Hôn Nhân Nguy Hiểm
Chương 6:
Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi khi Tô Tuyết Nhi mở mắt. Cô giật nhận ra đang ngủ gục trên ghế sofa trong phòng bệnh. Ánh đèn neon trắng xóa chiếu xuống khuôn mặt tái nhợt của Lục Thiên Hạo đang nằm bất động trên giường.
Bàn tay cô siết chặt l tay , cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ làn da. " tỉnh lại..." Giọng cô khản đặc sau cả đêm thức trắng.
Bác sĩ Lâm bước vào, ánh mắt đầy thương cảm. "Phu nhân Lục, đã qua cơn nguy kịch. Viên đạn may mắn kh chạm tim."
"Khi nào tỉnh?"
"Vài giờ nữa, hoặc vài ngày." Bác sĩ thở dài. "Nhưng chuyện này..." Ông ta đưa ra tờ gi xét nghiệm.
Tô Tuyết Nhi c.h.ế.t lặng khi th dòng chữ "HCG dương tính".
đang mang thai?
Tay cô run run đặt lên bụng. Đứa bé này được thụ thai trong chính đêm định mệnh họ trao đổi bằng sự thật đẫm máu.
"Xin đừng nói với ." Cô ngước mắt đỏ hoe bác sĩ. " muốn tự th báo."
Ba ngày trôi qua trong lo âu. Tô Tuyết Nhi kh rời khỏi bệnh viện dù trợ lý liên tục gọi ện về c ty. Cô ngồi đó, vừa đọc báo cáo tài chính vừa liếc đàn đang hôn mê.
Bỗng ngón tay khẽ động đậy.
"Thiên Hạo?" Cô vội nắm l tay .
Đôi mắt đen từ từ mở ra, ánh mơ hồ dần trở nên rõ rệt. "Em... vẫn ở đây?" Giọng khàn đặc vì nhiều ngày kh nói.
Nước mắt cô ứa ra. "Em kh đâu cả."
Lục Thiên Hạo cố gắng nhấc tay lên, lau giọt lệ trên má cô. "Ngu ngốc... Khóc cái gì..."
"Tại ai bảo liều mạng!" Cô hét lên, bất ngờ ôm chầm l .
Một tiếng rên đau đớn vang lên. "Vết thương... vết thương..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-nhan-nguy-hiem/chuong-6.html.]
Tô Tuyết Nhi vội bu ra, mặt đỏ bừng. "Xin lỗi! Em quên mất!"
Khoảnh khắc đó, cánh cửa phòng bật mở. Một đàn trung niên bước vào, khuôn mặt nghiêm nghị.
"Chú Dương?" Lục Thiên Hạo giật .
" đã nghe chuyện." đàn gật đầu với Tô Tuyết Nhi. "Cô gái này cứu mạng ?"
"Kh chỉ vậy." Lục Thiên Hạo cô đầy ý tứ. "Cô còn là vợ cháu."
Chú Dương bỗng rút ra một phong bì cũ kỹ. "Đến lúc biết sự thật toàn bộ."
Bên trong là bức thư tuyệt mệnh của Lục Duy - cha Lục Thiên Hạo.
"Con trai, nếu cháu đọc được thư này, nghĩa là chú Dương đã tìm ra bằng chứng. Tô Chấn Hải kh kẻ phản bội. nhận tiền là để giúp ta đưa bằng chứng tham nhũng ra ngoài. Kẻ g.i.ế.c ta chính là Trương Tam - cha của Trương Dịch..."
Lục Thiên Hạo tái mặt. "Vậy... vậy đã nhầm?"
Tô Tuyết Nhi cầm l bức thư, lòng như lửa đốt. "Cha em và cha ... họ đều là hùng."
Chú Dương gật đầu. "Tô Chấn Hải suốt 15 năm qua sống ẩn dật vì sợ liên lụy đến con gái. Giờ khi sự thật được phơi bày, muốn gặp cả hai ."
Lục Thiên Hạo đưa tay nắm chặt l tay cô. "Em... em thể tha thứ cho kh?"
Ánh mắt cô mềm lại. "Chỉ khi hứa sẽ kh liều mạng nữa." Cô đặt tay lên bụng. "Vì cả con của chúng ta nữa."
Đôi mắt mở to. "Em đang nói gì?"
"Chúng ta sắp làm cha mẹ ." Giọng cô nhỏ dần.
Khoảnh khắc im lặng trôi qua. bất ngờ, Lục Thiên Hạo kéo cô vào lòng, nụ hôn nồng nhiệt truyền qua đôi môi.
" yêu em." Lần đầu tiên ba từ đó vang lên từ miệng .
Tô Tuyết Nhi mỉm cười trong nước mắt. "Em cũng vậy."
Chưa có bình luận nào cho chương này.