Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ
Chương 1110:
Giây phút này, cô dường như cũng hiểu tại lại làm vậy.
"Em kh ý đó! Hình Minh Ngộ... thật là... háo sắc, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện này vậy?"
Hình Minh Ngộ hôn nhẹ lên môi cô từng chút một, nói: "Cũng kh lúc nào cũng vậy... chỉ ý nghĩ đó với em thôi. Hơn nữa em đã bỏ rơi lâu như vậy ..."
Lâu như vậy để làm gì, kh nói rõ, nhưng động tác lại áp sát tới, Khương Thiên Tầm kh cần nghĩ cũng biết chuyện gì sắp xảy ra.
Cô định đẩy ra nhưng kh thể, đôi môi tê dại lại bị ngậm l.
Cũng kh biết đã qua bao lâu...
Tóm lại, bên trong xe tối om, từ bên ngoài vào chẳng th gì cả, chỉ màn hình dẫn đường ở đầu xe là sáng, trên đó hiển thị thời gian: 11 giờ 57 phút.
Khương Thiên Tầm đang mềm nhũn bất lực cuối cùng cũng được bu ra.
Hình Minh Ngộ cũng đang căng cứng cơ thể, hơi thở chút dồn dập: "Em vào nhà ."
Khương Thiên Tầm kh dám lung tung. Nghe th cuối cùng cũng chịu tha cho , cô kh dám động tác với tay l khăn gi, vội vàng đẩy cửa xuống xe.
Chỉ là khi chân vừa chạm đất, bước chân cô lảo đảo một cái.
"Cẩn thận!" Hình Minh Ngộ cũng xuống xe theo, định đỡ cô vào.
Đúng lúc này, dì A Hương trong nhà kịp thời ra: "Nhị tiểu thư."
Th thứ ba, Khương Thiên Tầm tự nhiên kh để dìu nữa. Cô cố gắng đứng vững, để A Hương đỡ vào nhà, tuyệt nhiên kh quay đầu lại xem đàn kia đã chưa.
Vào nhà lên lầu, vừa bước vào phòng khách, Khương Thiên Tầm đã th trên tivi chương trình Gala chào xuân, dẫn chương trình đang chuẩn bị bắt đầu đếm ngược.
Th cô về, Giản Thư Lâm và Hoàng Tỉnh Nghĩa đều sang: "Con về à?"
Khương Thiên Tầm cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất thể, khẽ gật đầu.
Giản Thư Lâm là từng trải, bà kh hỏi nhiều mà chỉ đứng dậy, vẫy tay gọi cô lại.
"Mau lại đây, sắp đếm ngược , cả nhà cùng đón giao thừa!"
Hoàng Tỉnh Nghĩa cũng tắt tivi, dẫn vợ con thang máy xuống lầu. Lúc này, dì A Hương - vừa đỡ cô lên - đã cầm pháo hoa que ra khoảng sân trống.
A Hương cầm pháo hoa ba đang đứng sóng đôi trên bậc thềm, cười nói: "Nghe nói năm nay chính sách nới lỏng hơn một chút, các ngày lễ riêng thể đốt pháo hoa. Bà chủ, chủ, Nhị tiểu thư, chúng ta cũng đốt pháo hoa !"
Hoàng Tỉnh Nghĩa gật đầu: "Đốt chứ! Hôm nay quả thực là một ngày đáng để ăn mừng!"
Giản Thư Lâm th A Hương đã bày xong pháo hoa, trên tay còn m cây pháo hoa que, bà cũng th hào hứng muốn thử.
"Hay là để cũng chơi với. Thiên Tầm, con đang mang thai, lẽ kh chịu được mùi pháo hoa đâu, nhớ đứng xa một chút nhé."
Khương Thiên Tầm thực ra cũng muốn chơi, nhưng vì các con, cô vẫn đứng trên bậc thềm ba mẹ và dì A Hương chuẩn bị pháo hoa que, chuẩn bị bật lửa, lòng đầy háo hức.
Hoàng Tỉnh Nghĩa lúc này cúi đầu đồng hồ: "Còn 30 giây nữa!"
Rõ ràng là hành động đếm ngược đỗi bình thường mà mỗi dân trong nước đều trải qua hàng năm, nhưng đứng trên bậc thềm, Khương Thiên Tầm bỗng th hồi hộp lạ thường, nhưng phần nhiều là niềm vui sướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho--em-cua-nguoi-cu/chuong-1110.html.]
Hóa ra đây chính là hạnh phúc khi được đón giao thừa cùng ba mẹ ?
Cô hồi hộp và kích động chờ đợi.
Hoàng Tỉnh Nghĩa bắt đầu hô: "Còn mười giây!"
Lúc này, Giản Thư Lâm đã chuẩn bị đưa pháo hoa que lại gần bật lửa của Hoàng Tỉnh Nghĩa.
Còn dì A Hương cũng đã sẵn sàng châm lửa.
Hoàng Tỉnh Nghĩa hô lớn: "Còn ba giây, ba, hai, một! Đốt!"
Nghe th tiếng "một", dì A Hương lập tức đưa ngọn lửa lại gần ngòi nổ, châm ngòi cho những ống pháo hoa đặt trên sân.
Giản Thư Lâm cũng đưa pháo hoa que vào giữa ngọn lửa đỏ rực.
Tiếng pháo hoa que lách tách vang lên rộn rã.
Pháo hoa dì A Hương châm cũng "đoàng" một tiếng, bay vút lên kh trung, nở rộ những sắc màu rực rỡ.
Tiếng nổ lớn giống như một tín hiệu.
Cùng lúc đó, khắp nơi ở Kinh Thị đều vang rền tiếng pháo hoa.
"Chúc mừng năm mới!"
Đó là tiếng của dì A Hương.
Giản Thư Lâm cầm pháo hoa que, ánh lửa bập bùng phản chiếu lên gương mặt bà và chồng đang đứng đối diện, phủ lên một lớp màu ấm áp.
"Chúc mừng năm mới!" Hai trao nhau lời chúc phúc.
Pháo hoa que nh chóng cháy hết. Giản Thư Lâm và Hoàng Tỉnh Nghĩa nhau, hai cùng nắm tay đến trước mặt Khương Thiên Tầm. Giản Thư Lâm là đầu tiên bước tới ôm l cô.
"Bảo bối, chúc mừng năm mới con!"
Một tiếng "bảo bối" khiến mắt Giản Thư Lâm đã nhòe lệ.
Khương Thiên Tầm để mặc mẹ ôm, ngửi mùi hương trên bà, cô cảm th vô cùng an tâm.
"Mẹ, chúc mừng năm mới mẹ!"
Giản Thư Lâm rưng rưng nước mắt, bà thực sự hạnh phúc! Đó là niềm vui sướng khi tìm lại được đứa con gái đã mất.
Hoàng Tỉnh Nghĩa đợi vợ ôm xong cũng tiến lên ôm cô một cái: "Chúc con và các cháu năm mới vui vẻ!"
Khương Thiên Tầm cũng ôm lại cha , sau đó cả ba cùng nhau ngắm pháo hoa.
Lúc này, ện thoại của mọi đều reo vang. Hầu như ai cũng nhận được những lời chúc mừng từ thân bạn bè, dù lời chúc dài đến đâu thì cuối cùng vẫn là câu "Chúc mừng năm mới!".
Khương Thiên Tầm vừa ngắm pháo hoa vừa xem ện thoại.
Khi pháo hoa dưới sân đã cháy hết, cô cũng nhận được tin n chúc mừng từ Hình Minh Ngộ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.