Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa
Chương 102: Vòng tay của anh ấy, rất khiến người ta an tâm
Ngoài cửa sổ lúc pháo hoa rực rỡ bay vút lên trung, Ôn Nghênh ngẩng đầu bầu trời đen như mực, về phía Cù Tùy Lan và Ôn Diệc Lương đang video cách đó xa.
Cô cảm nhận sự quan tâm bà nội đối với .
Mấy năm nay nếu bà nội che chở cô, cô ở Lục gia chỉ càng thêm bước gian nan.
“Bà nội, chúng cháu cãi .” Ôn Nghênh chậm rãi mở miệng, “Bà cũng mà, cháu và Cẩn Xuyên gần như bao giờ cãi .”
Tất cả những vấn đề giữa hai bọn họ, đa phần xử lý lạnh.
Cãi cũng dựa cơ sở tình cảm.
Lục Cẩn Xuyên đối với cô, chỉ sự chán ghét lạnh lùng.
Bà nội trong chốc lát chút cứng họng nên lời.
Bà quả thực cũng vấn đề giữa hai , cho dù mối quan hệ mật đến ít nhiều cũng sẽ ma sát và cãi vã, hai đứa trẻ , kết hôn cũng ngần năm , cũng coi như sự tồn tại quan trọng nhất .
những ngày tháng bọn họ trải qua…
lạnh nhạt giống như những xa lạ hề liên quan.
Cho dù Ôn Nghênh cố gắng hết sức để ủ ấm tảng băng , đều thấy hiệu quả.
Lục Cẩn Xuyên… mua sổ.
Vẫn giống như đối đãi với đối tác hợp tác , việc công giải quyết theo việc công.
Bà nội đại khái cũng chút nắm bắt , cuối cùng chỉ đành thở dài, “Cũng , bà ngoại cháu bọn họ lớn tuổi , cháu cũng nên qua đó bầu bạn, chỉ cần cãi thì chuyện gì, thế , bà nội làm công tác tư tưởng cho thằng nhóc thối cháu, cháu yên tâm, bà nội sẽ để nó phụ lòng cháu !”
Ôn Nghênh , bà nội thao nát tâm vì cô và Lục Cẩn Xuyên.
Cô đắn đo suy nghĩ mãi, vẫn uyển chuyển một câu: “Bà nội, cần ạ, cháu cần nữa .”
Ly hôn , cần thiết nữa.
Cô hy vọng bà nội tiếp tục làm chuyện phí công vô ích.
Bây giờ cho bà một sự chuẩn tâm lý , bà nội sẽ dễ dàng chấp nhận hơn một chút nhỉ.
Bà nội chút chần chừ với câu , luôn cảm thấy trong lời ẩn ý, bà nhất thời chút hỗn loạn, chỉ : “ … Ngoan ngoãn cứ ở cùng bà ngoại cho , bà nội gửi lời chúc năm mới đến bà ngoại cháu nhé.”
“ ạ.”
Cúp điện thoại, Ôn Nghênh mới nhẹ nhàng thở hắt một .
Cô suy nghĩ một chút, quyết định mượn bếp khách sạn dùng một lát, làm chút bánh cho bà ngoại bọn họ.
Đường huyết bà ngoại định thích ăn những thứ , lượng đường khách sạn vượt tiêu chuẩn thích hợp.
May mà khách sạn dễ giao tiếp.
Ôn Nghênh chỉ làm một loại bánh bướm đơn giản.
Trong lúc đó.
WeChat cô vang lên mấy tiếng đinh đong.
Xem thêm: Vào Ngày Huỷ Hôn Tên Chú Khốn Nạn Véo Eo Anh Đòi Dụ Dỗ -Thẩm Kim An &Trì Ngạn Chu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ôn Nghênh bớt chút thời gian một cái.
tin nhắn Lục Tư Nhiên.
[Khi nào cô về ? năm nay cô làm đồ ngọt nữa?]
[Phiền c.h.ế.t , cô rõ ràng hôm nay bắt buộc ăn mà!]
[Cô đang ở ? Lên tiếng !]
[Thôi bỏ , cô ghen ? Thế , hôm nay sẽ miễn cưỡng gọi cô một tiếng chị dâu, cô đừng với chị dâu Niệm Niệm , bây giờ thể về làm chứ?]
Biểu cảm Ôn Nghênh hề đổi.
Lục Tư Nhiên chỉ khi nào cần cô làm gì đó mới bắt chuyện với cô, giọng điệu cũng kiểu lệnh và ban phát từ cao xuống.
Những năm đó Lâu Nhứ đam mê đầu tư đồ cổ, thường xuyên bay trong và ngoài nước.
Sẽ gửi gắm Lục Tư Nhiên cho cô chăm sóc.
