Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ
Chương 868:
Yên tĩnh đến mức gần như thể nghe th tiếng kim rơi.
Cũng kh biết qua bao lâu, tóm lại, mãi đến khi Giang thúc nói muốn Hạp Viện l một ít d.ư.ợ.c liệu, Hình Minh Ngộ vẫn ngồi yên như vậy mới động đậy. khép tạp chí lại, vươn cổ tay trái đồng hồ đen, đặt sách ngay ngắn giữa bàn, nghiêng ghé sát vào tiểu nữ nhân.
Đồng thời, Hình Minh Ngộ th khóe miệng cô, ánh mắt lộ ra vẻ cưng chiều… Dùng ngón cái thon dài trắng nõn, nhẹ nhàng lau vết thức ăn dính ở khóe miệng cô.
Khương Thiên Tầm: “…”
Hình Minh Ngộ nói: “Đến giờ làm , tối qua em mệt c.h.ế.t , hôm nay đừng đến c ty, ở nhà làm việc là được, ừm?”
Khương Thiên Tầm ngậm miệng, nhấm nháp từng miếng cá hồi chiên nướng và bánh mì trong miệng, chớp đôi mắt trong suốt gật đầu, nuốt xuống xong, mới nói: “Được.”
Th cô ngoan ngoãn, Hình Minh Ngộ kh nhịn được, đôi môi mỏng ghé sát, hôn nhẹ vào khóe miệng cô.
Khuôn mặt bị trêu chọc đến đỏ ửng buổi sáng cũng kh bu tha, hôn từng chỗ một, cuối cùng, Hình Minh Ngộ nén hơi thở, dán vào tai cô, lại dặn dò một câu.
“Nhớ nhớ …”
Khoảnh khắc này, khiến cảm giác chân thật của một bạn trai.
Nói xong, Hình Minh Ngộ lại dùng ngón cái cọ cọ khuôn mặt mềm mại nhưng thể véo của cô, lúc này mới cất bước rời .
Toàn bộ quá trình, Hình Minh Ngộ thậm chí ngay cả ánh mắt liếc Hoàng Tiêu Tiêu cũng kh .
Hoàng Tiêu Tiêu thì từ đầu đến cuối kh hề ngẩng đầu lên, cả cứ thế ngồi ở đó, cúi đầu trầm mặc uống cháo.
Lúc này, Khương Thiên Tầm cũng đã ăn gần xong, cô cầm ly sữa bò Lan dì đã rót sẵn cho đứng dậy, Hoàng Tiêu Tiêu bên cạnh.
“Tiêu Tiêu, tớ cũng ăn no , cứ từ từ ăn nhé, tớ ra ngoài xử lý một chút email của bộ phận.”
Hoàng Tiêu Tiêu ngẩng đầu, đôi mắt như nai con: “Được, lát nữa ăn no, tớ cũng xử lý một chút c việc đang dang dở, tớ đã trì hoãn quá nhiều việc .”
Khương Thiên Tầm gật đầu, kh nói quá nhiều, quay về phía phòng khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho--em-cua-nguoi-cu/chuong-868.html.]
Lan dì nghe nói cô muốn làm việc, chủ động bước đến giúp đỡ: “Đại tiểu thư, bụng ngài lớn quá, lên xuống cầu thang đều kh tiện, lên lầu giúp ngài l máy tính xuống nhé.”
Nói xong, Lan dì liền ra ngoài, chỉ để lại Hoàng Tiêu Tiêu một trong phòng bếp ăn.
Chờ bà trở lại phòng ăn nhỏ thì đã mười phút sau, Hoàng Tiêu Tiêu vẫn còn đang uống cháo. Lan dì th vậy, bà nghĩ nghĩ, bước đến, múc một chén bánh bao ướt nhỏ mà lão Giang đã hấp buổi sáng, cười tươi đưa qua.
