Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ
Chương 987:
Ông chủ Ngụy vui mừng khôn xiết: “Bà nói gì vậy, bà ghé thăm tiệm là vinh hạnh của chúng ! Mau, mau vào thôi! Bên ngoài lạnh lắm, mời vào trong! Ôi! Tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư cũng đến ! Lại đây với chú nào! Chú đã chuẩn bị sẵn món ăn vặt mà hai cháu thích đ!”
“Cảm ơn chú ạ!” Hai bé con đồng th nói.
Hai đứa nhỏ vốn dĩ đã xinh xắn, ăn mặc lại cực kỳ đáng yêu. Một bé mặc áo khoác l thỏ màu trắng, một bé tuy còn nhỏ nhưng đã khí chất trầm ổn giống hệt Hình Minh Ngộ, ăn mặc hơi trang trọng. Ông chủ Ngụy thích đến mức kh chịu nổi, vì đã quen thân với hai bé nên dứt khoát bế mỗi tay một đứa vào tiệm.
Đoàn vừa bước vào cửa tiệm, chiếc Rolls-Royce màu đen cũng vừa vặn trờ tới. Hình Minh Ngộ đích thân đỡ Khương Thiên Tầm xuống xe, phía sau là một hàng vệ sĩ theo hộ tống suốt chặng đường.
Tinh Bảo đang ghé đầu trên vai chủ Ngụy, vừa quay lại đã th Hình Minh Ngộ và Khương Thiên Tầm ở phía sau. Bé vội vàng lên tiếng: “Ba ba! Ma ma! Chú Ngụy ơi, chú thả cháu xuống , cháu muốn ba ba ma ma bế cơ.”
Tấn Bảo quay đầu lại th ba mẹ cũng đòi xuống bằng được. Phía trước, Hình lão gia tử, Hình lão phu nhân và Tạ Quỳnh nghe th tiếng hai đứa nhỏ cũng quay lại . Hình lão phu nhân đương nhiên là mặt mày hớn hở. Chỉ riêng Hình lão gia t.ử là vẻ mặt đầy vẻ kh kiên nhẫn, nhưng xét th hôm nay là dịp đặc biệt, lại đang ở bên ngoài, cũng kh nói gì thêm, chỉ bảo tài xế Tiểu Trần đỡ vào.
Phòng VIP nằm ở tầng đỉnh của tiệm trà. Khương Thiên Tầm mỗi tay dắt một bé vào phòng đã đặt sẵn và ngồi xuống. Lúc này, Giản Thư Lâm và Hoàng Tỉnh Nghĩa cũng vừa đến. Th những trưởng bối yêu thương nhất, Tinh Bảo và Tấn Bảo cảm th mẹ cũng chẳng còn “thơm” nữa, hai bé bu tay Khương Thiên Tầm ra, lao thẳng đến ôm chầm l họ.
“Bà ngoại ôm cháu với!”
“Ông ngoại ơi, Tinh Bảo muốn hôn một cái!”
Giản Thư Lâm và Hoàng Tỉnh Nghĩa đã lâu kh gặp cháu ngoại, th chúng hoạt bát đáng yêu như vậy thì lòng mềm nhũn, bế thốc lên hôn l hôn để, lại đổi tay hôn thêm cái nữa. Cả căn phòng ngập tràn kh khí ấm áp nhờ sự hiện diện của hai đứa trẻ.
Ông chủ Ngụy th vậy vội vàng sai dâng trà. Khương Thiên Tầm kh ngờ Hình lão gia t.ử cũng đến, cô vẫn còn chút e dè cho đến khi Hình Minh Ngộ nắm l tay cô để tiếp thêm sức mạnh. Hơn nữa, sau khi ngồi xuống, tuy Hình lão gia t.ử kh cô nhưng cũng kh làm khó dễ, cô mới th tự nhiên hơn một chút, an tâm ngồi uống nước. Vì cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên mọi sau khi đùa nghịch với hai đứa nhỏ xong đều quay sang quan tâm cô hết mực. Ở đây toàn nhà nên Giản Thư Lâm còn đưa tay xoa nhẹ bụng cô. Ngoại trừ việc Hình lão gia t.ử trước sau vẫn im lặng, bầu kh khí vô cùng hài hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho--em-cua-nguoi-cu/chuong-987.html.]
Trái ngược với sự ấm cúng ở tầng đỉnh, tầng một của tiệm trà lại kh được yên bình như thế. Vì chủ Ngụy đã nhận được ện thoại của Hình Minh Ngộ từ trước, biết muốn tìm nên sau khi đón gia đình họ Hình, họ Hoàng và Thị trưởng Thẩm vào, đã ra lệnh ngừng nhận thêm khách. Vì vậy, khi Hoàng Tiêu Tiêu đến nơi, cô ta đã bị nhân viên chặn lại ngay tại cửa.
“Thành thật xin lỗi quý khách, hôm nay tiệm chúng đã hết chỗ, mời quý khách sang tiệm khác ạ!”
Hoàng Tiêu Tiêu đã mong chờ ngày này từ lâu, cô ta dậy thật sớm, đợi ở bệnh viện nửa ngày, tính toán rằng Queen chắc tầm 10 giờ mới đến tiệm trà nên mới thong thả lái xe tới. Đồng thời, để thu hút sự chú ý của cư dân mạng, vừa đến cửa tiệm cô ta đã đăng ngay một bài Weibo kèm theo địa chỉ của tiệm trà trăm năm. Kh ngờ vừa đăng xong, định bước vào thì bị nhân viên chặn lại, cô ta vô cùng khó hiểu.
“ đặt chỗ trước .” Hoàng Tiêu Tiêu tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn giữ hình tượng nhã nhặn, lịch sự.
Nhân viên th khách hàng khách khí nên cũng kh làm khó, chỉ bảo cô ta đọc tên bàn đã đặt. Kh ngờ sau khi kiểm tra một hồi, nhân viên đầy vẻ hối lỗi nói: “Thành thật xin lỗi tiểu thư, vị trí cô nói đã đặt ạ!”
Hoàng Tiêu Tiêu nghe vậy thì sốt ruột, nhưng vẫn cố mỉm cười: “ thể chứ! Tối qua chính chủ của các đã đặt cho , còn trả gấp đôi tiền cọc nữa!”
Nhân viên nghe vậy thì hiểu ra: “Hóa ra là cô ạ, nhưng vị trí này đúng là đã được đặt . Để hỏi lại xem !”
Một lát sau, nhân viên quay lại với câu trả lời: “Thành thật xin lỗi tiểu thư, tối qua cô đúng là đã đặt chỗ thành c, nhưng lúc giao ca tối qua quên kh ghi chú lại. Sáng nay một nhân viên mới th chỗ đó trống nên đã nhận đặt cho một vị khách họ Mạnh ạ! Thật là ngại quá!”
Hoàng Tiêu Tiêu nhíu mày: “ các thể làm ăn như vậy, đã trả tiền trước mà!”
“Thực sự xin lỗi cô, đây là sai sót của chúng . Hay là thế này, xin hoàn lại toàn bộ tiền cọc tối qua cho cô, và gửi thêm một khoản tiền bồi thường nữa, cô th ?”
“Như vậy được! Tối qua đã nói , cần tiếp một vị khách quan trọng! Thời gian và địa ểm đều đã hẹn xong xuôi cả ! thể thất hứa được chứ! Hay là các thương lượng với vị khách họ Mạnh kia, bảo họ nhường lại chỗ cho được kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.