Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hôn Nhân Khẩn Cấp

Chương 9:

Chương trước Chương sau

Trước đây chưa từng nghĩ, sau khi chia xa, lại thể nảy sinh một thứ tình cảm đặc biệt như vậy đối với một .

Cứ như thể... một nơi nào đó trong cơ thể trống rỗng, và vào khoảnh khắc nghĩ đến cô, sẽ vô thức cụp mắt xuống, trái tim cũng theo đó khẽ run lên.

chưa bao giờ hiểu được nỗi nhớ nhung, sự hối hận, và tình yêu khiến vô số khuất phục mà thế gian vẫn thường nhắc tới, nhưng lại thể thoáng mất hồn khi nghĩ về cô gái đó.

Mặc dù giờ đây và cô, cách nhau một khoảng cách còn xa hơn cả thời gian và kh gian.

Ngày dự định đang dần đến gần, cảm giác chua xót trong lòng Mục Thời Xuyên càng lúc càng nồng.

Ngọn lửa trên đầu ngón tay tàn lụi, tàn thuốc rơi xuống, tiêu ều như chiếc lá rụng bám trên tấm kính.

Cảm giác muốn gặp cô chưa bao giờ mãnh liệt như lúc này.

Thật ra sau này, Lục Tỉnh Ngôn vẫn luôn nghĩ.

là vì từ lần đầu gặp mặt, cô luôn thể hiện một mặt nam tính trước Mục Thời Xuyên.

Cô đã cho th cô đặc biệt đến nhường nào

Dao găm s.ú.n.g đạn kh xuyên thủng, thân khoác áo giáp, dáng vẻ dũng ngời ngời.

như thể luôn xuân phong đắc ý, luôn chí mãn ý, luôn tự do phóng khoáng, dường như chưa từng cảm xúc gọi là "thất vọng" hay "buồn bã".

Mà khiến bỏ qua rằng, cô thực ra cũng là một cô gái.

Lục Tỉnh Ngôn cũng sợ đau.

Nhưng Mục Thời Xuyên chưa bao giờ th.

Hoặc cũng thể là chưa từng để ý.

Nhiều năm sau, Lục Tỉnh Ngôn con trai đang ngủ say trong lòng, tay vuốt ve khuôn mặt đang phả ra những bong bóng ngọt ngào của bé, nhớ lại khoảng thời gian đó, vẫn ngầm cảm th chút buồn.

Cô kh buồn vì cuộc gặp gỡ kh đúng lúc thuở thiếu thời, cũng kh đau lòng vì mối tình đầu kh đến đâu.

Mà là vì, năm đó cô đã trở thành vợ của .

, ngay từ khi cuộc hôn nhân bắt đầu, đã chưa từng kỳ vọng và cũng chẳng hề vun đắp.

Đối với Lục Tỉnh Ngôn thời niên thiếu.

thực chất chưa từng bước vào.

Thế nên, cuối cùng cô cũng kh còn mơ tưởng nữa.

Một đêm yên bình, trong phòng tĩnh lặng, chỉ tiếng máy tạo độ ẩm và ều hòa đang hoạt động, cùng tiếng ngáy nhỏ bé nhịp ệu của bé Lục Vân Lãng sau một ngày vui chơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-nhan-khan-cap/chuong-9.html.]

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lục Tỉnh Ngôn phát hiện thật sự biến thành bánh sandwich nhân kẹp: bé Lục Vân Lãng dính chặt l cô, rúc vào lòng cô, còn cô bạn thân cũng như một đứa trẻ, cuộn trên cánh tay cô.

Đúng là cạn lời.

Lục Tỉnh Ngôn đẩy Lý Thi Doãn: "Dậy ngay , bà bầu kh được ngủ nướng."

Lý Thi Doãn kh động đậy.

Thậm chí khi bé Lục Vân Lãng tỉnh dậy, bò xuống giường vào bếp tìm mẹ thì cô vẫn còn nằm ườn ra.

Bé Lục Vân Lãng dậy sớm, mắt còn ngái ngủ, đầu óc mơ hồ, bé bĩu môi hỏi Lục Tỉnh Ngôn: "Mẹ ơi, tại dì kh dậy ạ?"

Lục Tỉnh Ngôn bất lực giúp cô bạn thân chữa thẹn trước mặt con: "Vì trong bụng dì em bé gái."

Bé Lục Vân Lãng vòng tay ôm cổ mẹ, ngáp một cái thật đáng yêu, như hiểu ra mà cũng như kh, bé hơi ghét bỏ hỏi mẹ: "Thế nên em bé gái trong bụng dì là heo con ạ?"

Bé chớp đôi mắt sáng bừng: "Bà ngoại nói chỉ heo con mới ngủ nướng."

"..."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lục Tỉnh Ngôn kh biết chữa thẹn thế nào, cô bóp kem đánh răng lên bàn chải, nhét vào miệng con: "Đánh răng, ngậm miệng nhỏ lại."

Bé Lục Vân Lãng há miệng nhỏ, để lộ hàm răng xinh xinh, ngoan ngoãn đánh răng rửa mặt, được mẹ bế ra ngoài ăn sáng.

Khi bé ăn đến cái bánh cải bó xôi thứ năm trong bát, bà bầu lớn cuối cùng cũng lề mề mặc váy ngủ ra ngoài.

Lý Thi Doãn ngáp ngắn ngáp dài, dựa vào bàn chờ bữa sáng, "chụt" một cái hôn lên mặt đứa con đỡ đầu.

Bé Lục Vân Lãng lúng túng cầm chiếc thìa nhỏ, dùng bàn tay mũm mĩm lau mặt, kh chút vui sướng nào khi được nhận nụ hôn thơm nồng của đại mỹ nhân.

Lục Tỉnh Ngôn múc cho hai họ mỗi một bát cháo tôm, sau đó vừa uống sữa đậu nành vừa dựa vào quầy bếp họ, thỉnh thoảng lại xé một miếng bánh nhỏ nhét vào miệng bé Lục Vân Lãng.

Lý Thi Doãn th lịch húp cháo, hỏi cô: " xong việc chứ? Hôm nay cũng đến c ty à?"

Lục Tỉnh Ngôn nhíu mày suy nghĩ, "Ừ" một tiếng: "Hôm nay ba cuộc họp tham gia."

Lý Thi Doãn véo má con đỡ đầu: "Thế còn thằng bé thì ?"

Lục Tỉnh Ngôn rút gi lau sạch miệng đứa bé sau khi ăn sáng xong, thời tiết u ám bên ngoài, khó chịu nhíu mày: "Đưa sang nhà mẹ tớ, dì giúp việc tr."

Bé Lục Vân Lãng giờ đã hiểu được nhiều lời, nghe vậy, tâm trạng vừa nãy còn tươi sáng như nắng liền lập tức u ám.

Bé bĩu môi, ôm l cánh tay mẹ, giọng hơi khóc: "Đừng mà mẹ."

Lục Tỉnh Ngôn hơi đau đầu.

Lục Vân Lãng dù ngoan ngoãn hiểu chuyện đến m cũng chưa đầy hai tuổi, đôi khi xa cô lâu vẫn sẽ làm nũng.

Lý Thi Doãn cặp mẹ con quấn quýt này, bà bầu lớn ở nhà lâu đến phát rồ liền nóng lòng muốn thử: "Để tớ tr cho! Chúng ta cùng làm với ! họp thì chúng tớ ngoan ngoãn chơi trong văn phòng của !"

Lục Tỉnh Ngôn do dự đôi mắt quá sáng của cô bạn thân kh đáng tin này, cuối cùng vẫn mềm lòng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...