Hợp Đồng Gia Sư Với Kim Chủ
Chương 5:
Chương 5:
Bà còn chuyển thêm cho một khoản gọi là “phí tổn thất tinh thần”.
Cảm ơn cô iu!
Trước kỳ thi lần ba, trường tổ chức trận bóng rổ giao hữu.
vác cả ba lô đề cương, ngồi trên khán đài, đợi đến lúc Hách Chỉ Dã nghỉ thì đưa bài cho làm.
Dưới sân, nghe th đồng đội trêu ghẹo, ngẩng đầu, ánh mắt chạm .
vội né, cúi đầu n tin:
“Diệp Đa Mạn, cô bám tận đây ? đâu gọi cô tới đâu.”
“Đừng tự ảo tưởng, kh ăn m trò đưa khăn lau mồ hôi trên sân bóng đâu.”
vô cảm đọc thoại đã soạn:
“ Dã đẹp trai quá, em muốn gặp mà~ Chút nữa nghỉ giữa trận, em mang nước với quà cho nha~”
Hách Chỉ Dã bày ra cái mặt lạnh, nhưng khi lên sân lại như được buff thêm sức mạnh, tung cú úp rổ khiến cả khán đài ồ lên.
Nghỉ giữa trận, chạy xuống, đưa nước cho , nhân tiện ép làm thêm một bài toán.
ngậm bút, cảm th gì lạ lẫm, nhưng vẫn cẩn thận viết xong.
ngẩng đầu khen nức nở, thì bất ngờ quả bóng bay tới.
Hách Chỉ Dã giơ tay c, lòng bàn tay đỏ ửng.
khựng lại.
định lo lắng cho bàn tay cầm bút viết bài liền xoa xoa nắn nắn, nhưng lại như gặp quái vật, hốt hoảng chạy về sân.
Thôi vậy, đành cúi xuống tiếp tục ghi chép ểm số gần đây của Hách Chỉ Dã.
Khách hàng này ngoan hơn Bùi Thiên D gấp vạn lần!
Bóng râm ập xuống, giật mất cuốn sổ của .
Tiếng cười lạnh khàn khàn của Bùi Thiên D vang lên:
“Lại đem thành tích ra l lòng Hách Chỉ Dã à? Đúng là đồ tâm cơ.”
Trong cuốn sổ, đầy kín th tin về ưu thế các môn, tập hợp lỗi sai của Hách Chỉ Dã.
Đầu ta còn quấn băng, tay lật xem, từng trang bị xé ném xuống đất.
Ánh mắt đỏ ngầu .
Trời ạ, bệnh đỏ mắt thật !
vừa đau lòng, vừa vội né ánh sợ bị lây, nhào tới giành lại.
Bùi Thiên D siết chặt vai , cúi xuống, giọng khàn khàn:
“Đủ , đừng tiếp tục trò này nữa. sẽ nghe lời, sẽ chăm học. Được kh?”
“Cho dù kh kịp vào đại học Bắc Thành, cũng thể quyên tặng thư viện cho trường, hoặc vào trường nghệ thuật đối diện.”
“Cho nên đừng giận nữa.”
ghê tởm đẩy ta ra:
“Đừng mơ học chung đại học với , vừa nghĩ đã th buồn nôn .”
Bùi Thiên D ngẩn ngơ, vẫn định ôm .
“Cút!”
Một quả bóng rổ bay tới, đập thẳng lên đầu ta.
ngây ra, ôm đầu, sững sờ chúng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hách Chỉ Dã đã bỏ trận đấu, lao tới kéo .
thở hổn hển, mớ gi rơi vương vãi dưới đất, cúi nhặt từng tờ, gấp lại ngay ngắn, đặt vào tay .
“Khỉ thật, nhàu hết .”
đứng dậy, tung cú đ.ấ.m mạnh vào mặt Bùi Thiên D.
Khi chúng rời , Bùi Thiên D vẫn đứng đó, như một cột ện ngây dại, vô lực.
Đi được nửa đường, Hách Chỉ Dã bỗng dừng lại, nhắc :
“Được , chỗ này là ểm mù, ta kh th đâu. Nếu cô muốn lén quan tâm ta, thì tr thủ bây giờ mà .”
kinh ngạc ngẩng đầu, th ta mặt mày nghiêm túc, nhưng hàng l mày lại gượng gạo cụp xuống.
bật cười run rẩy:
“Này, biết thích kiểu thế nào kh?”
“Nếu nhất định tiêu chuẩn, thì mê những mạnh mẽ. Loại như Bùi Thiên D, chẳng khác gì bã kẹo cao su bị ta nhổ ra, dính nhớp ghê tởm.”
“Hách Chỉ Dã, chẳng lẽ kh nhận ra, đang theo đuổi ? Nhưng ểm số của còn kém xa, với năng lực hiện tại muốn cùng vào đại học cũng chẳng cửa đâu.”
ta, mắt lấp lánh ánh , cho đến khi gương mặt đỏ bừng, vội vã giật l quyển ghi chép trong tay .
“Hứ, ai thèm cái thích cô chứ!”
ta lúng túng bỏ chạy, kết quả lại bị cầu thang vấp ngã, thân cao một mét tám lăn vài vòng, chật vật ngã thẳng vào thư viện.
Đợi biến mất, mới khôi phục lại vẻ mặt thản nhiên lạnh lùng.
lập tức n tin cho mẹ Hách:
“Quý phụ , chiêu khích tướng đã dùng, mong ở nhà cũng phối hợp. Chờ mong kỳ thi lần ba! Cảm ơn!”
“Được. ”
Tối đó, mẹ Hách gửi cho ảnh chụp lén.
Trong ảnh, Hách Chỉ Dã ngậm bút, cau mày làm đề trên bàn học.
Một góc bàn là những ghi chú của được dán lại từng tờ.
Trên bản đồ, dòng chữ “Đại học Bắc Thành” được kho đỏ nổi bật.
Đáng tiếc, sẽ kh đến Bắc Thành.
đã nhận lời mời từ Đại học Nam Thành, học phí miễn toàn bộ, lại gần nhà.
Kinh do là kinh do, khách hàng là khách hàng.
chưa từng động lòng với khách hàng.
Ngay trước kỳ thi, vừa gửi tin n động viên Hách Chỉ Dã, đã nghe tin dữ.
“Hình như Hách Chỉ Dã sắp bỏ thi !”
“ ta với Bùi Thiên D đánh nhau ở cổng! Cả hai đều chảy máu, nghe nói là tr giành tài liệu ôn tập.”
Khi chạy đến, Bùi Thiên D đang dùng tập đề luyện thi đập mạnh vào tay Hách Chỉ Dã.
Vẫn là tay viết bài.
Còn mắt của Bùi Thiên D thì bị d.a.o rọc gi cào, m.á.u tuôn kh ngừng.
Th , ta giọng mềm :
“Đa Mạn, chảy m.á.u … giành được tập tài liệu cuối cùng, kỳ này sẽ cố gắng thật sự…”
Chẳng thèm buồn nghe ta lải nhải, lao thẳng đến Hách Chỉ Dã.
nâng bàn tay đầy m.á.u của , mắt nh chóng ươn ướt, giọng run run vì lo lắng:
“Chi Dã, chỉ còn vài phút nữa là thi , còn viết được kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.