Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ
Chương 1009:
Những lời sau đó của cha, Tần Xuyên đã kh còn nghe lọt tai nữa. Trong tâm trí lúc này chỉ còn duy nhất việc Khương Thiên Tầm từng gửi bản vẽ cho . lảo đảo chạy thẳng về văn phòng.
Trong văn phòng, trợ lý Cao cũng đang dọn dẹp. Sau một năm, nhiều tài liệu cũ cần xử lý, với tư cách là trợ lý, ta biết cái nào nên giữ, cái nào nên bỏ. Đang lúc thu dọn, cửa văn phòng đột ngột bị đẩy mạnh, Tần thiếu gia vừa họp cổ đ về với gương mặt tối sầm x vào khiến ta sững sờ. Chẳng lẽ cuộc họp cổ đ vấn đề gì ?
Nhưng Tần Xuyên kh thèm để ý đến ta, chỉ lạnh lùng liếc qua một cái lao thẳng đến chiếc tủ thường để đồ chuyển phát nh, mở tung ra tìm kiếm.
"Tần thiếu, ngài muốn tìm gì ạ? Để giúp ngài."
"Kh cần!"
Tần Xuyên đáp gọn một câu tiếp tục cúi đầu tìm kiếm. Cả văn phòng chỉ còn lại tiếng đóng mở cửa tủ lạch cạch. Trợ lý Cao định tiến lên giúp nhưng th biểu cảm của Tần Xuyên kh ổn nên kh dám làm phiền, chỉ đứng bên cạnh lo lắng quan sát.
Cho đến khi ta th Tần Xuyên l ra một túi hồ sơ chuyển phát nh quốc tế từ lâu trước đây, rút ra một tờ văn kiện bên trong, đôi mắt dán chặt vào những dòng chữ trên đó. ta đứng xa nên kh th rõ nội dung, chỉ nghe th Tần thiếu gia chằm chằm vào phần ký tên, lẩm bẩm một câu:
"Queen, Khương Thiên Tầm!"
Trợ lý Cao nhận ra túi hồ sơ đó, kinh ngạc thốt lên: "Đây chẳng là... túi hồ sơ mà ngài bảo vứt ? Sau đó Chủ tịch Tần đã l bản vẽ thiết kế bên trong ... Tần thiếu, ngài muốn tìm tờ văn kiện đó ạ?" Vậy thì tìm Chủ tịch Tần mới đúng.
Nhưng câu cuối cùng ta kh dám nói ra, vì sắc mặt Tần Xuyên đã khó coi đến cực ểm. Thời gian qua, cảm xúc của Tần Xuyên vốn ổn định, đã lâu ta kh th nổi giận như vậy! Thật đáng sợ!
Phía trước, nghe lời trợ lý Cao nói, gương mặt tuấn tú u ám của Tần Xuyên bị sự hối hận và bừng tỉnh thay thế. Hóa ra là như vậy... Đầu óc trống rỗng, chỉ còn vang vọng giọng nói của dì Lan:
"Đại tiểu thư từng trao cho cả tấm chân tình, là chính kh biết trân trọng, ví dụ như lần sinh nhật năm đó của ..."
"Tần thiếu gia! Lão đại nhà trước đây đã hy sinh vì nhiều như vậy, kh thèm đoái hoài, giờ lại đến đây giả vờ thâm tình, ý nghĩa gì kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho--em-cua-nguoi-cu/chuong-1009.html.]
"Tần thiếu, còn chẳng biết Thiên Tầm đã làm những gì cho , chứng tỏ căn bản kh yêu cô , hà tất đến đây lãng phí thời gian? khuyên nên !" Mạnh Tự Hỉ cũng từng nói với như vậy.
Còn lần ở bãi đỗ xe sau buổi tiệc từ thiện, cô đã nói:
" kh nhớ ngày giỗ của mẹ và ngoại , những gì hy sinh cho dường như cũng kh th. Chúng ta mang d là yêu, nhưng dường như bị gạt ra khỏi cuộc đời ."
Lúc đó, kh hiểu Khương Thiên Tầm rốt cuộc đã hy sinh những gì cho . Cho đến giây phút này, đã hiểu. Khương Thiên Tầm kh hề cố ý giấu giếm , khi còn bên nhau, cô đã từng thật lòng đối đãi với ! Cô đã tiết lộ thân phận bí mật cho , còn dùng hành động thực tế để tự tay vực dậy Tần thị.
Đáng tiếc, vì ý chí kh kiên định, vì sự tính toán của Triệu Hi, đã bỏ lỡ từng yêu nhất! Vĩnh viễn mất yêu!
Nỗi đau thấu tận tâm can bao trùm l , Tần Xuyên kh màng hình tượng, bàn tay siết chặt l túi hồ sơ trong tay. Cả như mất hồn ngồi phịch xuống ghế, cảm giác cuộc đời chẳng còn gì vui thú.
Cho đến khi định thần lại, máy móc mở ện thoại ra. Trên màn hình, dù ngày nào cũng gửi tin n hỏi thăm Khương Thiên Tầm nhưng cô kh hề trả lời l một câu. Chỉ khi hỏi về c việc, cô mới đáp lại một lời. những dòng tin n c sự khách quan đó mà tự an ủi .
Kh cả, thừa nhận đã từng phụ bạc cô, nhưng đang nỗ lực để trở nên tốt hơn. kh còn dây dưa với bất kỳ phụ nữ nào, tập trung vào sự nghiệp và đã nhận được sự c nhận của hội đồng quản trị. Cô cũng từ chỗ kh thèm để ý đã bắt đầu trả lời chuyện c việc. lẽ, vẫn còn cơ hội! Nếu kh còn chút cơ hội nào, thì việc tồn tại như một cái xác kh hồn thế này còn ý nghĩa gì nữa.
Tần Xuyên siết chặt ện thoại để xoa dịu cơn đau nhức nhối trong lòng. vội vàng mở WeChat, cố gắng tìm kiếm những vấn đề nghiệp vụ giữa Tần thị và Hoa Văn. Cuối cùng cũng tìm ra một cái và gửi tin n .
...
Phía Khương Thiên Tầm.
Cô bị đ.á.n.h thức bởi tiếng th báo WeChat. Mở mắt ra, cô th đang nằm trên giường. Bên ngoài, ánh nắng mùa đ ấm áp đang chiếu rọi, kh biết cô đã ngủ bao lâu . Nhưng cô nhận ra nơi này, vẫn đang ở phòng nghỉ tầng thượng. Vừa quay đầu lại, cô đã th đàn cao lớn, trầm ổn đang ngồi bên mép giường, cúi đầu bấm ện thoại, chắc là đang làm việc.
" bận xong à?" Khương Thiên Tầm cẩn thận ngồi dậy.
Hình Minh Ngộ nghe th tiếng cô liền vội vàng đặt ện thoại xuống, đỡ cô dậy. Sau đó, cúi quỳ một chân xuống, bàn tay to lớn, thon dài cầm l đôi tất, cẩn thận xỏ vào đôi chân trắng nõn của cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.