Hợp Đồng Hôn Nhân Của Thiếu Gia Lục Yến Châu
Chương 15:
Bí mật của .
Hì, Băng Sơn, bí mật của , hình như đã bị ra một chút nha.
Kể từ sau sự kiện lần trước ở tiệc gia đình với cái ôm bất ngờ và bí mật trên sân thượng, ánh mắt Lục Yến Châu đã hoàn toàn khác xưa.
Trước đây là sự kính sợ thuần túy xen lẫn một chút sợ hãi, còn bây giờ thì…
Trong đó đã xen vào năm phần tò mò, ba phần tìm tòi, và còn hai phần là những tia lửa nhỏ lách tách lóe lên mà chính cũng kh dám nghĩ sâu.
Nhưng đại lão Lục rõ ràng kh cho quá nhiều thời gian để từ từ cảm nhận chút rung động nhỏ này.
Một vòng “nhiệm vụ kinh do” mới lại đến.
Một buổi tiệc rượu thương mại, cần dẫn theo bạn đời tham dự.
Được thôi, c cụ nhân lại lên sàn .
đã quen với việc bị đội ngũ stylist tùy ý chỉnh trang, khoác lên những bộ “chiến bào” đắt đến mức khiến kh dám thở.
Lần này là một chiếc váy dài hai dây màu xám khói, tôn lên làn da trắng đến phát sáng, chỉ là phần lưng khoét hơi sâu, lành lạnh.
Lục Yến Châu nhận ra bị lạnh, ánh mắt dừng trên tấm lưng trần của khoảng kh phẩy m giây, nh đến mức như ảo giác, mày khẽ nhíu lại một cách gần như kh thể nhận ra.
Bên ngoài lạnh, khoác thêm khăn choàng .
dùng giọng ệu kh chút thay đổi ra lệnh cho quản gia Lý.
Quản gia Lý lập tức như làm ảo thuật, l ra một chiếc khăn choàng len cashmere màu trắng mềm mại, nhẹ nhàng khoác lên vai , vừa vặn che cái lạnh.
nắm l mép khăn choàng mềm mại, lén liếc một cái.
đã quay cài khuy măng sét, gương mặt nghiêng lạnh lùng, dường như câu nói vừa chỉ là xuất phát từ phép lịch sự cơ bản nhất.
Kh khí của buổi tiệc rượu mang tính c việc và khoa trương hơn tiệc gia đình.
Lục Yến Châu vẫn là tâm ểm của cả khán phòng.
Cho đến khi một đàn trung niên hói đầu bụng phệ, cười một ệu nhờn nhụa, bưng ly rượu sáp lại gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hop-dong-hon-nhan-cua-thieu-gia-luc-yen-chau/chuong-15.html.]
“Lục tổng, ngưỡng mộ đã lâu! Vị này là... Lục phu nhân? Thật là trẻ trung xinh đẹp!”
Ánh mắt của gã đàn đó như một chiếc lưỡi nhớp nháp, l.i.ế.m tới l.i.ế.m lui trên mặt và , khiến ta vô cùng khó chịu.
Nụ cười xã giao trên mặt Lục Yến Châu nhạt vài phần, hơi nghiêng , kín đáo che lại sau lưng .
Trương tổng.
Giọng lạnh nhạt, mang theo sự xa cách rõ rệt.
Nhưng Trương tổng đó lại như kẻ kh biết ều, vẫn lải nhải kh ngừng, thậm chí còn cố vòng qua Lục Yến Châu để cụng ly với .
“Lục phu nhân, nể mặt uống một ly chứ?”
th hơi ghê tởm, đang định căng da đầu giơ tay lên thì Lục Yến Châu đã ra tay trước một bước, chặn chính xác ly rượu mà Trương tổng đưa tới, đầu ngón tay thậm chí còn kh chạm vào tay đối phương.
“Cô bị dị ứng cồn, uống thay.”
Giọng lạnh như băng, nói xong liền uống cạn ly rượu, động tác dứt khoát, mang theo một sự áp đảo kh cho phép khác xen vào.
Nụ cười trên mặt Trương tổng cứng đờ, gã ngượng ngùng nói vài câu khách sáo lủi thủi bỏ .
Lục Yến Châu đặt ly rỗng xuống, quay đầu sang thấp giọng hỏi : “Kh chứ?”
lắc đầu, nhưng tim lại đập hơi nh vì hành động như gà mẹ bảo vệ con vừa của .
Làn da dưới lớp khăn choàng dường như cũng kh còn lạnh như vậy nữa.
Kh lâu sau, vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang ểm.
Lúc quay về, suýt nữa thì va một ở khúc ngoặt hành lang.
“Niệm Niệm?”
Một giọng nói chút quen tai vang lên, mang theo sự kinh ngạc và kh chắc c.
ngẩng đầu lên , cũng sững ra.
Châu Dữ An?
Chưa có bình luận nào cho chương này.