Hợp Đồng Mượn Giống
Chương 5:
Tháng Năm năm thứ hai, sinh con trai đầu lòng ở Kinh Thành, đặt tên là Hứa Thừa Huân.
Khác với những gì dự đoán.
Thằng bé sinh ra kh giống lắm, Chú Châu nói, đôi mắt và chiếc cằm của Thừa Huân giống hệt Lương Duật Hành.
thằng bé, thường xuyên cảm th như đang mơ.
Lúc trước để Lương Duật Hành bịt mắt là để ta kh biết mặt .
Kh biết thân phận của .
Nhưng Chú Châu đã từng gặp ta.
Vì chú nói như vậy, tự nhiên sẽ kh sai.
Hóa ra, đôi mắt của Lương Duật Hành là như thế này.
Thật ra dù bị bịt mắt, vẫn thể lờ mờ nhận ra ta sinh ra đã tuấn.
Và một đàn như ta, một khi thoát khỏi cảnh khó khăn, nhất định tiền đồ vô lượng.
Đối với một đoạn quá khứ kh m vẻ vang như vậy.
ta chắc c còn muốn quên hơn cả .
Vì vậy, kh cần lo lắng ta sẽ đột nhiên xuất hiện để tr giành con với .
Cũng kh cần lo lắng, sẽ ngày gặp lại ta.
Nhưng mỗi khi Thừa Huân, vẫn luôn nhớ đến hai đêm đó.
Cả đời này, lẽ chỉ duy nhất đàn này.
Và lẽ cũng chỉ hai đêm hoan lạc đó mà thôi.
Trong lễ đầy tháng của Thừa Huân, nhà họ Trần kín tiếng và bí ẩn nhất Kinh Thành đã cử gửi đến món quà mừng vô cùng quý giá.
hơi bất ngờ.
Đừng nói đến nhà họ Hứa giờ đã kh còn như xưa, ngay cả nhà họ Chu vẫn còn đang mạnh cũng khó mà sánh bằng.
Hai nhà Hứa Trần vốn kh hề bất kỳ giao thiệp nào, cũng kh thể nào bám víu được.
Tại nhà họ Trần lại gửi đến món quà mừng quý giá như vậy?
Điều khiến bất ngờ hơn là.
Khi Thừa Huân đầy trăm ngày.
Trần phu nhân lại đích thân đến thăm.
Còn mời ba ngày sau tụ họp.
Lòng vô cùng thấp thỏm, nhưng cũng đầy nghi hoặc.
Tuy nhiên, Trần phu nhân là một bậc trưởng bối hiền từ và nhân hậu, bà dường như kh hề ác ý gì với .
Đặc biệt là đối với Thừa Huân, bà còn yêu thích vô cùng.
Lần đến thăm này, ngoài việc tặng quà cho .
Bà còn đặc biệt chuẩn bị một món quà đầy trăm ngày hậu hĩnh cho Thừa Huân.
Lúc ra về, Trần phu nhân ôm Thừa Huân kh nỡ bu tay, m lần lưu luyến quay đầu lại.
Càng khiến d lên nghi ngờ trong lòng.
Vì vậy ba ngày sau khi hẹn, đặc biệt dặn chú Châu ở nhà tr chừng Thừa Huân.
Sau đó mới dẫn theo trợ lý và tài xế, tới hội sở tư nhân thuộc sở hữu của Trần phu nhân..
Xe của vừa dừng lại, đã vài nhiệt tình tiến lên đón.
“Hứa tiểu thư, mời vào nh, phu nhân nhà chúng đã đợi cô từ lâu .”
“Đúng vậy, phu nhân đã dặn chúng chờ xe của cô ở ngoài này từ sớm.”
“Xin cảm ơn.”
mỉm cười cảm ơn, theo họ về phía hoa viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hop-dong-muon-giong/chuong-5.html.]
Nhưng bất ngờ th kh xa, một chiếc Bentley màu xám đậm vừa từ từ dừng lại.
Tài xế nh nhẹn mở cửa xe.
Một đàn cao lớn bước xuống.
Cách một hàng cây hoa, chỉ thể lờ mờ th một bóng dáng nghiêng.
Trái tim bỗng nhiên lỡ mất một nhịp.
Ngay cả bước chân cũng khựng lại.
chưa bao giờ th Lương Duật Hành dưới ánh sáng ban ngày hoặc ánh đèn sáng rực.
Nhưng bóng dáng này, ngay từ cái đầu tiên, đã cảm th quen thuộc một cách khó hiểu.
Nhưng thoáng nghĩ, lại kh khỏi tự phủ nhận trong lòng.
Lương Duật Hành là Hồng K.
Mẹ ta cũng là Hồng K.
Lúc trước chính vì ta kh Bắc Kinh, lại ở tận Hồng K, nên chú Châu mới chọn ta.
ta sẽ kh đột nhiên xuất hiện ở Bắc Kinh.
Nhưng Bắc Kinh đâu là của riêng nhà họ Hứa, cũng kh khả năng ngăn cản Lương Duật Hành đặt chân đến đây cả đời.
ta đến Bắc Kinh cũng kh là chuyện lạ.
Thế nhưng... liệu là ta kh?
“Hứa tiểu thư?”
bên cạnh khẽ gọi .
l lại tinh thần, vội vàng theo bước chân họ: “Hôm nay Trần phu nhân còn khách nào khác ?”
trước mặt cười nhiệt tình: “Là thiếu gia nhà chúng vừa mới về Bắc Kinh
Vừa nói, đó vừa chỉ vào chiếc Bentley: “Đó là xe của thiếu gia.”
Hóa ra vừa là con trai độc nhất của Trần phu nhân.
Bà cũng là Hồng K gả về nhà họ Trần ở Bắc Kinh.
Con trai độc nhất của bà dĩ nhiên họ Trần.
Vậy thì kh Lương Duật Hành.
thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng lại một sự mất mát khó tả một cách vô cớ.
Chỉ là sự mất mát này, khiến chính cũng cảm th thật nực cười.
Tại lại mất mát?
Chẳng lẽ trong thâm tâm vẫn mong gặp lại Lương Duật Hành ?
Giữa chúng chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi.
Sau khi giao dịch kết thúc, mọi chuyện nên được cắt đứt triệt để, sạch sẽ.
nghĩ như vậy, nhưng lòng vẫn chút mơ hồ.
Chờ đến khi vào đến hoa viên, nghe th vài tiếng cười nói vọng ra từ bên trong.
đang trò chuyện với Trần phu nhân, lẽ chính là con trai độc nhất của bà .
vô thức ngẩng đầu qua.
Vừa lúc đối diện với đôi mắt của đàn đó.
Đó là một đôi mắt mà chưa từng th.
Nhưng lại như thể đã gặp vô số lần.
Trái tim ngừng đập trong thoáng chốc.
Ngay cả suy nghĩ dường như cũng đóng băng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.