Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hứa Nuôi Mẹ Con Tôi, Cuối Cùng Lại Bắt Tôi Ngửa Tay Xin Từng Đồng

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Công ty các ông giao trọng trách cho một phẩm chất kém như , chẳng chứng tỏ lãnh đạo công ty hoặc chính công ty cũng vấn đề ? Đến lúc đó ai chịu ảnh hưởng, còn .”

Lưu Quý Hoa rõ ràng ngờ theo lẽ thường, thậm chí còn dám thẳng thừng uy h.i.ế.p ông , há miệng định gì đó cuối cùng im lặng.

Bốp!

Vương Dương đập mạnh tay xuống bàn , trừng mắt đầy tức giận.

“Tiêu Tình, rốt cuộc em gì? Em nhất định khiến tất cả đều dễ chịu mới lòng ? thất nghiệp thì em lợi gì?”

Động tĩnh khiến đứa bé trong lòng giật , miệng mếu máo chuẩn .

vội nhét núm ti miệng con, dậy nhẹ nhàng dỗ dành.

Rõ ràng mới gây tất cả, mà giờ sang trách ngược .

Đợi con nín , mới lạnh lùng thẳng Vương Dương:

“Đối với thì cũng chẳng thiệt gì, ?”

“Vương Dương, đừng quên, lúc đầu bố bế cháu, cầu xin sinh. khi m.a.n.g t.h.a.i thì họ đổi thái độ, bỏ thai, chính gia hòa vạn sự hưng, đứa trẻ kết tinh tình yêu chúng , sẽ làm tròn trách nhiệm một chồng, một cha, sẽ cố gắng xây dựng gia đình nhỏ !”

“Bây giờ làm khó chịu, tự thấy chột ?”

Sắc mặt Vương Dương xanh mét, giọng mỉa mai:

như cô cao thượng lắm . khi mang thai, cô nghỉ việc ở nhà hưởng thụ, chẳng nuôi cô ?”

khi sinh thì giúp việc, , ai để cô thiệt thòi? Một đứa trẻ thì tốn bao nhiêu tiền? Cô chỉ cần lên mạng tìm việc làm thêm kiếm tiền chăm con . Cô ăn mày ? cứ xin tiền ?”

thật sự tức đến phát run.

Đến lúc mới hiểu vì khi sinh con, Vương Dương như biến thành một con khác.

chỉ vì xúi giục, mà còn vì bản chất thật cuối cùng cũng lộ .

Khi còn yêu, vì sợ chia tay sẽ rắc rối nên chúng luôn chi tiêu riêng, khi kết hôn thu nhập ngang , chẳng ai phụ thuộc ai.

Bây giờ mất việc, liền cho rằng đang chiếm lợi , rằng đang “nuôi” .

cố gắng kìm nén cơn giận, đưa đứa con ngủ cho Tiểu Vương, đợi bế con ngoài mới chỉ thẳng mặt Vương Dương mà :

xin tiền ? Chỉ cần bố con một bình thường, thì cần mở miệng.”

“Lúc đó đang ở giai đoạn thăng tiến, khi m.a.n.g t.h.a.i cơ hội thăng chức trong tầm tay đối thủ cướp mất. đó dù gây khó dễ khắp nơi vẫn cố chịu đựng, mắt thấy sắp nghỉ t.h.a.i sản, chính lấy lý do chịu ấm ức mà tự ý nghỉ việc giúp !”

nuôi ? lấy gì để nuôi? Bằng cái miệng đó ? Tiền thuê giúp việc mỗi tháng đều tự bỏ !”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

còn dám nhắc đến ? nào cũng giúp việc đến thì bà đến, giúp việc thì bà cũng theo. thì chăm con dâu ở cữ, còn tưởng bà chỉ đến diễn cho !”

“Nuôi con tốn bao nhiêu tiền ? bỏ ba nghìn mà như mất mạng ! Còn bảo kiếm tiền nuôi con, tự soi gương xem mỗi ngày làm tám tiếng mệt như thế nào!”

Càng , càng cảm thấy thật mù quáng khi liều lĩnh lấy chồng xa, gả một gia đình như thế .

cầm ly sữa uống cạn, vẻ mặt sững sờ Lưu Quý Hoa, trong lòng càng thêm bực bội:

“Hoặc ông bảo Vương Dương trả tiền nuôi con ly hôn với , hoặc ngày nào cũng bế con đến đây. Dù ông cũng đấy, việc làm, thời gian thì nhiều!”

Nửa tiếng .

cầm trong tay sáu mươi nghìn tiền nuôi con mà Vương Dương đưa, cùng lời hứa ngày mai sẽ đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn, tâm trạng khá nhẹ nhõm khi trợ lý Lưu Quý Hoa tiễn khỏi tòa nhà.

vốn nghĩ Lưu Quý Hoa và Vương Dương cùng một giuộc, ngờ cuối cùng ánh mắt ông Vương Dương còn ghê tởm hơn cả nuốt thứ gì đó bẩn thỉu.

Chuyện nước ngoài Vương Dương chắc cũng hủy, nếu vì sa thải bồi thường nhiều, lẽ giờ mất việc .

Tâm trạng lên rõ rệt, tiện tay thưởng thêm cho Tiểu Vương và Tiểu Trương mỗi hai trăm tiền boa.

Tiểu Trương tươi rói: “Chị Tiêu, chuyện thế nhớ gọi em nữa nhé!”

Tiểu Vương huých một cái, vội vàng giải thích: “Chị đừng để ý, … thiếu dây thần kinh.”

xua tay : “ , vẫn tìm các .”

Chỉ ngờ, cái “ đến nhanh như .

về đến nhà, còn kịp ấm chỗ, thấy Vương Dương đăng một bài vòng bạn bè, bóng gió .

【Làm khó, làm chồng còn khó hơn.】

Bên còn một bình luận, rõ bà trả lời ai: 【Haizz, thôi thì bỏ , chỉ cần vợ chồng trẻ sống , chịu chút ấm ức cũng chẳng .】

Lâu lắm mới ngửi thấy mùi “ xanh” chính hiệu nồng nặc như .

Tâm trạng đang , còn tiện tay bấm thích cho bà một cái.

làm mới , bài đăng biến mất dấu vết.

trang cá nhân , chỉ thấy một vạch ngang lạnh lẽo.

trợn mắt.

Còn tưởng bà Vương Dương mất một khoản tiền lớn nên cố tình khiêu khích , ngờ chỉ quên chặn mà thôi.

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...