Hôn Nhân Khẩn Cấp
Chương 169:
Đêm đó, Lục Tỉnh Ngôn nằm trên chiếc giường lớn của chính đã lâu kh ghé, trần nhà, hơi thở của bé Lục Vân Lãng đang ngủ say bên cạnh mang theo mùi hương ấm áp quen thuộc.
Rõ ràng là bầu kh khí thích hợp nhất để cô chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng cô lại hiếm hoi, đã lâu kh ngủ được.
Cô kh thể tránh khỏi việc nhớ đến Mục Thời Xuyên.
Một vài ký ức đã chìm sâu trong tâm trí quá lâu, lâu đến nỗi khi cô hồi tưởng lại vẫn còn chút mơ hồ. Ngay cả khi nằm thẳng trên chiếc giường êm ái, cô vẫn như con thuyền lênh đênh trên biển sâu, chòng chành đưa cô đến vịnh kh .
Những tình cảm dịu dàng về ta, những thứ thể chạm vào trong ký ức, cần mở khóa g xiềng phong trần, gỡ bỏ câu đố sâu nhất trong lòng, mới dám hồi tưởng.
…
Đó là một năm mới, là ngày thứ hai mươi bốn sau đám cưới của Lục Tỉnh Ngôn và Mục Thời Xuyên, và là đêm giao thừa đầu tiên của họ.
Thực tế, ngay ngày thứ hai sau đám cưới, Lục Tỉnh Ngôn đã bay đến London, lần đầu tiên thay mặt bà Lục Bình tham dự Hội nghị thượng đỉnh kinh tế các nhà lãnh đạo do nghiệp toàn cầu năm đó. Từ sau khi hôn lễ kết thúc trở về nhà đến sáng hôm sau Lục Tỉnh Ngôn được trợ lý mới Giang Hạ đón , Lục Tỉnh Ngôn và Mục Thời Xuyên nói chuyện với nhau kh quá mười câu.
Trong đó còn bao gồm những câu vô nghĩa như “ muốn uống nước kh?”, “Em tắm đây”, “Buồn ngủ quá em ngủ trước đây”.
Khoảnh khắc Lục Tỉnh Ngôn quay lưng về phía Mục Thời Xuyên nằm trên giường và tắt đèn, cô thở dài nhẹ nhõm trong bóng tối: Cô quả nhiên vẫn kh thể ngay lập tức quen với việc trong cuộc sống xuất hiện thêm một đàn .
Mặc dù… cô hình như quả thật thích ta.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lục Tỉnh Ngôn vì lạ giường nên ngủ kh ngon lắm. May mắn là chuyến bay hơn mười tiếng nữa thể bù đắp giấc ngủ. Cô tưởng dậy sớm, nhưng khi mở mắt vẫn th chiếc giường bên cạnh trống kh và đàn đang xử lý c việc bên cửa sổ.
Khi bốn mắt chạm nhau, Mục Thời Xuyên khựng lại, hơi nghiêng đầu: “ làm em tỉnh giấc à?”
Giọng ệu khách sáo, nhưng kh nhiều vẻ hối lỗi, bởi vì lẽ chính ta cũng hiểu, tiếng gõ bàn phím kh thể làm một phụ nữ đang ngủ say thức giấc.
Sự bực bội vì ngủ kh ngon và đàn thiếu thành ý cùng lúc ập đến Lục Tỉnh Ngôn, khiến cả buổi sáng đó sắc mặt Lục Tỉnh Ngôn như một ma nữ bò lê trong bóng tối.
Cô kéo chăn trùm kín đầu, phát hiện kh biết từ lúc nào đã ngủ sát mép giường, lăn nửa vòng trở lại giữa nửa giường của , trùm chăn để khởi động lại não nửa khắc.
Thất bại trong việc cố gắng ngủ vùi thêm chút nữa, cô vén chăn ra khỏi giường, lại ngẩn đàn bên cửa sổ nửa khắc, tiếng dép trong nhà lộc cộc, lơ mơ rửa mặt đánh răng.
Khi tiếng bước chân hơi chút cáu kỉnh vì vừa ngủ dậy của cô vang lên, Mục Thời Xuyên ngẩng đầu khỏi ện thoại, bóng lưng chút bù xù kia. Kh hiểu , khoảnh khắc đó ta cảm nhận rõ ràng hơi ấm của ánh nắng bên cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-nhan-khan-cap/chuong-169.html.]
Sau khi Lục Tỉnh Ngôn sửa soạn xong xuôi bản thân và hành lý, vì kh biết ngày đầu tiên sau cưới cô giúp việc bán thời gian làm hay kh, nên quyết định thử vận may ở nhà bếp.
Vừa đến gần bếp, ều đầu tiên cô ngửi th là mùi cà phê và thức ăn. Mắt cô sáng rỡ, vui vẻ thò đầu ra khỏi góc tường: “Cô ơi! Hôm nay ăn gì”
Tin tốt, mùi cà phê và thức ăn kh là ảo giác do cô ngủ kh ngon; tin xấu, đang đứng trước bếp nấu cà phê và chiên trứng kh là cô giúp việc.
Đó là một đàn , đàn đó tên là Mục Thời Xuyên, là chồng mà cô vừa làm đám cưới ngày hôm qua.
À, vì Lục Tỉnh Ngôn vội c tác, hình như họ thậm chí còn chưa đăng ký kết hôn.
Nụ cười của Lục Tỉnh Ngôn cứng đờ trên mặt.
Còn đàn trước bếp lạnh nhạt cô, nhấp một ngụm chất lỏng màu đen trong cốc, nói: “Bữa sáng còn 7 phút nữa.”
Khi Lục Tỉnh Ngôn còn chưa hoàn hồn, đàn trước mặt bổ sung: “Nếu em ăn sáng ở đây.”
Mục Thời Xuyên vẻ ấp úng và nhíu mày rõ rệt khi nói hai từ “ở” và “đây”, rõ ràng ta vẫn chưa quen coi nơi này là “nhà”.
Lục Tỉnh Ngôn hơi thất vọng một chút nhưng cảm xúc đó nh chóng tan biến, cô ngoan ngoãn ngồi trước bàn ăn đếm thời gian.
Mục Thời Xuyên đúng giờ như khi ta còn là bạn cùng bàn của cô, căn giờ làm bài. Khi kim giây chạy qua vòng thứ bảy, ta bưng cà phê và đĩa thức ăn đặt trước mặt cô.
Bánh mì nướng, xúc xích truffle, trứng ốp la, phô mai, và một cốc chất lỏng màu đen giống như thuốc bắc.
Một bữa sáng kiểu Đức chuẩn mực đến mức chán ngán.
Ăn một miếng thôi cũng cảm giác như cả đời khổ sở vậy.
Lục Tỉnh Ngôn uể oải nói một tiếng “Cảm ơn”, từng chút một đưa những thứ đó vào miệng.
Cô vừa ăn, vừa lén lút quan sát Mục Thời Xuyên.
Dáng vẻ ta ăn sáng (cô tạm gọi những thứ này là bữa sáng) kh khác gì biểu cảm khi ta làm mọi việc sáng nay, dường như mọi hoạt động của con ta chỉ là để tồn tại.
ta chẳng thay đổi chút nào.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lục Tỉnh Ngôn nghĩ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.