Lục Tư Nhiên cô tận tâm tận lực nuôi dưỡng đến mức miệng lưỡi trở nên kén chọn, nâng cao yêu cầu, trong mắt chứa nổi hạt cát, khác chăm sóc cô bé đều hài lòng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/hop-dong-hon-nhan-can-tinh--khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho--nua/chuong-102-vong-tay-cua--ay-rat-khien-nguoi--an-tam.html.]
Từng một dạo bám cô.
khi Tô Niệm xuất hiện, Lục Tư Nhiên bắt đầu trăm phương ngàn kế ghét bỏ cô, coi thường lọt mắt.
Bất luận lòng hư vinh trẻ con sự phản nghịch, đây đều thể trở thành lý do để cô bé đ.â.m d.a.o cô, cô lý do gì để tiếp tục chiều chuộng Lục Tư Nhiên.
Ôn Nghênh dừng động tác, bấm WeChat Lục Tư Nhiên, chọn chặn.
Lúc mới tắt màn hình tiếp tục làm việc .
Bánh bướm cô làm ba hộp.
Suy nghĩ một chút, cô gửi cho Hoắc Phù Y một tin nhắn WeChat, bảo cô bé xuống lấy một hộp.
Hoắc Tấn Nhiên giúp cô đẩy WeChat bác sĩ, mặc dù cho đến bây giờ đối phương vẫn trả lời tin nhắn cô.
cô cũng thích nợ ân tình khác.
Hoắc Phù Y vui vẻ, ôm hộp đồ ngọt bám lấy Ôn Nghênh tìm hiểu một hồi lâu về những thứ liên quan đến máy bay lái mới tâm mãn ý túc trở về.
Ôn Nghênh cùng Cù Tùy Lan bọn họ xem xong đếm ngược đêm giao thừa liền về phòng ngủ.
Tắm rửa xong thoa đồ dưỡng da, Ôn Nghênh nhận tin nhắn Thẩm Giai Tiếu gửi tới.
Còn hai bức ảnh.
Thẩm Giai Tiếu: “Buồn nôn quá mất! Tết nhất tớ xõa một chút cũng thể làm cho buồn nôn! Tớ đều rửa mắt !”
Thẩm Giai Tiếu: “Lục Cẩn Xuyên coi Tô Niệm như tròng mắt ! Ngày quan trọng thế đều ở cùng cô ! đây từng ở cùng ?! Tên cặn bã c.h.ế.t tiệt!”
Ôn Nghênh nhàn nhạt hai bức ảnh đó.
Một bức cảnh Thẩm Giai Tiếu chụp lén ở câu lạc bộ bida, Tô Niệm khom lưng chống gậy bida, còn bên cạnh cô , Lục Cẩn Xuyên cúi giúp cô điều chỉnh tư thế tay.
Hai dán gần.
Bức ảnh còn , ảnh chụp màn hình vòng bạn bè Tô Niệm.
Thẩm Giai Tiếu , đây Hạ Tây Thừa chụp màn hình gửi cho cô .
Tô Niệm đăng bức ảnh khác chụp Lục Cẩn Xuyên giúp cô điều chỉnh tư thế.
Kèm theo dòng chữ: Năm mới, quan trọng nhất bầu bạn, một vòng tay, khiến an tâm.
Ôn Nghênh đương nhiên , bầu khí hai .
Cô khẽ trầm tư một thoáng.
Thảo nào Lục Cẩn Xuyên vẫn thú nhận chuyện ly hôn với bà nội mà thể chủ động giải thích chuyện cô đến cùng bà ngoại đón Tết.
cũng cầu còn việc cô về Ôn gia đón Tết.
Khỏi để cô giống như mấy năm đó, bất luận xuất phát từ bản tâm bà nội đôn đốc đón về nhà.
đây đó vì Tô Niệm vẫn xuất hiện.
Bây giờ thì khác , bóp c.h.ế.t cơ hội cô sẽ làm phiền thế giới hai bọn họ.
Ôn Nghênh thản nhiên thoát khỏi WeChat.
ảnh hưởng, cũng bất kỳ cảm xúc nào.
Giống như xa lạ, đau ngứa.
Cù Tùy Lan thích khách sạn , Ôn Nghênh liền gia hạn thêm vài ngày.
Bà ngoại và sáng nào cũng đến khu rừng núi khai thác để dạo.
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô phần lớn thời gian ở khách sạn tu tâm dưỡng tính, cách ly với những ồn ào náo động thế giới bên ngoài.
Trong thời gian .
Cô gửi tin nhắn WeChat chúc Tết và hỏi thăm bệnh tình cho vị bác sĩ mà Hoắc Tấn Nhiên đẩy cho cô.
đối phương rốt cuộc tình hình gì.
Vẫn luôn trả lời.
Cô bây giờ thậm chí đối phương họ gì tên gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.