Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ

Chương 685:

Chương trước Chương sau

Nói xong, Bành An đỡ Ngô Dư, trước về phía Hoàng Tỉnh Nghĩa, sau đó lại sang Khương Thiên Tầm.

Hoàng Tỉnh Nghĩa thở dài, tỏ vẻ kh cần để ý.

Khương Thiên Tầm thật lòng cảm kích ơn cứu mạng của Hoàng Tiêu Tiêu, cũng gật đầu theo.

Nhưng dù vậy, toàn bộ kh gian vẫn chìm vào một bầu kh khí kỳ quái!

Trong lúc nhất thời, hành lang rộng lớn đứng đầy , lại chẳng ai nói chuyện.

Cơn giận của Hình Minh Ngộ chưa tan, nhưng th phụ nữ nhỏ của đều đã gật đầu, cũng kh nói thêm gì nữa, chỉ ôm cô cẩn thận về phía ghế trống ở xa xa.

"Đứng mệt kh? ngồi chờ cùng em, đợi phòng cấp cứu động tĩnh chúng ta lại qua đó!"

Bụng bầu ngày càng lớn, Khương Thiên Tầm quả thực dễ mệt hơn trước kia. Cô kh từ chối, để mặc đàn đỡ đến ngồi ở vị trí xa hơn trong hành lang.

Trợ lý Chu và các vệ sĩ khác toàn bộ hành trình đều bảo vệ xung qu.

Sau khi ngồi xuống, Khương Thiên Tầm trầm mặc. Vì đang đợi , cô cũng kh l ện thoại ra xem, cứ ngồi thẫn thờ như vậy.

lẽ vì quá rảnh rỗi, trong đầu cô kh khỏi hiện lên những lời mắng c.h.ử.i vừa của Ngô Dư, cùng với hình ảnh Hoàng Tiêu Tiêu đỡ nhát d.a.o thay cô.

Ngô Dư nói, Hoàng Tiêu Tiêu từ nhỏ đã hôn ước với Hình Minh Ngộ, cô thích Hình Minh Ngộ.

Hơn nữa, trước khi Hoàng Tiêu Tiêu ngã xuống, cô quả thực đã nói là đừng làm tổn thương cô và Minh Ngộ, và động tác lao tới của cô kh hề một chút do dự nào.

Minh Ngộ...

Thực ra Hoàng Tiêu Tiêu kh lần đầu tiên xưng hô với Hình Minh Ngộ như vậy. Ngày hôm qua ở Hạp Viện, còn hôm nay ở nhà cô, Hoàng Tiêu Tiêu đều gọi như thế, nhưng cô vẫn luôn cho rằng đó là do Hoàng Tiêu Tiêu và Hình Minh Ngộ là chỗ thế giao.

Thế nhưng, màn cứu vừa ...

Trong tình thế cấp bách, phản ứng đầu tiên của Hoàng Tiêu Tiêu là quên lao tới cứu , hơn nữa còn kh kìm lòng được mà gọi một tiếng "Minh Ngộ", cộng thêm lời cáo buộc của Ngô Dư...

khi nào, quan hệ giữa Hoàng Tiêu Tiêu và Hình Minh Ngộ cũng kh chỉ là kiểu thế giao bề ngoài, cho nên Hình lão gia t.ử vốn luôn khôn khéo mới sự thù địch khó hiểu với cô?

Nghĩ đến khả năng này, Khương Thiên Tầm kh biết vì cả run lên.

Hình Minh Ngộ cảm nhận được động tác của cô, cánh tay rắn chắc mạnh mẽ ôm cô chặt hơn một chút, mặt cô cũng bị ép vùi vào trong lòng n.g.ự.c .

" vậy? lạnh kh?"

Giọng nói của lộ rõ vẻ sủng nịch và quan tâm.

Ngửi th mùi hương quen thuộc trên đàn , còn sự quan tâm đầy tính trấn an của , dần dần, cảm giác lạnh lẽo thoáng qua trên Khương Thiên Tầm biến mất. Mặc dù nghi vấn vừa dâng lên vẫn chưa đáp án, nhưng cô vẫn chọn tạm thời kh nghĩ tới, dùng sức nép vào lòng n.g.ự.c đàn .

