Hợp Đồng Tình Ái
Chương 28: Một Đêm Cuối Ở Nơi Xa Lạ – Thuộc Về Nhau, Không Giữ Lại Gì
Khách sạn tọa lạc bên đồi, nơi thể ra biển đêm mênh m.ô.n.g với ánh trăng lấp loáng như bạc.
Phòng VIP tầng cao nhất, kính trong suốt, giường rộng phủ ga trắng tinh tươm – hoàn hảo cho một đêm cuối trước khi quay về thực tại.
Lục Trạm Thần khép cửa, vừa xoay lại thì Hạ An đã bị đè lên cánh cửa gỗ lạnh.
“Còn muốn chạy kh?” – cúi đầu, môi ghé sát cổ cô, giọng trầm đến nhòe tim.
Cô mỉm cười nghẹn ngào, tay ôm l cổ :
“Kh. Em ở đây. Với .”
Ngay lập tức, hôn cô – dữ dội, cuồng nộ, như muốn nuốt hết những ngày xa cách.
Tay luồn vào vạt váy cô, vuốt dọc từ đùi trong lên đến h, vòng qua trước, chiếm l bầu n.g.ự.c mềm mại đang run lên dưới lớp ren mỏng.
“Cái này nhớ kh?” – bóp nhẹ, mạnh hơn, khiến cô cong kẹp chân lại vì kích thích dâng trào.
“Ưm… Trạm Thần…” – Cô rên rỉ, hai tay túm áo , mắt long l.
“ nhớ nó…” – thì thầm, cúi đầu, ngậm l đầu nhũ hoa đã lộ ra khỏi lớp áo ngủ, vừa mút vừa day lưỡi qu như trừng phạt.
Cô siết tóc , miệng bật ra tiếng nấc:
“Đừng… chỗ đó… a…”
“Đừng cái gì?” – cười khàn, cởi áo cô ra, liếm từ n.g.ự.c xuống bụng, tách chân cô ra đặt lên bàn.
Trước ánh đèn vàng dịu, quỳ gối trước cô, nâng h cô lên và hôn vào nơi sâu thẳm nhất, vừa dịu dàng, vừa khiến cô thở dốc như sắp ngất.
“Hư… … đừng l.i.ế.m nữa… em chịu kh nổi…”
“Chịu kh nổi, càng l.i.ế.m đến khi em khóc.”
gằn giọng, siết eo cô lại, liếm sâu hơn, chậm rãi – đột ngột tăng tốc. Đầu lưỡi xoáy qu nhụy hoa nhỏ, lướt lên – xuống nhịp nhàng khiến đầu cô ngửa ra, miệng rên như mất hồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hop-dong-tinh-ai/chuong-28-mot-dem-cuoi-o-noi-xa-la-thuoc-ve-nhau-khong-giu-lai-gi.html.]
Tay kh ngơi nghỉ. Một tay vò l bầu n.g.ự.c căng tròn, một tay luồn vào đỡ lưng, đẩy cô về phía môi – bắt cô cảm nhận tất cả khoái lạc trao bằng lưỡi.
Chân cô run rẩy, nước mắt tràn ra vì đạt đến cao trào mãnh liệt.
Nhưng kh dừng lại.
“Giờ đến lượt .” – đứng lên, tháo thắt lưng, ánh mắt cháy rực.
Cơ thể cứng rắn, nóng rực của áp lên cô đang nằm rũ dưới ánh đèn.
“Đêm cuối ở đây, muốn để em kh thể ngồi dậy nổi.”
Và …
tiến vào – mạnh, sâu, dứt khoát.
Cô bật lên tiếng khóc nức nở vì quá đỗi kích thích.
kh dừng.
Kh nhẹ tay.
Kh bu tha.
nhấn h như ên loạn, từng cú va chạm khiến cả cơ thể cô run lên, co rút, níu l như sợ rơi mất. Mỗi lần đ.â.m sâu, cô lại rên tên kh ngừng:
“Trạm Thần… mạnh quá… em sắp…”
“Ra . Cùng .” – thì thầm sát tai, ép sát môi cô – hôn, nhấn, đẩy, bùng nổ tất cả ham muốn đã dồn nén suốt những ngày cô bỏ trốn.
Đêm đó, họ l.à.m t.ì.n.h trên bàn, ghế, phòng tắm, đến tận ban c hướng biển.
Cô như tan chảy trong vòng tay .
Còn – giữ cô lại như giữ cả linh hồn .
Chưa có bình luận nào cho chương này.