Hôn Nhân Ở Nam Kinh (Thời Luật & An Khanh)
Chương 132: Lấp đầy
An Kh vừa mở miệng đã bị Thời Luật hôn chặn lại.
Thời Luật bế cô lên, để đôi chân cô vòng qua eo , đỡ l m.ô.n.g cô mà chôn sâu vào trong cơ thể cô. Cô siết chặt l , khiến Thời Luật kh muốn rút ra dù chỉ một giây. Mỗi bước đều va chạm vào ểm nhạy cảm của cô, khiến cô uốn éo như một con rắn nước. Đến khi lên giường, An Kh chủ động ngồi trên Thời Luật.
Tư thế này trước đây hiếm khi xảy ra, bởi vì An Kh kh chịu nổi độ sâu như vậy, hầu như lần nào cũng kh trụ được quá vài cái. Khi kh trụ nổi nữa, An Kh sẽ mềm nhũn nằm sấp trên Thời Luật, để đổi tư thế. Nhưng lần này, dù kh chịu nổi nữa, An Kh vẫn ên cuồng lắc lư cơ thể, hết lòng l lòng Thời Luật.
Thời Luật hiểu ý cô, ngồi dậy ấn eo cô, tay trái giữ chặt gáy cô hôn sâu, lấp đầy cả hai "cửa miệng" của cô.
"Ưm á..." An Kh sung sướng rên lên, kh kìm được mà nắm chặt l vai , đôi chân kẹp l eo , chặt chẽ hòa làm một với , "Thời Luật... ưm..."
Gọi tên , An Kh bật khóc, "Thời Luật..."
Mỗi lần gọi tên Thời Luật, An Kh đều thầm nói trong lòng: Em yêu .
Thời Luật, em yêu . Yêu nhiều, nhiều.
Thời Luật thể cảm nhận được những lời cô chưa nói ra là gì, vùi đầu vào hõm cổ cô mút mát, giọng khàn đục đáp lại: " yêu em, An Kh, yêu em, thực sự yêu em."
Thời Luật cảm th tình yêu của dành cho An Kh giống như nước chảy đá mòn. Bởi vì ngay từ đầu, trái tim là một tảng đá, cứng nhắc và lạnh lẽo, kh cho phép An Kh dùng tình yêu để sưởi ấm; liên tục từ chối cô, đẩy cô ra, chỉ vì kh muốn phụ lòng cô. Chính sự đồng hành bên An Kh, được cô sưởi ấm ngày qua ngày, tảng đá này mới bị tình yêu của cô làm xuyên thủng.
Khi Tống Cẩn rời , trái tim đã đầy, đầy đến mức kh chứa nổi bất kỳ ai khác. Còn mỗi lần An Kh rời , khoảng kh trong tim lại trống rỗng, trống đến mức đêm khuya cảm th ngạt thở, chỉ thể vùi đầu vào c việc để phân tán sự chú ý, kh để bản thân nghĩ về cô.
Thời Luật đã quên mất yêu An Kh từ khi nào. một khoảng thời gian, nghĩ rằng sau khi được Tống Cẩn nhắc nhở ở trấn cổ Nam Khê, mới nhận ra đã rung động với An Kh. Thế nhưng, trong những đêm th vắng, Thời Luật nhiều lần nhớ lại lần đầu xem mắt, đến khi đính hôn ở Bắc Kinh, nhận ra cô đã rung động, cho đến khi trở về Giang Thành mời cô uống trà Khổ Đinh, muốn dùng cách sỉ nhục để cô xóa bỏ "bộ lọc" về ... Sau nhiều lần suy ngẫm, Thời Luật cho rằng, đã rung động với An Kh sớm hơn thế, chỉ là kh vượt qua được rào cản trong lòng: Kh tìm th Tống Cẩn, kh thể để bản thân an tâm tận hưởng sự yêu thương.
Thời Luật tự biết kh là đàn hoàn hảo. chưa bao giờ yêu cầu An Kh hy sinh tất cả vì , càng kh muốn cô chờ đợi mãi; bởi vì chính cũng kh chắc c liệu một ngày nào đó trong tương lai, liệu chịu áp lực từ gia tộc mà buộc trên con đường liên hôn hay kh.
Những gì kh thể cho An Kh, Thời Luật tuyệt đối kh hứa hẹn.
Nhưng cũng những lúc kh kìm nén được lòng tư kỷ. Giống như lúc này, An Kh nằm dưới thân , bị thúc mạnh đến mức sung sướng bật khóc, muốn nói với cô: "Đợi thêm chút nữa An Kh, đợi thêm vài năm, cuộc sống em muốn, đều sẽ cho em." Hoặc là độc đoán nói với cô: "Ngoài ra kh được tơ tưởng đến bất kỳ đàn nào khác, em là của ! Chỉ thể là của !"
kh thể nói những lời đó. Để thỏa mãn tư tâm của mà bắt An Kh hy sinh nguyên tắc và cuộc sống như mẹ , chỉ biết xoay qu , thì quá bất c với cô. kh thể, và cũng kh cho phép phụ nữ yêu sống một cuộc đời hèn mọn như vậy.
Vì thế sau khi kết thúc, Thời Luật ôm An Kh vào lòng, câu đầu tiên nói là: "Tết này em còn muốn xem pháo hoa kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hon-nhan-o-nam-kinh-thoi-luat-an-kh/chuong-132-lap-day.html.]
An Kh hiểu, trả lời "muốn" nghĩa là Tết vẫn sẽ tới. Nếu trả lời "kh", dù tới cũng sẽ kh xuất hiện trước mặt cô như đêm nay. Lòng cô giằng xé, vừa muốn đến, nhưng một giọng nói khác lại bảo cô: Kh được, kh thể để đến nữa.