“Hoàng tiểu thư, cô vẫn còn bệnh, chỉ ăn cháo kh được đâu, đến đây, cô ăn thêm chút bánh bao ướt này, cô bệnh lâu như vậy, cơ thể hao tổn nhiều, lâu ngày còn sẽ suy yếu, cô bồi bổ nhiều mới được.”
th vẻ mặt quan tâm của Lan dì, Hoàng Tiêu Tiêu cũng cong cong mày mắt: “Được ạ! Cảm ơn Lan dì, thật ra cháu tự làm được, vết thương của cháu kh gì đáng kể, bác sĩ cũng nói, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ tốt thôi.”
“Khách sáo gì chứ, lễ nhiều kh trách mà, tuy cô và đại tiểu thư nhà là bạn tốt, nhưng đồng thời cũng là khách nhân, nhà khách nhân, chúng ta đương nhiên nhiệt tình tiếp đãi mới , kh thể mất đúng mực.”
Sau khi đặt bánh bao ướt xuống, Lan dì lại l giấm ra, đổ vào một chiếc đĩa nhỏ, đột nhiên chuyển đề tài: “Đúng Hoàng tiểu thư, nói đến cái đúng mực này, cô đừng trách lắm lời nhé, cảm th cô nói chuyện cũng cần chú ý một chút đến sự đúng mực.”
Hoàng Tiêu Tiêu quay đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Lan dì, lời này nói thế nào ạ? Cháu chỗ nào kh chú ý đúng mực ?”
Hỏi xong, Hoàng Tiêu Tiêu nghiêng đầu, dùng đôi mắt ướt át chằm chằm Lan dì, vẻ mặt ngây thơ vô tri lại bối rối.
Lan dì lại ngay cả đầu cũng kh ngẩng lên, nghiêm túc đổ giấm, vừa cười vừa nói.
“Ví dụ như vừa nãy Hoàng tiểu thư hỏi Hình tiên sinh kh ăn bữa sáng ? biết, cô chỉ là quan tâm Hình tiên sinh. Về c việc, Hình tiên sinh là cấp trên của cô, về tư, nếu nhớ kh lầm thì gia đình mẹ nuôi của cô và Hình gia cũng là bạn cũ, nói kh sai chứ?”
Hoàng Tiêu Tiêu nghe xong, nụ cười vẫn ngọt ngào: “Kh sai ạ.”
Lan dì tiếp tục nói.
“ bất quá chỉ là làm của Khương gia, nói lý lẽ, vốn dĩ cũng kh nên lắm lời, chỉ là, chính vì là một làm, mà ngay cả cũng nghe ra được lời cô vừa nói kh thích hợp đến mức nào. Cô vẻ mặt kinh ngạc hỏi Hình tiên sinh kh ăn bữa sáng, biết thì cho rằng cô đang quan tâm cấp trên, quan tâm bạn bè thế giao, kh biết, còn tưởng rằng đại tiểu thư nhà chúng kh quan tâm chồng tương lai, ngay cả chuyện ăn uống như thế này cũng để phụ nữ khác mở miệng quan tâm đ.”
Hoàng Tiêu Tiêu động tác kẹp bánh bao ướt khựng lại, cô ta vội vàng bu đũa, kinh sợ nói: “Nhưng cháu đích xác chỉ là quan tâm cấp trên mà thôi, kh ý gì khác.”
“ biết cô kh ý gì khác, nhưng kh Hình tiên sinh, cũng kh đại tiểu thư, ngài xem phản ứng của hai họ vừa nãy…”
Hoàng Tiêu Tiêu nghe xong, khuôn mặt vốn tiều tụy càng trắng bệch vài phần, đầu cúi thấp xuống, hơn nửa ngày sau mới giọng nói yếu ớt vang lên: “Thật xin lỗi, cháu thật sự kh biết họ lại nghĩ như vậy.”
Lan dì đổ giấm xong, thẳng lưng cười nói: “Hoàng tiểu thư, cô kh cần xin lỗi , đã nói trước , là thích lắm lời, th một số hậu bối nhỏ tuổi, liền kh nhịn được mà luyên thuyên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.