Hôn Nhân Khẩn Cấp
Chương 45:
Cô kh chắc liệu địa chỉ email đó thật sự được ta sử dụng hay kh, cũng kh biết rốt cuộc ta th nó kh.
Mặc dù chìm vào im lặng kh hồi âm, nhưng cô vẫn luôn ôm ấp tia hy vọng cuối cùng.
Và tia hy vọng đó đã được thắp lên khi Mục Thời Xuyên xuất hiện tại buổi dạ hội tốt nghiệp cấp ba của họ, nhưng lại hoàn toàn vụt tắt sau khi ta chỉ vào uống một chút rượu, nói vài câu với giáo viên chủ nhiệm và Tịch Tư Ngưng rời .
Đó là nỗi thất vọng đầu tiên Mục Thời Xuyên dành cho Lục Tỉnh Ngôn.
Cô cũng từng tự nhủ, lẽ ta thật sự chưa nhận được.
Thế nhưng đêm nay, khi bản vũ ệu vang lên, Lục Tỉnh Ngôn mới biết.
ta đã nhận được.
ta kh chỉ nhận được, ta còn đến nữa.
Nhưng kh để làm bạn nhảy của cô.
Vậy ta đến để làm gì?
Để xem cô bạn học ngốc nghếch bị lời đồn của ta lừa gạt, khiến trái tim thầm ưng thuận, tr ngu ngốc và đáng cười đến mức nào ?
Lục Tỉnh Ngôn đàn trước mặt, lần đầu tiên cảm th, thực ra chưa từng thật sự quen biết ta.
Bàn tay Lục Tỉnh Ngôn đã đặt trong lòng bàn tay ta khi khiêu vũ nhẹ nhàng tuột xuống. Ánh mắt cô ta thật tĩnh mịch, như những đốm pháo hoa đã cháy hết, đột ngột tắt lịm.
ta cuối cùng cũng nhận ra ều kh ổn, ta cố gắng nắm l tay cô: “Tỉnh Ngôn!”
Nhưng bị cô “bốp” một tiếng gạt ra.
ta nghe th cô nhẹ giọng hỏi: “…Tại chứ, Mục Thời Xuyên?”
Cô ngẩng đầu lên, trong mắt như những mảnh thủy tinh lấp lánh nhưng vỡ vụn. Cô cố gắng kh để nước mắt rơi, nhưng vẫn kh kìm được nỗi đau trong lòng.
“…Nếu kh thích em, thể kh đến, nhưng đã đến, Mục Thời Xuyên. Trước đây em chỉ mong thể bước về phía em, nếu kh được, em bước về phía cũng chẳng …”
Tim Mục Thời Xuyên từng đợt co thắt đau đớn, nhưng khi nhận ra cô muốn nói gì, ta liền mở miệng: “Tỉnh Ngôn… …”
Thế nhưng Lục Tỉnh Ngôn nghiêng đầu, kh hề ý định dừng lại hay lay động. Ánh sáng trong mắt cô dần dần tắt lịm, từng chút một phán án cho ta.
“Mục Thời Xuyên, em thà rằng chưa từng đến.”
Cô nói.
Giọng cô nhẹ nhàng, dịu dàng đến vậy, nhưng lại mang theo sự cay đắng kh thể xua tan, lặng lẽ lan tỏa trong đêm hè.
Cứ thế mà thổ lộ, rằng cô thà ta chưa từng bước vào thế giới của cô.
Nếu ta kh đến, dù cô vẫn sẽ đau lòng và buồn bã, nhưng sẽ kh vào khoảnh khắc này biết được một kết cục tồi tệ hơn cả việc ta kh thích cô.
Hóa ra ta lại ôm giữ một cảm xúc tồi tệ hơn cả “kh thích” dành cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-nhan-khan-cap/chuong-45.html.]
Lục Tỉnh Ngôn cụp mắt, những cánh hoa vương vãi trên sàn, mỗi cánh hoa dường như đều đang viết nên khúc nhạc chia ly.
Cô khẽ thì thầm.
“Mục Thời Xuyên, thật sự… thật sự quá đáng.”
Lục Tỉnh Ngôn thả vạt váy xuống, để những lớp tua rua rủ xuống bên h, sau đó nghiêm túc thẳng vào mắt Mục Thời Xuyên, nói với ta.
“Trước đây em cứ nghĩ, cuộc hôn nhân của chúng ta là một sự nhầm lẫn trớ trêu. Em cứ nghĩ thích em nên em đã l . Khi biết kh thích, em lại nghĩ ít nhất cũng là nạn nhân, kh thể tự chủ lựa chọn hôn nhân của .”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô mơ hồ ta: “Em cứ nghĩ là em đã xâm nhập vào cuộc sống của , phá vỡ những kỳ vọng của . Nhưng hóa ra chưa từng vô tội.”
Tay Mục Thời Xuyên dần dần lạnh , ta Lục Tỉnh Ngôn từng chút một thoát khỏi vòng tay , trái tim cũng dần dần nguội lạnh.
lâu sau, ta mới nhẹ giọng đáp: “, kh vô tội.”
Mắt Lục Tỉnh Ngôn đỏ hoe. Nước mắt mà cô đã cố gắng kìm nén b lâu cuối cùng cũng rơi xuống vào khoảnh khắc này.
“Chuyện em thích , vẫn luôn biết.”
Mục Thời Xuyên nuốt xuống vị t ngọt nơi cổ họng, khó khăn, ngập ngừng đáp.
“…, biết.”
ta cứng đờ lưng đứng đó, kh biết biện bạch thế nào.
Làm để giải thích những quá khứ tăm tối kh chịu nổi kia, làm để giải thích sự tiếp cận kh ý tốt đó?
nên nói cho cô biết kh?
Thật thà về tất cả những ều tồi tệ của ta, thật thà về nội tâm dơ bẩn của ta, thật thà về những đấu tr mà ta đã trải qua từ đầu đến cuối.
nên nói cho cô biết, Mục Thời Xuyên căn bản kh xứng với mặt trời sáng trong, thuần khiết như vậy kh?
Chiếc nhẫn kim cương áp vào n.g.ự.c ta, nhưng lại như đang cắt cứa qua lại trên da thịt ta, để lại vô số vết m.á.u sâu hoắm.
Lục Tỉnh Ngôn đàn mà cô tự cho là đã yêu nhiều năm, sự thất vọng và ảo mộng tan vỡ kh đủ để diễn tả sự sụp đổ trong cô lúc này.
Cô cụp mắt, lâu sau, mới mang theo giọng ệu mỉa mai mở miệng nói: “Thật đê tiện.”
Cô màn đêm bu xuống ngoài cửa sổ, căn phòng đầy cánh hoa và ánh nến, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác lạnh lẽo chưa từng .
“Mục Thời Xuyên, em kh muốn gặp lại nữa, chúng ta ly hôn .”
Chương 19: Khúc Biệt Ly (II)
Cô muốn ly hôn với ta.
Lục Tỉnh Ngôn mặc bộ váy lộng lẫy tinh xảo, đứng giữa phòng khách, kiên định nói ra câu đó.
Đây là lần thứ hai cô nói câu này với ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.