Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ
Chương 807:
"Lan dì, kh cần đâu ạ, con vẫn tự tắm được."
Lan dì đành nghe theo cô. Th Hình Minh Ngộ đã vào, bà vội vàng ra ngoài để giúp trải nệm.
Hình Minh Ngộ đặt đôi dép xuống, th cô từ chối Lan dì xỏ đôi dép chống trượt chuẩn bị đóng cửa, lời đề nghị giúp đỡ định nói ra lại nuốt ngược vào trong, xoay bước ra ngoài.
Bên trong phòng tắm, sau khi khóa cửa lại và kh còn ánh mắt nóng rực của đàn kia nữa, Khương Thiên Tầm mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nửa giờ sau.
Cả Khương Thiên Tầm và Hình Minh Ngộ đều đã vệ sinh xong. Đúng lúc này, Lan dì mang bát tổ yến đã chuẩn bị sẵn lên, sau đó rời và thuận tay khép cửa lại.
Căn phòng nh chóng chỉ còn lại hai .
Khương Thiên Tầm vẫn ngồi bên mép giường, đôi mày nhíu lại, mắt dán chặt vào màn hình ện thoại. Cô vô tình lướt trúng vòng bạn bè của Tần Xuyên, trong lòng vừa bực bội vừa thắc mắc vẫn chưa chặn hay xóa kết bạn với ta.
Ngón tay cô định nhấn quay lại giao diện WeChat để thao tác, thì th Lan dì đã đóng cửa khuất, đàn vốn đang ngồi xem báo trên sofa cũng đặt đồ xuống, sải bước về phía cô.
Tim cô bỗng đập thình thịch liên hồi, tưởng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô chút lúng túng nắm chặt ện thoại, như thể đó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng của trong đêm nay.
Đêm nay, đàn mặc một bộ đồ ngủ màu đen. Thực ra kiểu dáng tr bình thường, nhưng vì vốn là một "giá treo quần áo" di động với vóc dáng cao lớn, cộng thêm sắc đen tuyền này, tuy kh còn vẻ cao quý như khi mặc vest nhưng lại khiến tr trầm ổn, lạnh lùng và... thâm sâu khó lường hơn.
Khương Thiên Tầm cứ thế từ phía sofa lại gần, đặc biệt là khi th để mở ba chiếc cúc áo trên, cô bỗng th như một đứa trẻ làm sai lỗi, kh dám thẳng vào .
Nếu kh vì chân còn chưa khô, cô đã chui tọt lên giường .
Hiện tại, cô chỉ thể ngồi ngay ngắn bên mép giường, cách chân cô kh xa chính là tấm nệm gấp mới mua tối nay.
Hình Minh Ngộ cầm ện thoại tới, th cô cúi đầu kh chịu , khựng lại một nhịp ngồi xuống ngay bên cạnh cô.
"Chân vẫn chưa khô ? Để lau giúp em nhé?"
Nghe giọng nói trầm thấp của vang lên bên tai, Khương Thiên Tầm đột ngột ngẩng đầu: "Kh cần đâu!"
Rõ ràng là lời từ chối, nhưng kh hiểu vừa ngẩng lên đối diện với ánh mắt , cô lại kh thể dời mắt được, gò má cũng hơi nóng ran.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho--em-cua-nguoi-cu/chuong-807.html.]
Mọi chuyện rõ ràng đều bình thường, cô đã đồng ý để làm bạn trai, cho phép ngủ cùng phòng để chăm sóc , cũng đã đồng ý ngủ dưới đất!
Trong tưởng tượng của cô, họ sẽ duy trì sự lễ độ như vậy cho đến ba tháng sau khi đứa trẻ chào đời.
Nhưng thật kỳ lạ, th như thế này, cô vẫn kh tránh khỏi cảm giác mất tự nhiên. Đây là cảm giác mà khi yêu Tần Xuyên cô chưa từng .
Cô cảm th cuộc sống thật bình dị, chỉ là những sinh hoạt thường nhật như ăn cơm, làm, ngủ, nhưng đồng thời cũng cảm th nó thật phi thường. Dường như những ngày tháng bình thường đến mức kh thể bình thường hơn này, vì đàn này mà trở nên thật khác biệt.
Chẳng hạn như lúc này, chỉ là một cái nhau đơn giản mà cô lại th tim đập nh hơn.
Đây mới là dáng vẻ thực sự của một cặp đôi đang yêu ?
Khương Thiên Tầm đàn trước mặt đã trở nên quen thuộc, vừa th căng thẳng lại vừa th... rung động.
Cô cảm th đàn này dù chỉ mặc đồ ngủ cũng đẹp trai đến lạ lùng, hơi thở của mang lại cho cô cảm giác an toàn, như thể chỉ cần ở đây, mọi chuyện đều kh thành vấn đề.
Ngay cả chuyện về Hình lão gia t.ử và Hoàng Tiêu Tiêu đang đè nặng trong lòng cũng trở nên nhỏ bé kh đáng kể.
Hình Minh Ngộ kh ngờ cô lại quay đầu chằm chằm như vậy.
cúi xuống lại cô, ánh mắt đ.á.n.h giá cô từ trên xuống dưới một lượt.
phụ nữ vừa mới tắm xong, vẫn mặc bộ đồ ngủ đặt may riêng mà gửi tới. Kiểu dáng hơi giống váy, che khéo léo bụng bầu, rộng rãi nhưng vẫn đẹp.
Mái tóc dài như rong biển xõa tự nhiên trên vai. Vì vừa rửa mặt xong nên trên khuôn mặt nhỏ n vẫn còn vương chút ửng hồng, khiến cô tr thật mọng nước, xinh đẹp và... muốn được che chở!
Ký ức về nụ hôn chưa trọn vẹn trong bếp lúc nãy lại ùa về. Ánh mắt Hình Minh Ngộ lập tức tối sầm lại, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói trở nên khàn đặc.
"Ừm! Vậy em đã bôi dầu chống rạn chưa?"
"Bôi ." Bị giọng nói của kéo về thực tại, Khương Thiên Tầm trả lời.
Biết sẽ ở lại và đoán được sẽ chăm sóc , nhưng cô kh muốn trải qua cảm giác "dày vò" khi để giúp bôi dầu một lần nữa, nên lúc đang vệ sinh cá nhân, cô đã tự bôi trước.
đàn dường như thấu hiểu tâm tư của cô, ghé sát lại gần, nâng khuôn mặt cô lên: "Vì sợ giúp nên em mới tự bôi trước ?"
"Kh ." Khương Thiên Tầm kh muốn thừa nhận.
dùng ngón cái mơn trớn gò má mịn màng của cô, di chuyển tới khóe môi, kh nể tình mà vạch trần: "Khẩu thị tâm phi. Tối nay em đã tránh né hai lần , bạn trai của em đáng sợ đến thế ? Hửm?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.