Hôn Nhân Khẩn Cấp
Chương 79:
Nếu nói Lục Tỉnh Ngôn là hoa hướng dương rực rỡ chói chang, thì Lộ Uyển là yêu nữ mê hoặc lòng với mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười.
Nếu Lý Thi Doãn là đóa hồng nhung diễm lệ, thì Lộ Uyển lại là loại đầy gai góc, kh đ.â.m c.h.ế.t thì kh bu tha.
Thế nên, khi nữ hoàng ện ảnh đã giải nghệ được vạn chú ý, cũng là nữ chính còn lại bị hạ thấp trong các cuộc bàn tán xuất hiện, Lục Tỉnh Ngôn liền dịch sang một bên, nhường một chút chỗ cho vị Tiểu Lộ tổng này nói chuyện.
Ai ngờ vị tiền bối này căn bản kh cần, Lộ tiểu thư đôi giày cao gót chọc trời, thẳng đến bên cạnh Thành Lập Minh.
Lộ Uyển cử động cổ tay, vô cùng tùy ý hỏi: “ ý kiến với à?”
Thành Lập Minh lại lắc đầu như trống bỏi.
Lộ Uyển nheo đôi mắt hồ ly lại, nhíu mày: “Vậy xả hơi bừa bãi làm gì?”
lẽ mỹ nhân dù làm gì cũng đẹp hơn , nên lời nói của cô kh hề thô tục, trái lại còn mang vẻ nhõng nhẽo đáng yêu.
Ánh mắt Lộ Uyển lướt qua đám đó, mỉm cười với Thành Lập Minh, nụ cười quyến rũ nhưng lạnh lùng: “Khán giả kh xem chẳng lẽ xem chuyện gia đình Thành? Cũng đúng, cuộc sống nhà Thành quả thật đáng để xem đó, chỉ là kh biết xem xong giống như Thành mà… giảm… tuổi… thọ kh?”
Lộ tiểu thư nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ xong, sau hai giây yên lặng đánh giá , cô liền tung một cú đá thẳng vào một vị trí kh xác định trên , ngay sau đó tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết của đàn trung niên vang vọng khắp sảnh tiệc.
Lục Tỉnh Ngôn: “…”
Cuộc náo loạn này nh chóng kết thúc, với cảnh Thành Lập Minh khóc lóc bị khiêng .
Lục Tỉnh Ngôn nghĩ chuyện này đã xong, cho đến khi vị Tiểu Lộ tổng kia đôi giày cao gót chọc trời đến trước mặt Lục Tỉnh Ngôn, Lộ tiểu thư đưa tay ra: “Làm quen một chút, Lộ Uyển.”
Lục Tỉnh Ngôn đưa tay chạm nhẹ vào tay cô, lịch sự đáp: “Lục Tỉnh Ngôn.”
Lộ Uyển gật đầu: “ biết cô mà, em trai của em dâu là th mai trúc mã của bạn thân .”
Lục Tỉnh Ngôn: “………?”
Lộ Uyển tùy ý xua tay: “Dù thì cũng mối quan hệ như thế đó!”
Lộ Uyển vốn định khoác vai Lục Tỉnh Ngôn, tay trong tay như em tốt, nhưng khi th tới sau lưng Lục Tỉnh Ngôn, cô liền dứt khoát vẫy tay tạm biệt: “ trước đây, chúc cô mọi ều suôn sẻ.”
Lục Tỉnh Ngôn còn chưa kịp giữ cô lại, Lộ tiểu thư đã như một cơn gió lướt với đôi giày cao gót của .
Lục Tỉnh Ngôn bất lực quay lại, th đàn đứng phía sau.
Cô gật đầu chào: “Tổng giám đốc Tiêu.”
Tiêu Cảnh Minh bước tới gần cô, đứng bên cạnh cô, lại th vạt váy của Lộ Uyển ở kh xa, mỉm cười với Lục Tỉnh Ngôn: “Hình như đã làm phiền cô .”
Lục Tỉnh Ngôn khách sáo nói: “Kh đâu, vừa chỉ trò chuyện vu vơ thôi.”
Tiêu Cảnh Minh nhấp một ngụm rượu từ ly, thăm dò hỏi: “ vẫn luôn một câu hỏi muốn hỏi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-nhan-khan-cap/chuong-79.html.]
Lục Tỉnh Ngôn ngẩn ra: “ cứ hỏi.”
Tiêu Cảnh Minh vì chữ “” thốt ra từ miệng cô mà cảm th tổn thương, chút thất bại hỏi: “Cô sợ ? Hay là… một sự tôn trọng khó hiểu nào đó?”
Lục Tỉnh Ngôn khựng lại, nghẹn lời hồi lâu, mím môi.
“À… bởi vì… nói thật thì là vì luôn khiến nhớ đến giáo viên quản nhiệm thời cấp ba.”
phụ nữ vừa nãy còn ngang ngược, khiến cả sảnh tiệc chú ý, giờ cúi đầu, giống hệt một nữ sinh cấp ba.
“ cũng biết đ… loại học sinh như , đương nhiên là kh ngoan , sợ nhất là gặp giáo viên quản nhiệm.”
Lục Tỉnh Ngôn phồng má, ngẩng đầu, thành thật nói: “ vừa th đã muốn ngoan ngoãn tháo khuyên tai và vòng cổ ra đưa cho .”
Tiêu Cảnh Minh: “…”
Ly rượu của đàn đặt ở môi, muốn uống một ngụm nhỏ nhưng lại quên mất, nụ cười vẫn đọng lại trên khóe môi thật lâu kh tan.
Lục Tỉnh Ngôn đứng cùng Tiêu Cảnh Minh, lập tức thu hút ánh mắt của hơn nửa hội trường, ánh của mọi còn nóng bỏng hơn cả lúc nãy Lục Tỉnh Ngôn và Lộ Uyển đứng cùng nhau.
Tiêu Cảnh Minh vốn đang nói chuyện vu vơ với Lục Tỉnh Ngôn, nhưng bỗng nhiên như th gì đó, động tác hơi khựng lại.
Lục Tỉnh Ngôn tùy tiện hỏi: “ vậy?” Cô theo ánh mắt nhưng hình như kh th gì đặc biệt.
Tiêu Cảnh Minh mỉm cười: “Kh gì, một quen thôi, của nhà họ Mục đến năm nay lại kh Mục Thời Giang, chỉ là cảm khái một chút.”
Lục Tỉnh Ngôn nghi ngờ lại.
Kh Mục Thời Giang thì còn ai được nhỉ…
Lục Tỉnh Ngôn qu một chút, nhưng đột nhiên lại chạm ánh mắt của một vừa quay đầu lại.
Ồ, là Mục Thời Xuyên.
…
Lục Tỉnh Ngôn yên lặng đối mặt với một lát, trong vài giây ngắn ngủi đó, một cách khó hiểu, cô như đã trải qua nửa đời tĩnh lặng.
lẽ luôn một cô độc chờ đợi một kh đến, hoặc một kh trở về.
Kh cô thì là .
Trong ánh mắt ngây dại pha lẫn chút mong đợi của , Lục Tỉnh Ngôn chậm rãi dời .
Tiêu Cảnh Minh bên cạnh th Lục Tỉnh Ngôn kh trả lời, cũng kh tiếp tục chủ đề đó nữa, mà lịch sự lảng sang chuyện khác, quay về chủ đề ban đầu.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cả buổi tiệc tối, trừ lúc đầu chút kh vui, giữa chừng hai giây mất hồn, còn lại đều trôi qua khá thoải mái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.