Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ
Chương 469: Dẫn cô đi tham quan nhà
Cô lại muốn trốn tránh.
Nhưng nếu đã quyết định ở lại đây, ngẩng đầu kh th cúi đầu cũng gặp, cô phân tích một hồi, cảm th trốn tránh như vậy cũng vô ích. Trốn nhiều lần quá, ngược lại còn khiến ta cảm th đang làm bộ làm tịch.
Nghĩ đến đây, dù hơi nóng trên vẫn chưa tan hết, nhưng gương mặt Khương Thiên Tầm đã khôi phục vẻ tự nhiên. Th thỉnh thoảng hầu liếc về phía này, cô kh muốn trở thành tâm ểm bị vây xem, vừa định mở miệng nói muốn vào phòng khách ngồi một lát, đàn đã lên tiếng trước.
" đưa em dạo nhé, để em làm quen với môi trường ở Hạp Viện?"
Nói xong, đưa một bàn tay về phía cô. bàn tay to rộng, thon dài với những khớp xương rõ ràng, mu bàn tay hơi nổi gân x đầy nam tính, Khương Thiên Tầm do dự hai giây hào phóng đặt tay vào lòng bàn tay ấm áp của .
Cảm nhận được sự mềm mại trong lòng bàn tay, cổ họng Hình Minh Ngộ thắt lại, cảm xúc trong đôi mắt sâu thẳm càng thêm đậm đặc. nắm tay cô, cùng nhau xuống tầng một.
Khương Thiên Tầm để mặc dắt tay, cẩn thận bước theo. Cô cứ ngỡ sẽ đưa ra ngoài ngắm cảnh tuyết, nhưng cô đã lầm. Vừa xuống đến tầng một, đã bắt đầu giới thiệu về bố cục của chính đường nhà họ Hình.
"Đây là sảnh chính, bước lên bậc thềm này là phòng khách."
Vừa nói, vừa dẫn cô vào phòng khách ấm cúng nhưng kh kém phần trang nghiêm. Bên trong, từ sofa, bàn dài, vật trang trí cho đến tủ rượu âm tường đều đầy đủ kh thiếu thứ gì. Ở một góc phòng khách còn đặt một chiếc bàn trà bằng gỗ đỏ với hình dáng độc đáo, toát lên vẻ quý phái tột bậc.
Trong phòng khách, một nữ giúp việc đang lau chùi đồ trang trí, th và cô bước vào liền cung kính tiến lên chào hỏi. Đặc biệt là ánh mắt cô Khương Thiên Tầm, cứ như đang nữ chủ nhân của ngôi nhà vậy.
Khương Thiên Tầm mất tự nhiên đưa tay chạm vào vành tai.
Thế là trong thời gian tiếp theo, Khương Thiên Tầm được đàn dắt tham quan một lượt khắp nhà họ Hình. Khi dạo đến bếp ở tầng một, dì Tống vừa vặn chuẩn bị xong trà chiều.
Khương Thiên Tầm th vậy định tiến lên giúp một tay, nhưng chưa kịp để dì Tống lên tiếng, một cô giúp việc đang phụ tá đã nh nhảu nói:
"Khương tiểu thư, trong bếp nguy hiểm lắm, cứ để chúng làm cho! Cô đừng sàn nhà này lớp chống trượt, lần trước một vị khách quý nữ đã bị ngã ở đây và bị bỏng chân đ, cô đừng vào."
Cô giúp việc đó miệng nh mà tay chân cũng nh, giúp dì Tống bưng ểm tâm ra ngoài.
Khương Thiên Tầm nghe đến m chữ "bỏng chân", trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh của Hoàng Tiêu Tiêu. Nhưng nhớ lại lời Hoàng Tiêu Tiêu nói rằng cô ta bị thương ở nhà , cô liền nh chóng gạt bỏ ý nghĩ vớ vẩn đó , theo dì Tống đến bàn ăn.
Dạo qu một vòng ngôi nhà rộng lớn, cô quả thực chút đói bụng. Hai nhóc tì trong bụng thực sự biết cách tiêu hao thể lực của cô. Khương Thiên Tầm vuốt ve chiếc bụng bầu đã nhô cao, ngồi xuống bắt đầu chậm rãi dùng trà chiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho--em-cua-nguoi-cu/chuong-469-dan-co-di-tham-quan-nha.html.]