"Em kh , em chỉ đang lo lắng cho Tiêu Tiêu."

Khương Thiên Tầm nói dối một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho--em-cua-nguoi-cu/chuong-685.html.]

Nhưng cũng kh hẳn là nói dối.

Cô hy vọng Hoàng Tiêu Tiêu nhất định bình an.

Hình Minh Ngộ kh th biểu cảm của cô, chỉ ôm chặt l cô: "Đừng lo lắng."

Còn về Hoàng Tiêu Tiêu, một chữ cũng kh nhắc đến.

Thời gian cứ thế trôi qua từng giây từng phút trong sự chờ đợi của mọi . Mãi đến hai giờ chiều, đèn phòng phẫu thuật cuối cùng cũng sáng lên. Bác sĩ đẩy một chiếc giường bệnh di động ra, nằm trên đó chính là Hoàng Tiêu Tiêu.

Khương Thiên Tầm th thế vội vàng đứng dậy, nhưng lại kh bước qua. Cô vợ chồng Ngô Dư và vợ chồng Giản Thư Lâm vây qu tới đó.

"Bác sĩ? Con gái thế nào ?"

Vị bác sĩ đeo khẩu trang lại về phía Hình Minh Ngộ từ xa trước, gật đầu một cái, lúc này mới giải thích với nhóm Ngô Dư.

"Yên tâm , d.a.o đ.â.m vào kh quá sâu, kh làm tổn thương đến phổi và tim. Hoàng tiểu thư đã qua cơn nguy kịch, hiện tại cô chỉ cần từ từ tĩnh dưỡng là được."

Ngô Dư nghe xong, hai tay chắp lại, sau đó ôm l chồng là Bành An khóc trong vui sướng: "Tốt quá , con gái chúng ta kh !"

Hoàng Tỉnh Nghĩa và vợ nhau, cũng thở phào nhẹ nhõm: "Vậy bác sĩ, bao lâu nữa Tiêu Tiêu thể tỉnh lại?"

"Thuốc tê vẫn chưa tan hết, hơn nữa cô bị mất máu, hiện tại vẫn đang trong trạng thái hôn mê. Chắc cần vài tiếng nữa, mọi yên tâm, muộn nhất là chạng vạng tối khoảng năm sáu giờ, Hoàng tiểu thư sẽ tỉnh lại."

"Vậy là tốt !"

Cả nhóm đều thở phào nhẹ nhõm.

Khương Thiên Tầm nghe nói bạn tốt đã qua cơn nguy kịch, cô cũng nhẹ lòng, muốn qua đó xem , nhưng cô biết Ngô Dư kh thiện chí.

Nghĩ nghĩ lại, cảm th qua đó chỉ tổ chuốc l sự vô duyên, cuối cùng cô vẫn dừng bước.

Hình Minh Ngộ cũng kh ý định qua thăm hỏi. Xác định kh , xoay , bàn tay to nắm l tay phụ nữ nhỏ bên cạnh.

"Cô kh , đưa em về nhà nhé? Trà sáng và đồ ăn trưa em đều chưa ăn, cho dù em chịu được thì bảo bảo cũng đói ."

Khương Thiên Tầm quả thực đã đói.

Lần này, cô kh phản bác, để mặc đàn dắt cô về phía cuối hành lang.

Mười phút sau.

Chiếc Porsche màu trắng chạy êm ru trên đường lớn.

Trong xe, Khương Thiên Tầm kh còn nói cười vui vẻ như lúc đến. Lần này, cô cực kỳ trầm mặc, suốt dọc đường chỉ ra ngoài cửa sổ xe ngẩn ngơ, kh nói một lời.

Ngay cả khi đàn mân mê tay cô, cô cũng chẳng phản ứng gì.

Hình Minh Ngộ th vậy, động tác định ghé sát lại hôn ngón tay cô khựng lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...