Hôn Nhân Khẩn Cấp
Chương 100:
Lục Tỉnh Ngôn nghiêng đầu, lặp lại từng chữ: “Trả lời , tuyên bố hủy hợp đồng phòng pháp chế thể đăng, thư ký cũng thể đánh máy, một thực tập sinh viết quảng cáo bất kỳ của phòng Marketing cũng thể viết ra. Mọi chuyện cứ đăng một tuyên bố là giải quyết được, vậy cần và phòng PR của làm gì đây?”
“…”
Phòng họp rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi.
lên tiếng đầu tiên là Đường Di Nhiên, cô ta xoay bút trong tay, bật cười thành tiếng, Trương Dư, mỉa mai thêm vào: “Tiểu Lục Tổng nói đúng lắm. Sớm đã nói là bảo Trưởng phòng Trương nâng cao năng lực làm việc , ngay cả c việc của cũng kh thể dốc toàn lực. Sếp hỏi thì nói năng lộn xộn, chẳng nói được gì ra hồn, thì đừng ngày nào cũng ảo tưởng xen vào phòng Marketing của khác, còn dám chỉ trỏ vào c việc của Tiểu Lục Tổng nữa.”
Đường Di Nhiên nói xong, vẫn ngồi đó mặt kh đổi sắc, còn thể trong kh khí căng thẳng này, thừa lúc kh ai để ý, lén lút nháy mắt với Lục Tỉnh Ngôn thể hiện lòng trung thành.
Lục Tỉnh Ngôn lướt qua kh đổi sắc, cầm tài liệu trên bàn lên lật xem, khẽ cười một tiếng, quay đầu Phó tổng Từ Lăng đang ngồi bên tay và m vị giám đốc đang hùa theo ta.
Khi ngẩng đầu lên, trong mắt cô đã tràn ngập vẻ lạnh lẽo. Cô đặt mạnh tập tài liệu “bộp” một tiếng xuống mặt bàn, khiến trái tim mỗi trong phòng họp đều giật thót.
từ dưới lên, phụ nữ đứng thẳng tắp, dứt khoát ở vị trí đầu tiên. Toàn bộ ánh đèn trong phòng đều tập trung vào một cô, khiến ta kh tự chủ được mà cúi đầu phục tùng, thậm chí là sợ hãi.
Lục Tỉnh Ngôn Từ Lăng, đột nhiên khẽ hỏi: “Phó tổng Từ cho rằng, vì thể đứng ở đây? Chỉ đơn thuần là vì là con gái của Lục Bình ?”
Mặc dù sự bất phục trong lòng Từ Lăng khiến ta muốn nói một câu “Đúng vậy”, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.
Lục Tỉnh Ngôn đợi mãi kh th ta trả lời. Khi ngẩng mắt lên, ánh mắt cô xoay chuyển, tràn đầy khí thế áp đảo: “ dựa vào hiệu quả kinh do cao nhất của tập đoàn trong hai năm liên tiếp kể từ khi vào làm ở c ty con. còn nhớ rõ, thành tích của Phó tổng Từ năm đó chưa bằng một nửa của .”
Màn bóc mẽ c khai.
Lục Tỉnh Ngôn khẽ cười, mang theo chút trào phúng kh hề che giấu: “Vật giá leo thang dữ dội như vậy, mà thành tích của Phó tổng Từ lại giậm chân tại chỗ, kh biết còn cần bao nhiêu năm nữa mới thể đuổi kịp của hai năm trước đây.”
“…”
Trong kh gian tĩnh lặng, lưng phụ nữ thẳng tắp, kh kiêu ngạo cũng kh tự ti, thể vượt qua mọi ch gai, cũng thể gánh vác mọi vinh quang.
Cô kh hề khách sáo.
“Xin cho phép nhắc nhở Phó tổng Từ một câu, Phi Duyệt mang họ Lục, trước đây là Lục của Lục Bình, bây giờ là Lục của , Lục Tỉnh Ngôn.”
Bước ra khỏi phòng họp, vẫn còn những ánh mắt tò mò của nhân viên từ khắp nơi đổ dồn về.
Lục Tỉnh Ngôn hoàn toàn phớt lờ, dẫn Giang Hạ về văn phòng của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-nhan-khan-cap/chuong-100.html.]
Cuối cùng cô cũng thể cởi bỏ đôi giày cao gót vướng víu, ngồi trên sofa xoa bóp thái dương.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Giang Hạ biết cô vừa trải qua cuộc họp mệt mỏi nên kh lên tiếng làm phiền.
Hai phút sau, Lục Tỉnh Ngôn ngẩng đầu, cô hỏi: “Phía An Hàn nói ?”
Giang Hạ trả lời rành mạch: “ quản lý của An Hàn, Tiêu Nhất Thiến, đã gọi ện cho chúng trước cuộc họp, phái một chuyên trách đến làm việc với chúng . Hiện tại vẫn chưa tin tức rõ ràng nào truyền đến, chắc hẳn là phòng làm việc của An Hàn vẫn chưa một kết luận rõ ràng.”
Lục Tỉnh Ngôn chống tay lên trán, trầm tư kh nói.
Giang Hạ lướt ện thoại, dường như nhớ ra ều gì: “À , Lộ Tổng của Tinh Hà trước đây gọi ện, nói là tìm cô. Cô xem cần gọi lại kh?”
Lục Tỉnh Ngôn sững sờ. Sự xóc nảy cả buổi chiều và màn đấu trí vừa khiến não cô chút trì trệ: “Tinh Hà?… Lộ Uyển?”
Giang Hạ gật đầu, đáp: “Lộ Uyển của Tinh Hà Giải Trí.”
Lục Tỉnh Ngôn vô thức nhíu mày: “Cô ta tìm làm gì?”
Giang Hạ cô m giây, kh nhịn được lên tiếng nhắc nhở: “Mặc dù An Hàn hoạt động với phòng làm việc độc lập, nhưng vẫn thuộc về Tinh Hà Giải Trí. Tiêu Nhất Thiến năm đó cũng là chị cả quản lý nghệ sĩ của Tinh Hà.”
Lục Tỉnh Ngôn “à” một tiếng, ý rằng cuối cùng cô cũng nhớ ra chuyện này. Cô vẫy tay: “Số Lộ Uyển gửi vào ện thoại , năm phút nữa cô vào.”
…
như Lộ Uyển này, mặc dù chỉ gặp một lần, nhưng trong nhận thức của Lục Tỉnh Ngôn, là một đáng để kết giao.
Điện thoại kết nối, từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mềm mại tươi sáng đặc trưng của cô ta: “Lâu kh gặp, Lục Tổng, ện thoại của cô khiến đợi dài cổ.”
Lục Tỉnh Ngôn ngồi trên sofa: “Nói ngắn gọn thôi, thời gian xử lý PR bên cũng gấp. Chuyện của An Hàn, kết quả xử lý của Tinh Hà là…”
Lộ Uyển cũng kh che giấu hay nói thừa: “Tám giờ tối nay, phòng làm việc của An Hàn sẽ đăng tuyên bố.”
Lục Tỉnh Ngôn khựng lại một chút: “…Tuyên bố e là kh đủ đâu, ngay cả thư luật sư cũng chưa chắc đã bịt miệng được bọn họ.”
Lộ Uyển nghe vậy khẽ cười một tiếng, nghe vẻ tâm trạng kh tệ: “Đương nhiên , vậy nên… mười giờ sáng mai, Lục Tổng thể chờ xem.”
“…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.