Nói là dùng, nhưng từ khoảnh khắc Khương Thiên Tầm chạm vào đũa, động tác của đàn đã nh hơn cô một bước. gắp một miếng ểm tâm đưa đến tận miệng cô.
"Thử cái này xem?"
Khương Thiên Tầm định nói kh cần, nhưng miếng bánh gạo trước mắt quả thực hấp dẫn, kh chỉ ngoại hình đẹp mắt mà bên trong kh biết nhân gì mà tỏa hương thơm nồng nàn, qua là biết được chế biến cực kỳ tinh tế.
Cô kh nhịn được mà khẽ đáp một tiếng "vâng", há miệng c.ắ.n một miếng nhỏ.
Hình Minh Ngộ phụ nữ nhỏ bé đang yên tâm để "đút ăn", trong lòng dâng lên một cảm giác thuộc về gia đình mãnh liệt. Còn Khương Thiên Tầm thì chỉ mải mê thưởng thức mỹ thực, và cả đôi môi mỏng đẹp đến mức khiến cô đỏ mặt tim đập của đàn đang ở ngay sát cạnh.
Nửa miếng ểm tâm tinh xảo trôi xuống bụng, cô lại ăn nốt nửa miếng còn lại, tiếp theo là món bào ngư nhỏ hấp. Bữa trà chiều này gần như là do đích thân đàn đút cho cô ăn hết.
Ăn xong, cô lại muốn dạo cho tiêu thực. Thế là cô lại theo Hình Minh Ngộ đến những nơi khác trong Hạp Viện. Sau khi hết một vòng, quay trở lại bậc thềm chính đường, Khương Thiên Tầm cúi đầu đồng hồ, đã là bốn giờ rưỡi chiều.
"Rung..." Điện thoại của cô cũng rung lên.
Cô cúi đầu , là tin n của dì Lan gửi tới, hỏi cô tối nay muốn ăn gì. Khương Thiên Tầm cầm ện thoại, vừa mới gửi tin n báo tối nay kh về nhà ngủ, thì một chiếc Lincoln quen thuộc đã dừng lại trước cửa chính đường.
Chưa đợi tài xế chú Tống xuống xe mở cửa, cửa sau đã bị bên trong đẩy ra. Tinh Bảo, dưới sự bảo vệ của Tấn Bảo, từ trên ghế trượt xuống đất, đeo chiếc cặp sách nhỏ hưng phấn chạy về phía cô.
"Dì Thiên Tầm!"
Nhóc tì đeo chiếc cặp hơi nặng bước lên bậc thềm, đôi tay nhỏ bé dang ra, lập tức nhào tới ôm chầm l đùi cô.
"Dì Thiên Tầm thực sự đến ! Tinh Bảo nhớ dì lắm!"
Khương Thiên Tầm cúi đầu "vật trang trí" nhỏ dưới chân , còn chưa kịp mở lời thì Tấn Bảo theo sau cũng đã tới. Nhóc tì tuy kh nhào tới ôm chân nhưng đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, đeo cặp sách ngoan ngoãn đứng trước mặt cô chăm chú.
"Ông Tống thực sự kh lừa chúng cháu! Dì Thiên Tầm thực sự đã đến nhà !"
Mẹ còn đang đứng cùng ba nữa, nói vậy là ba và mẹ thực sự đã làm hòa ? Tối nay thể được mẹ ở bên cạnh ? Tấn Bảo vui sướng nghĩ thầm.
Khương Thiên Tầm đưa tay xoa đầu nhỏ của Tấn Bảo, lại chạm vào khuôn mặt mềm mại của Tinh Bảo, tinh nghịch nhăn mũi với hai đứa nhỏ, sau đó cúi ôm l hai nhóc tì, hôn lên mặt mỗi đứa một cái.
"Đúng vậy, dì Thiên Tầm đến để bầu bạn với Tinh Bảo và Tấn Bảo đây, các con vui kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.