Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ
Chương 894: Nhận nhầm người
Hoàng Tiêu Tiêu thay đổi hẳn vẻ dịu dàng ềm đạm thường ngày, cô ta phớt lờ cô y tá trực vốn kh hề giận mà còn đang trấn an nhà đừng kích động, lao tới nâng đầu Chân Dung lên: "Bà ngoại! Bà ngoại! Bà đừng c.h.ế.t! Bà con ... Con là Tiêu Tiêu đây! Chẳng bà đã nói sẽ sống đến trăm tuổi để Tiêu Tiêu xuất giá ?"
Cô y tá th vậy, cũng chẳng buồn trấn an cảm xúc nhà bệnh nhân nữa, lao tới ngăn cản: "Cô này! Bệnh nhân hiện tại chỉ thích hợp nằm phẳng!"
"Cô cút !" Hoàng Tiêu Tiêu thét lên, đôi tay siết chặt l nửa thân trên của Chân Dung ôm vào lòng, gần như gầm lên với bác sĩ với gương mặt dữ tợn.
Cô y tá th nhà bệnh nhân sắp phát ên đến nơi, cũng lười nói thêm, xoay chạy gọi , hoàn toàn kh th ở một cánh cửa khác, Viện trưởng Kỳ đang dẫn từ một lối trên lầu chạy xuống, trên tay là một hộp cấp cứu màu trắng.
Dưới đất, Chân Dung đang bị ôm đầu, hơi thở dồn dập về phía trước, đúng lúc chạm mắt với Khương Thiên Tầm đang vội vã tiến lại gần.
Bóng dáng đó... thật quen thuộc!
Như thể th bóng hình hằng đêm mong nhớ, lồng n.g.ự.c Chân Dung vốn đang nghẹt thở bỗng như được tiếp thêm sinh lực. Thế giới sắp chìm vào bóng tối trước mắt bà như được một luồng gió th mát thổi tan sương mù, cảnh vật chao đảo, chỉ còn bóng hình lúc rõ lúc mờ kia là hiện hữu.
Hơn nữa, bóng hình đó dường như muốn tiến lại gần, muốn vươn tay nắm l bà.
Nhưng giây tiếp theo, tầm mắt bà đã bị một bóng c ngang: "Bà ngoại! Ô ô ô... Bà ngoại! Con là Tiêu Tiêu đây! Bà nhận ra con kh?"
Chân Dung th Hoàng Tiêu Tiêu c đường , bà nỗ lực muốn bảo cô ta tránh ra, nhưng vẫn như cũ, miệng bà dù đã dùng hết sức để nói nhưng cổ họng lại kh phát ra âm th nào.
Chỉ bàn tay bà hơi đưa về phía trước.
Hoàng Tiêu Tiêu th động tác giơ tay của Chân Dung, cô ta theo hướng đó thì th Khương Thiên Tầm đang đứng đối diện. Cô ta lập tức hiểu ra, Chân Dung th phụ nữ Khương Thiên Tầm kia nên tưởng rằng đã th đứa cháu ngoại ruột thịt của ?
Chỉ là, cô ta thể để bà toại nguyện được chứ?
Kh vội, lát nữa thôi, bà sẽ được tận mắt chứng kiến!
Ánh mắt Hoàng Tiêu Tiêu lóe lên một tia độc ác, nhưng nh chóng bị nước mắt che lấp. Cô ta vừa c tầm mắt của bà cụ, vừa nắm l bàn tay đang giơ lên của Chân Dung, mạnh mẽ ấn xuống.
"Bà ngoại... ô ô ô, bà th ai kh?"
Chân Dung nghiến răng, trong lòng gào thét: "Tránh ra! th Tiện Nguyệt!" Nhưng bà chỉ thể mấp máy môi, trước sau vẫn kh tiếng động, bà chỉ còn bàn tay kia là thể cử động.
Nhưng tay bà đã bị Hoàng Tiêu Tiêu đè chặt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho--em-cua-nguoi-cu/chuong-894-nhan-nham-nguoi.html.]
Trong lòng đau đáu nghĩ về đứa cháu ngoại lớn, muốn rõ xem đối diện thật kh, Chân Dung cảm th khôi phục được chút sức lực, bà dùng hết toàn lực muốn thoát khỏi tay Hoàng Tiêu Tiêu.
Bàn tay run rẩy của bà thế mà thực sự rút ra được!
Chân Dung thở phào, định đưa tay về phía đó!
Kh ngờ giây tiếp theo! Tay bà lại bị Hoàng Tiêu Tiêu dùng sức ấn trở lại!
Chân Dung sốt ruột vô cùng, chút giận dữ Hoàng Tiêu Tiêu, lại bắt gặp đôi mắt đầy vẻ độc ác của cô ta!
Bà ngỡ lầm, bàn tay cũng quên cả vùng vẫy!
Hoàng Tiêu Tiêu th Chân Dung chằm chằm , vội vàng thu hồi cảm xúc trong mắt, một mặt kh ngừng gọi , một mặt cố ý kéo bà cụ ra xa. Trong mắt ngoài, cô ta tr như đang lo lắng đến phát ên, khiến những đứng xem từ xa cũng cảm thán:
"Cô gái này thật hiếu thảo, kh ngừng tìm cách cứu bà ngoại !"
"Ơ? Kia chẳng là Hoàng Tiêu Tiêu vừa lên tin tức hai lần gần đây ? Bạn thân của Khương Thiên Tầm ! A! Các kìa, kia là Khương Thiên Tầm! Cô cũng ở đây! Mau chụp ! Hình như gặp được hiện trường nóng hổi !"
" Hoàng Tiêu Tiêu lo lắng chưa kìa, bác sĩ vẫn chưa tới vậy..."
Đối diện cửa Starbucks, Hoàng Tiêu Tiêu vểnh tai nghe ngóng, cô ta kh khó để nghe th những lời bàn tán loáng thoáng truyền lại, tiếng kêu khóc càng lớn hơn.
Chân Dung bị kéo cũng nghe th tiếng của Hoàng Tiêu Tiêu, bà nghĩ chắc vừa hoa mắt lầm. Bà cảm th cơn đau nơi trái tim đã dịu đôi chút, nỗ lực ổn định nhịp thở, muốn lại bóng hình quen thuộc kia một lần nữa.
Vì Hoàng Tiêu Tiêu mải kéo bà nên lúc này bà cuối cùng cũng rõ tình cảnh đối diện.
Dù lúc rõ lúc mờ, nhưng bà vẫn th rõ những phía trước. Ngoài vài đang đứng xem bên trong cửa kính sát đất, còn Hình Minh Ngộ nhà họ Hình mà bà lớn lên từ nhỏ, vẫn trầm ổn như vậy, lúc thì cúi đầu ện thoại, lúc thì bà.
Mà Hình Minh Ngộ đang dìu chính là bóng hình quen thuộc của bà!
Cô gái đó, tuy Hình Minh Ngộ cao nhưng trong số phái nữ cô cũng thuộc hàng cao ráo. Cô gái mặc một chiếc áo l dáng dài bên ngoài, khóa kéo mở rộng, bên trong là một chiếc sườn xám cách tân màu trắng kem thêu hoa, kiểu dáng dành cho bà bầu. Dù bụng đã nhô cao rõ rệt nhưng mặc vào kh hề khó coi, ngược lại còn toát lên vẻ dịu dàng, th lịch.
Bộ quần áo này!
Chân Dung như thể th đứa cháu ngoại lớn đã qua đời của , cũng là vợ quá cố của trai Hình Minh Ngộ - Hoàng Tiện Nguyệt!
Chưa có bình luận nào cho chương này.