ngác lắc đầu, tr kh giống như đang nói dối.
Bạch Ấu Vi hỏi tiếp: “Vị trí nhảy vọt quy luật gì kh? Ví dụ như, những căn phòng đó đều nằm ở rìa hoặc góc c.h.ế.t kh?”
Họ vẫn mờ mịt lắc đầu.
Nhưng ều này cũng bình thường, nếu họ đã nắm rõ quy luật của các căn phòng thì đã kh bị nhốt ở đây đến tận bây giờ.
Azalina hỏi Bạch Ấu Vi: “Tiếp theo làm thế nào?”
Bạch Ấu Vi nhíu mày suy nghĩ: “Nghỉ ngơi , hiện tại x bừa vào các phòng chẳng ý nghĩa gì, chỉ tổ dẫn dụ quái vật đến. Chúng ta cần xâu chuỗi lại các m mối đã.”
Mọi nghe vậy liền hạ hành lý, trải t.h.ả.m cách nhiệt, tự tìm chỗ nghỉ ngơi.
Vì mới vào mê cung chưa lâu nên họ chỉ l nước ra uống vài ngụm. Ba đàn kia tỏ ra cực kỳ vồn vã, l nhiều bánh mì và nước từ trong túi ma thuật ra, cung kính dâng đến trước mặt mỗi .
Cảm giác đó giống như những kẻ bị đày biệt xứ trên Hỏa suốt ba tháng, bỗng nhiên th đồng loại nên dốc hết sức lực để l lòng và tiếp cận.
Bạch Ấu Vi tuy kh mặn mà gì với số bánh mì và nước đó, nhưng cũng nhận l một ít.
Nàng xé một mẩu bánh mì nhỏ, kh ăn mà đưa lên mũi ngửi, mùi lúa mạch thơm phức.
Trần Huệ ghé sát tai nàng, nhỏ giọng hỏi: “Vi tỷ, m này... thực sự kh NPC ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-598-su-bat-thuong-cua-nhung-ke-song-sot.html.]
“NPC sẽ kh sở hữu đạo cụ.” Bạch Ấu Vi đáp.
Trần Huệ mím môi, về phía ba đàn đang co cụm ở góc tường, lẩm bẩm: “Nhưng em cứ th họ gì đó kh đúng...”
“Ừm, đúng là kh đúng.” Bạch Ấu Vi cũng liếc qua đó.
Mark, Dylan và Slade sau khi đưa bánh mì và nước cho mọi xong thì lại co rúm vào góc, ba họ dính chặt l nhau để sưởi ấm.
“Kh đúng chỗ nào ạ?” Trần Huệ nhỏ giọng hỏi.
“Em kh th họ quá gầy ?” Bạch Ấu Vi vô cảm thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói, “Ngày nào cũng ăn bánh mì, lại kh chỗ vận động, cho dù kh béo lên thì cũng kh nên gầy đến mức này chứ? Tr họ bây giờ cứ như là...”
Bạch Ấu Vi khựng lại một chút nói tiếp: “Cứ như là đã m tháng trời kh được ăn gì t.ử tế vậy.”
Trần Huệ nghe xong, sống lưng bỗng lạnh toát. Cô bé kh thiếu lòng trắc ẩn, nhưng việc ở chung phòng với ba kẻ như vậy khiến cô cảm th khó chịu một cách khó tả.
“ khi nào là do... áp lực tâm lý quá lớn trong thời gian dài nên... ăn kh trôi, dẫn đến sụt cân kh ạ?” Trần Huệ cố gắng tìm một lý do hợp lý.
“ lẽ là nghĩ nhiều thôi.” Bạch Ấu Vi thản nhiên nói, “Còn nữa, lúc nãy vừa gặp mặt họ đã muốn tặng ngay đạo cụ túi ma thuật cho chúng ta, cho cảm giác họ chẳng hề bận tâm đến thức ăn... Rõ ràng gầy đến mức đó, tại lại kh màng đến thức ăn?”
Trần Huệ bị lời của Bạch Ấu Vi làm cho nổi hết da gà.
Bạch Ấu Vi lại nhẹ nhàng bồi thêm: “Nhưng chúng ta chưa từng bị nhốt lâu như vậy, kh thể phán đoán khách quan tâm lý đối phương được. Biết đâu thần trí họ đã kh còn tỉnh táo, đối với họ, chỉ cần một tia hy vọng thoát ra ngoài thì thức ăn hay đạo cụ đều là phù du cả thôi ~”
Trần Huệ vẫn th rợn , nhỏ giọng: “Vậy... chúng ta cứ nên để mắt đến họ thì hơn.”
“Ừm, chắc c để mắt .” Bạch Ấu Vi gật đầu.
Thẩm Mặc bước tới, đưa cho Bạch Ấu Vi 3 chiếc chìa khóa: “M kia đưa đ.”
Lúc nãy họ đã đòi đưa nhưng Bạch Ấu Vi chê bẩn kh l, giờ họ lại khép nép mang đến tận nơi, vẻ lo lắng nhóm Bạch Ấu Vi sẽ bỏ rơi .
Bạch Ấu Vi m chiếc chìa khóa trong tay Thẩm Mặc, khẽ thở dài: “Bảo họ đưa thêm m chai nước nữa , rửa cho sạch...”
Thẩm Mặc gật đầu, định quay thì bị Bạch Ấu Vi gọi lại: “Tay của nữa, nhớ rửa sạch đ nhé.”
Thẩm Mặc: “...”
bất đắc dĩ liếc nàng một cái.
...
Thẩm Mặc xin thêm hai chai nước suối, một chai để rửa chìa khóa, một chai để rửa tay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.