Hợp Đồng Hôn Nhân Của Thiếu Gia Lục Yến Châu
Chương 37:
Thế giới này cá lớn nuốt cá bé, lòng tin là thứ xa xỉ, tình cảm là ểm yếu chí mạng.
dùng những quy tắc hà khắc và khoảng cách lạnh lùng để bao bọc bản thân hết lớp này đến lớp khác, đúc thành một pháo đài kh ai thể đến gần.
Cưới cô , ban đầu đúng là chỉ một cuộc giao dịch rõ ràng và lạnh lẽo.
Cô cần tiền, cần một vợ để đối phó với gia tộc.
Đơn giản, trực tiếp, phù hợp với phong cách trước nay của .
Cô kh giống với bất kỳ phụ nữ nào từng gặp.
Kh là d viện cố tỏ vẻ ta đây, cũng kh là kẻ đầu cơ đầy tham vọng.
Cô chút vụng về, chút nhút nhát, nhưng lại lúc bộc lộ một sự kiên cường đến nực cười.
Sẽ vì một bát cháo kh hợp khẩu vị mà lén lút cau mày, cũng sẽ ở tiệc từ thiện dù căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi nhưng vẫn thẳng lưng khoác tay .
Cô giống như một tia nắng kh đúng lúc, ấm áp mềm mại, đột nhiên xuyên vào thế giới băng giá của .
Chói mắt, ồn ào, nhưng... kh thể làm ngơ.
bắt đầu chú ý đến nhiều chi tiết hơn.
Ánh mắt cô lén , đầu ngón tay khẽ run khi cô cố tỏ ra bình tĩnh.
Cô tưởng kh th, liền bộ màu nước rẻ tiền tặng cô mà nở nụ cười ngốc nghếch như thể được cả thế giới.
Lớp băng cứng rắn nơi đáy lòng dường như đang lặng lẽ nứt ra.
Cảm giác này vừa xa lạ vừa nguy hiểm.
theo bản năng muốn kìm nén nó.
Vì vậy khi cô bắt đầu thăm dò, khi mất kiểm soát vì đàn kh quan trọng kia, đã chọn cách mà giỏi nhất.
Đẩy cô ra xa, dùng thái độ lạnh lùng hơn để nhắc nhở cô và cũng để nhắc nhở chính , đây chỉ là một cuộc giao dịch.
tưởng cô sẽ lùi bước, sẽ an phận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hop-dong-hon-nhan-cua-thieu-gia-luc-yen-chau/chuong-37.html.]
Nhưng cô lại càng bướng bỉnh, giống như một ngọn cỏ nhỏ kh bắt mắt nhưng ngoan cường.
Bắt đầu cố gắng tìm việc, cố gắng tìm kiếm khí oxy cho riêng trong chiếc lồng giam mà đã vạch ra.
Thật là... kh nghe lời.
Mãi cho đến khi cuộc ện thoại đó gọi tới, khoảnh khắc nghe tin cô thể gặp chuyện, lần đầu tiên trong đời mới trải nghiệm được cảm giác gan mật như vỡ nát là gì.
Nào là quy tắc, bình tĩnh, cân nhắc lợi hại, tất cả đều tan thành tro bụi.
Trong đầu chỉ một suy nghĩ duy nhất.
Tìm ra cô , tuyệt đối kh thể mất cô .
th dáng vẻ cô bị trói trên ghế, mặt đầy nước mắt, hoảng sợ và bất lực, cơn thịnh nộ và nỗi sợ hãi gần như thể thiêu rụi tất cả đó đã khiến hiểu ra, xong đời .
sớm đã tan tác kh thành quân .
Núi băng gì chứ, pháo đài gì chứ, trước mặt cô , đều kh chịu nổi một đòn.
Đêm đó ở bệnh viện, ôm cơ thể ấm áp mềm mại của cô , cảm nhận được sự co ro đầy ỷ lại của cô , lắng nghe hơi thở đều đặn của cô .
mới cảm th trái tim đã sớm tĩnh lặng từ lâu của , lại bắt đầu đập lên một cách vụng về mà dữ dội.
Hôn cô , mất kiểm soát, cũng tuân theo lòng .
Nhưng ngay sau đó, là nỗi sợ hãi còn nặng nề hơn.
Thế giới của đầy rẫy gươm sáng giáo ngầm, quá khứ của v bẩn m.á.u tươi và bất hạnh.
Hoàn toàn kéo cô vào, được kh?
Liệu cuối cùng hại cô kh?
Thế nên lại đáng xấu hổ mà lùi bước, giống như một con đà ểu vùi đầu vào c việc, dùng khoảng cách của một cánh cửa để ngăn cách đôi bên.
Cho đến khi cô một lần nữa phá vỡ lớp ngụy trang của , thẳng t, dũng cảm, kéo ra khỏi nhà tù mà tự tạo cho .
Cô vào quá khứ dơ bẩn đó, mắt đỏ hoe như thỏ con, nhưng lại lấp lánh ánh sáng rực rỡ đến thế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.