Hôn Nhân Khẩn Cấp
Chương 118:
Nhưng Lục Ngưỡng Chỉ chỉ đổi tay kẹp bé, liếc đàn đứng kh xa, ở chỗ đón gió, và mối quan hệ kh hề tầm thường với cục cưng nhỏ trong lòng , nói với bé trong vòng tay.
"Đừng khóc nữa, khóc nữa là tự đ."
--- Chương 50 ---
Kh được , cô sẽ kh vui.
Đợi đến khi bé Lục Vân Lãng khóc một lúc ở cổng bệnh viện, bé mới muộn màng nhận ra hôm nay đến kh là chỗ tốt lành gì.
nhiều đứa trẻ cùng tuổi bé ra từ khoa Nhi sau khi tiêm xong, đứa nào đứa n cũng mặt ủ mày ê, tr như vừa chịu hình phạt dã man ở trong đó.
Bộ óc nhỏ nhạy bén của bé Lục Vân Lãng ngay lập tức ngộ ra, thế là bé khóc càng lớn hơn, vừa khóc vừa đạp chân muốn tránh xa – kẻ tàn nhẫn và độc ác muốn tiêm cho bé.
Lục Ngưỡng Chỉ cục cưng nhỏ đang nhúc nhích khóc lóc trong lòng, cuối cùng cũng hiểu vì hôm nay cả nhà như đã bàn trước mà kh một ai xuất hiện.
Đúng là còn non lắm.
Lục Ngưỡng Chỉ kh là tính khí tốt, tất cả sự kiên nhẫn trong đời đều dành cho hai phụ nữ họ Lục và Cố Chi Đào, nên đàn ở đằng xa kia, cơn giận của càng bùng lên.
Mục Thời Xuyên vốn dĩ xuất viện vào buổi sáng, Mục Thời Giang kh biết làm gì mà kh rảnh xuất hiện, cử Mục Thời Ngữ đến đón .
Tiếc là Mục Thời Ngữ là một tiểu thư cành vàng lá ngọc, kh gây rối cho đã là may lắm , may mà Mục Thời Xuyên dưỡng bệnh khá tốt, ngoài việc hơi gầy một chút thì kh gì khác lạ.
cô em họ với vẻ mặt muốn chơi, bảo cô mang đồ nhập viện của và biến nh lên, còn tự xuống làm thủ tục xuất viện.
Đi đến tòa nhà phòng khám ở tầng dưới, liền th Lục Ngưỡng Chỉ và bé đang khóc kh ngừng trong lòng ta.
Mục Thời Xuyên tận mắt chứng kiến đứa bé từ nức nở chuyển thành khóc nức nở, nói gì cũng kh chịu vào tiêm.
Khuôn mặt nhỏ trắng nõn đỏ bừng, nước mắt tuôn rơi từng dòng, mà lòng cũng thắt lại.
Dù đã tự nhủ bao nhiêu lần, Mục Thời Xuyên vẫn kh thể ngăn được trái tim nóng bỏng khi th bé tên Lục Vân Lãng, giống như bị nước sôi dội xuống, đau rát.
Kh thể đến gần, kh thể chạm vào, ngay cả từ xa cũng như một tội lỗi.
Kh thể , cô sẽ kh vui.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mục Thời Xuyên khó khăn cụp mắt xuống, buộc đứng yên kh động đậy, cố gắng quay lưng .
Nhưng bé Lục Vân Lãng ở bên kia đang giãy giụa trong vòng tay của , Lục Ngưỡng Chỉ kh chú ý liền bị bé thoát ra và nhảy xuống đất, bé với hai cái chân ngắn mũm mĩm nh chóng chạy vụt vào đám đ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Quả b.o.m sữa nhỏ đó vút một cái đã chui vào giữa chân lớn, ngay cả Lục Ngưỡng Chỉ cũng nhất thời kh biết làm với bé
Phản ứng bản năng của cơ thể nh hơn cả bộ não, Mục Thời Xuyên gần như vô thức cúi , khi đứa bé x thẳng vào chân một lớn nào đó, đã chặn lại và bế lên.
Vệt nước mắt trên mặt bé Lục Vân Lãng còn chưa khô, vừa chạy được một đoạn đã bị bắt lại, lúc này đang tủi thân vừa thút thít vừa Mục Thời Xuyên.
Mục Thời Xuyên căn bản kh biết bế trẻ con, kẹp hai chân bé để kh quậy phá, cánh tay ôm đứa trẻ hơi cứng đờ, sợ làm bé đau.
Vân Lãng so với lần mới về m tháng trước còn nặng tay hơn, cái thân nhỏ rắn rỏi tr đặc biệt khỏe mạnh, kh giống như đang bị bệnh.
Vân Lãng vẫn đang quậy phá trong lòng , Mục Thời Xuyên nhất thời kh dám , chỉ thể đứng yên tại chỗ chờ Lục Ngưỡng Chỉ về phía .
hơi do dự Lục Ngưỡng Chỉ: " bé... vậy? Bị bệnh à?"
Lục Ngưỡng Chỉ kh , càng kh muốn để ý đến , nhíu mày vươn tay về phía Lục Vân Lãng, nhưng thằng nhóc con đã ghi thù, vùi mặt vào cổ Mục Thời Xuyên, kh muốn để ý đến nữa.
Mục Thời Xuyên bất ngờ bị Lục Vân Lãng chui vào lòng, khuôn mặt nhỏ mềm mại của bé mang theo nước mắt dính đầy cổ , còn kèm theo mùi thơm ngọt ngào của sữa.
đàn sạch sẽ đến mức c.h.ế.t sống lại vậy mà kh dám động đậy, mặc cho tiểu nhân trong lòng tiếp tục vùi vào, cổ ướt đẫm một mảng.
Lục Ngưỡng Chỉ hơi đau đầu, chuyện trước mắt quả thực hơi khó giải quyết, cũng kh thể mạnh mẽ bế Vân Lãng về, chỉ thể trừng mắt Mục Thời Xuyên.
Tên nhóc hỗn xược gây chuyện kia vẫn thút thít ngẩng khuôn mặt nhỏ lên từ cổ Mục Thời Xuyên, bĩu môi khóc lóc tố cáo: "Kh... kh cần ! là đồ xấu xa!"
Lục Ngưỡng Chỉ yên lặng thằng nhóc mè nheo sống c.h.ế.t này, và đàn chướng mắt đang ôm nó, im lặng một lát sau đó Mục Thời Xuyên: " rảnh kh? Nói chuyện làm thêm?"
Lục Tỉnh Ngôn bước vào khu bệnh nhi, thứ cô th là cảnh tượng kỳ quái của hai đàn đang giữ con trai cô để tiêm.
Bé Lục Vân Lãng được đàn mà cô kh muốn th ôm trong lòng, khuôn mặt nhỏ quay , đầy nước mắt, cánh tay trắng nõn vươn ra giống như củ sen.
Cô y tá nhẹ nhàng dỗ dành bé, nh như chớp tiêm cho bé một mũi.
Vân Lãng lập tức "Oa" một tiếng khóc lớn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.