M tháng nay, nghe cha kể quá nhiều về chốn quan trường, những thăng trầm trong vòng xoáy đó, mỗi bước đều vô cùng gian nan và nguy hiểm. Cha cô nói Thời Luật hoài bão lớn lao của , kh giống những quan chức tư lợi, chỉ biết trèo cao, vơ vét của cải; Thời Luật từ nhỏ kh thiếu tiền, tư tưởng được truyền thụ là trách nhiệm và gánh vác. Ở nhà họ Thời, là thừa kế, gánh vác sự hưng suy của gia tộc; ở bên ngoài, là cha mẹ của dân, che mưa c gió cho bách tính. Dù ở thân phận nào, chưa bao giờ chỉ sống cho riêng .
Nghĩ đến những ều này, An Kh kh trả lời ngay, cô ngẩng đầu hôn , kéo tay xuống phía dưới... Thời Luật biết ý cô, kh vạch trần, tay mân mê nơi đó của cô, sau khi ướt đẫm liền cắm vào tận gốc; hôn lên cổ và n.g.ự.c cô, lật lại, một lần nữa đè cô xuống dưới thân.
...
An Kh kh về, cha cô và dì Vân cũng kh gọi ện thúc giục. Ninh Trí Viễn đêm đó ra biển, thổi gió lạnh, hút t.h.u.ố.c lâu.
Thời Luật kh , ở lại Uy Hải thêm hai ngày. An Khang Thăng biết Thời Luật đã đến, chỉ là kh biết nên gặp với tư cách gì, bởi thân phận quá nhạy cảm, gặp mặt dễ gây ra những ều tiếng kh đáng . Nhất là m ngày trước, cũng biết từ Mạnh lão về tình cảnh khó khăn sắp tới của Thời Luật: Quá nhiều nhắm vào . Vì Thời Luật quá th liêm, đã trở thành cái gai trong mắt một số . Họ đều muốn nắm thóp để hạ bệ , hoặc đuổi .
Thực ra Thời Luật kh bận tâm những ều này, kh đến cửa là vì kh muốn An Khang Thăng cảm th áy náy. Nhưng một tháng sau, khi biết tin An Khang Thăng kh qua khỏi dịp Tết, Thời Luật lại đến Uy Hải. Đứng trước cửa tiệm tạp hóa, tự hỏi nếu vào thăm, hoặc trò chuyện với An Khang Thăng, liệu sẽ kh còn nhiều ều hối tiếc như vậy?
"Đời làm tránh khỏi hối tiếc?" Đây là lời Mạnh lão nói với Thời Luật khi đứng dưới gốc cây mộc lan tại nhà cổ họ Thời. Ông nói: "Đừng quá tự trách. Nếu vì gặp mà bị những kẻ kia lợi dụng làm lớn chuyện, lại càng cảm th gây thêm phiền phức cho cháu."
Chính lời nói này của Mạnh lão đã khiến Thời Luật bắt đầu suy ngẫm một vấn đề: Mục đích cuối cùng của việc kh ngừng thăng tiến, nắm giữ quyền lực là gì? càng sở hữu nhiều thì càng mất những cảm xúc cơ bản nhất của con ? Kh cảm xúc thì gì khác biệt với máy móc? Máy móc liệu thấu hiểu được nóng lạnh của bách tính?
Vì vậy, bất chấp sự phản đối của tất cả mọi trong gia đình, cũng kh màng đến việc ta sẽ thêu dệt ra , Thời Luật kiên quyết đến Uy Hải để tiễn An Khang Thăng đoạn đường cuối cùng.
Thời Luật mãi mãi kh bao giờ quên cảnh An Kh ôm hũ cốt xuống bậc thềm, sau lưng cô chỉ dì Vân và Ninh Trí Viễn, kh còn ai khác. Cũng từ ngày này, Thời Luật hiểu được ý nghĩa của Ninh Trí Viễn và dì Vân đối với An Kh – kh thân, nhưng còn hơn cả thân.
Sau khi lên xe, An Kh ôm hũ cốt nói với Thời Luật: "Cha em nói muốn thủy táng, muốn em rải tro cốt của xuống biển. Thực ra em biết, trong lòng muốn lá rụng về cội."
"Từ khi rời Giang Thành, cha em muốn về quê thăm, nhưng kh dám. Ông sợ về , nhà nhị gia và tam gia sẽ bị hàng xóm coi thường."
An Kh : " vẫn chưa biết đúng kh? Ông nội em thực ra cũng c.h.ế.t vì ung thư gan. Họ nói trong nhà m đều bị ung thư, thể là di truyền. Nhị gia cũng bị chẩn đoán ung thư gan, các chú họ của em lo lắng kh thôi, ai n đều kiểm tra sức khỏe cả ."
Cô nhẹ nhàng kể lại những ều này, Thời Luật kh ngắt lời, chỉ để cô nói cho thỏa nỗi lòng. Suốt chặng đường, An Kh nói nhiều, nhiều. Sau khi nói mệt, cô mới nghiêng đầu dựa vào vai Thời Luật: "Thời Luật, kh sợ ?"
Thời Luật cô, cô lại hỏi: "Kh sợ em khắc c.h.ế.t ?"
Tự động phớt lờ Quý Bình đang lái xe, Thời Luật hôn chặt l cô, dùng hành động trả lời cô: chưa bao giờ sợ.
Đọc full bộ n zalo e 0963.313.783
Chưa có bình luận nào cho chương này.