Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hôn Nhân Khẩn Cấp

Chương 163:

Chương trước Chương sau

Mục Thời Xuyên lần đầu tiên thăm dò vươn tay, chạm vào khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh vì chu môi của thằng bé. Cảm giác mềm mại, mượt mà khiến tim cũng mềm lại.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Mục Thời Xuyên ôm thằng bé lại gần hơn. Nhóc con trong lòng vặn vẹo khó chịu nhưng kh từ chối, cuối cùng vẫn ôm chiếc chăn nhỏ ngồi yên trong lòng Mục Thời Xuyên.

Mục Thời Xuyên cười, mở lời hỏi: “Chúng ta gọi ện cho mẹ nhé?”

Mắt bé Lục Vân Lãng đảo đảo lại, ôm góc chăn suy nghĩ mãi, cuối cùng nghiêm túc gật đầu: “Vâng ạ.”

Đây kh là lần đầu tiên Mục Thời Xuyên gọi ện cho Lục Tỉnh Ngôn sau khi trở về, nhưng lại là lần đầu tiên gọi một cuộc ện thoại mà tin chắc Lục Tỉnh Ngôn sẽ nghe.

Lục Tỉnh Ngôn thậm chí bắt máy nh, phía bên cô vẫn còn đang bàn luận gì đó khẽ khàng, nhưng nh im bặt. Lục Tỉnh Ngôn dường như đã chuyển vào phòng trong để nghe ện thoại.

Đúng là Lục Tỉnh Ngôn đã vào phòng trong, khi cô nhấc máy cũng chút do dự. Chỉ vài ngày ngắn ngủi, việc bắt cô thay đổi thái độ với Mục Thời Xuyên quả thực là quá sức, nhưng việc cần nhờ lại là chính cô: “ vậy? Vân Lãng...”

“Tất nhiên kh ,” Mục Thời Xuyên vội vàng cắt ngang suy nghĩ vẩn vơ của cô: “Là thằng bé hơi nhớ em.”

Mục Thời Xuyên đặt ện thoại vào tay bé Lục Vân Lãng, thằng bé ê a bi bô trò chuyện với Lục Tỉnh Ngôn.

Cuộc trò chuyện của hai mẹ con nh chóng kết thúc, đồng hồ sinh học của bé Lục Vân Lãng cũng đến giờ. Thói quen sinh hoạt của thằng bé được rèn luyện cực kỳ tốt, dù bên cạnh kh quen nào, thằng bé vẫn ôm chăn nhỏ ngoan ngoãn ngủ .

Thằng bé rõ ràng là một đứa trẻ vâng lời và ngoan ngoãn.

Lục Tỉnh Ngôn đã dạy dỗ thằng bé quá tốt, thằng bé hiểu lễ nghĩa, giỏi biểu đạt, thể giao tiếp, và kh bao giờ nổi nóng bừa bãi.

Thằng bé thậm chí còn kh quá dựa dẫm vào ai đó như nhiều đứa trẻ khác.

Tốt đến mức, ở nơi Mục Thời Xuyên kh th, thằng bé thể lặng lẽ lớn lên thành một trưởng thành.

Mục Thời Xuyên kh đồng hồ sinh học cho giấc ngủ trưa. Khi đứa trẻ trong lòng đã ngủ, liền thu tay về, bàn tay vốn vụng về vỗ nhẹ lưng thằng bé, lặng lẽ thằng bé lâu, cho đến khi ện thoại báo ở ngoài cửa mới đứng dậy.

nhẹ nhàng đặt Lục Vân Lãng vào chiếc giường nhỏ mới mua, mới đóng cửa ra mở cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-nhan-khan-cap/chuong-163.html.]

đến là họ , Mục Thời Giang.

Mục Thời Giang vừa vào cửa đã quen đường quen lối tìm nước uống, uống xong thì ngồi ngay lên sofa nhà em họ mà phát ên: “Mục Thời Xuyên, đầu óc bị hỏng à, thật sự đồng ý giúp Lục Tỉnh Ngôn tr con ?”

Mục Thời Xuyên đứng trước quầy bếp cũng tự rót cho một ly nước, nghe vậy thì ngừng động tác, nhíu mày: “ nói nhỏ thôi, Vân Lãng đang ngủ.”

Mục Thời Giang nghe vậy thì theo bản năng quay đầu cánh cửa phòng ngủ đóng kín mít, tức giận kh chịu nổi, dù vậy ta vẫn hạ thấp giọng: “Lục Tỉnh Ngôn bây giờ đang bị c kích tứ phía, cô ta giao con cho rõ ràng là đang lợi dụng , biết kh?”

Mục Thời Xuyên nhướng mày, vừa xuất viện từ bệnh viện nơi Lục Bình đang ở, việc Mục Thời Giang tai mắt ở đó kh gì lạ. Nhưng vẫn đặt ly nước trong tay xuống, nói với Mục Thời Giang: “Chuyện nhà họ Lục, khác kh quản được, nhưng tuyệt đối kh được để lọt ra từ miệng .”

Mục Thời Giang tất nhiên hiểu rõ lợi hại, vốn dĩ ta cũng kh định thổi phồng chuyện này ra, dù cũng là sui gia, nhiều nhất là đòi Lục Tỉnh Ngôn chút lợi lộc. Thế nhưng ai ngờ đâu, còn chưa kịp thực hiện tính toán nhỏ của , đã biết được em họ của đã là trong cuộc.

Mục Thời Giang thậm chí đứng bật dậy từ sofa, lại lại trong phòng khách, nhưng vẫn hạ thấp giọng: “ biết kh, từ bây giờ ngoài sẽ , nhà họ Mục chúng ta thế nào kh? Cô ta rõ ràng là đang dẫm đạp lên để mở đường cho Lục Bình ? Cô ta biết kh thể giấu được chúng ta, nên dứt khoát kéo xuống bùn, kéo cả nhà họ Mục chúng ta xuống nước?”

Những gì Lục Tỉnh Ngôn đối mặt kh chỉ là sự nghi ngờ của bên ngoài về thừa kế này, mà còn là dã tâm của tất cả những kẻ đang ẩn nấp xung qu, chờ cơ hội cắn xé một miếng lớn từ Lục Thị.

Thế nhân tin chắc cô kh còn đường lùi, nhưng cô lại cố tình tự tạo cho một bộ giáp.

Ngay từ khi cô chọn Mục Thời Xuyên, đã quyết tâm lợi dụng .

Lợi dụng sự hổ thẹn của , tình yêu mà tuyên bố; lợi dụng d tiếng của , quyền thế mà sở hữu.

Mục Thời Giang hận kh thể bổ đầu em họ ra, nói cho ta biết phụ nữ Lục Tỉnh Ngôn này căn bản chẳng ý tốt.

Thế nhưng trong ánh mắt đầy mong chờ của ta, em họ ta kh hề 'tỉnh ngộ', mà chỉ lặng lẽ ta vài giây, ềm nhiên uống thêm ngụm nước: “Em biết chứ.”

Ánh mắt Mục Thời Xuyên thờ ơ đến mức dường như những lời họ vừa nói đều là vô nghĩa, lạnh nhạt nói: “Thì ?”

--- Chương 71 --- Đòi tình yêu của cô, một lần nữa, hướng về ...

Em biết chứ, nhưng, thì ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...