Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ
Chương 661:
"Ông vô dụng thì thôi , lại còn ngăn cản con leo lên trên, nói con kh biết xấu hổ! Năm đó con thiết kế Tần Xuyên, ý đồ thượng vị, vì tức giận mà còn xin nghỉ việc!"
Triệu Hi nói đến cuối cùng, khuôn mặt th thuần đã chút vặn vẹo.
"Ông tưởng làm như vậy là thể diện, giữ vững được cái mác kh tham tiền, chính trực ? Hừ! Kh ngờ rằng trong mắt kẻ giàu, một ngày làm hạ nhân thì cả đời là hạ nhân! Trong mắt họ, chúng ta chẳng khác gì một con chó! Thể diện là do tự kiếm l, kh để khác ban cho!"
"M năm nay, con đã nỗ lực bao nhiêu để thể vượt qua giai cấp, vậy mà thì hay , chỉ biết trưng ra bộ mặt lạnh lùng với con, làm con bực ! Ông còn nói đứa con gái như con là nỗi bất hạnh của ! Con cha hèn nhát vô dụng như mới là nỗi bất hạnh của con!"
Mắng xong bố, Triệu Hi kh đợi mẹ kịp lên tiếng đã mắng luôn cả mẹ: "Còn mẹ nữa! Mẹ lại xem, làm hạ nhân nửa đời , mẹ nhận được cái gì? Một bộ quần áo cộng lại kh quá 500 tệ, kh biết trang ểm, kh nhà kh xe! Tính cách thì khép nép, chồng nói gì nghe n! Kh bao giờ chủ kiến của riêng ! Đúng là trời sinh một cặp với cái bất tài như bố con!"
Nói đến cuối cùng, Triệu Hi cười gằn vì quá giận dữ: " một đôi cha mẹ kh thể lộ diện như vậy, con còn chưa ghét bỏ mọi , vậy mà mọi còn ghét bỏ con, muốn con từ bỏ ? Mọi muốn sống ở tầng lớp thấp nhất xã hội thì đó là việc của mọi , đừng kéo con theo!"
Mắng xong, Triệu Hi cảm th kh thể ở lại phòng khách thêm giây phút nào nữa!
Cô ta cầm l ện thoại thẳng vào phòng, tiếng đóng cửa vang lên rầm trời.
Bà Triệu đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, nghe những lời buộc tội của con gái, nói kh tự trách là giả.
Bản thân xuất thân kh tốt, kh thể cho con một xuất thân tốt cũng là sự thật.
Nhưng ều bà lo lắng hơn cả chính là trạng thái hiện tại của con gái!
Đằng sau những lời buộc tội đó là sự ên cuồng trần trụi đối với tiền tài và địa vị, ều đó trực tiếp làm bà kinh hãi.
Bà kh thể tin được đứa con gái mà đã dốc hết sức nuôi ăn học, dạy bảo ều hay lẽ , hôm nay lại ghét bỏ xuất thân của cha mẹ, mắng nhiếc họ hèn nhát, trong mắt trong lòng toàn là khát vọng tiền quyền!
Bà kh phản đối con gái nỗ lực vươn lên, nhưng kh kiểu tr giành ên cuồng này, kh kiểu tr giành đến mất lý trí, vừa còn ra tay đẩy cả mẹ ruột mà đến một câu xin lỗi cũng kh !
Hiện tại bà chỉ một cảm giác: Con gái hoàn toàn hết t.h.u.ố.c chữa !
Bà Triệu lo lắng đến trước cửa phòng con gái, định giơ tay gõ cửa để nói chuyện t.ử tế với cô ta, nhưng nghĩ đến việc con gái đang mang thai, cuối cùng bà vẫn dừng tay, tựa lưng vào tường, nước mắt giàn giụa.
Chỉ cách một cánh cửa.
Triệu Hi kh kh nghe th tiếng khóc của mẹ, nhưng cô ta thực sự quá mệt mỏi, dứt khoát coi như kh nghe th, nhắm mắt ngủ .
Sau đó giúp việc quay lại nhưng bị mẹ cô ta đuổi , cô ta cũng chẳng màng. Mẹ gọi cô ta ra ăn cơm, cô ta vẫn ra ăn uống đàng hoàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho--em-cua-nguoi-cu/chuong-661.html.]
Bụng dưới kh còn đau nữa, cô ta tưởng đứa bé kh , chỉ muốn yên ổn ở nhà để bảo vệ huyết mạch duy nhất giữa và Tần Xuyên.
Nào ngờ sáng sớm ngày hôm sau, Triệu Hi đã bị cơn đau bụng dưới làm cho tỉnh giấc. Ban đầu cô ta còn mơ màng, kh nghĩ vấn đề gì lớn, chỉ tưởng bụng dạ kh tốt, nhưng một lát sau cô ta hoàn toàn tỉnh táo!
Đứa bé!!
Cảm nhận được cơn đau khác hẳn ngày hôm qua, mặt Triệu Hi trắng bệch kh còn giọt máu. Cô ta hất chăn xuống giường, mở cửa, vịn tường ra phòng khách, đôi mắt đẫm lệ mẹ đang làm bữa sáng trong bếp.
"Mẹ! Đứa bé của con... mau đưa con bệnh viện!"
Bà Triệu th dáng vẻ của con gái, chiếc bát trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành!
"Hi Hi! Con vậy?"
"Mẹ! Bụng con đau quá, mau đưa con bệnh viện! Đến bệnh viện tư nhân thuộc tập đoàn Hình thị... tìm bác sĩ Ôn!"
...
Cùng lúc đó, tại biệt thự nhà họ Khương.
Khương Thiên Tầm cũng thức dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm nay cô hẹn với bác sĩ Ôn để làm siêu âm 4D.
Dì Lan đã biết chuyện cô khám t.h.a.i từ sớm. Sau khi tiễn Mạnh Tự Hỉ và những khác ra cửa, bà đã chờ sẵn ở phòng khách. Th con gái vệ sinh cá nhân xong định xuống lầu, bà vội vàng lên đỡ ở cầu thang.
"Đại tiểu thư, cô chậm một chút."
"Dì Lan, con kh mà." Khương Thiên Tầm được dì Lan nâng đỡ, từng bước xuống cầu thang: "Mới sáu tháng thôi, làm gì mà mong m thế ạ?"
"Đại tiểu thư, cô m.a.n.g t.h.a.i đôi, tự nhiên là khác . Tối qua ngay cả Hình tiên sinh dù bận tăng ca đến khuya vẫn còn ghé qua thăm cô, tiện thể mang cả sổ khám t.h.a.i tới, thể kh cẩn thận được!"
Nghĩ đến Hình Minh Ngộ ghé thăm lúc đêm muộn rạng sáng mới rời , trong lòng Khương Thiên Tầm th ấm áp. Cô bước vào phòng ăn nhỏ ở tầng một, chuẩn bị ăn sáng xong sẽ khám thai.
Nào ngờ vừa ngẩng đầu lên, cô đã th qua cửa sổ sát đất một bóng dáng cô gái quen thuộc đang đứng ở cổng biệt thự.
Hoàng Tiêu Tiêu?
Dì Lan th con gái ra ngoài, bước chân cũng dừng lại. Bà theo hướng đó, th một cô gái mặc áo khoác dài màu x đang đứng ở cổng.
Đối phương quàng một chiếc khăn len dài, che khuất cả mái tóc đen cùng mũi và miệng, kh rõ mặt, nhưng từ vóc dáng thì chắc c là một cô gái trẻ trung và khí chất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.