Hương Vị Tội Lỗi
Chương 10: – Bão Tố
Một tuần sau đêm họ thừa nhận tất cả, An Khuê mới hiểu cảm giác sống bên cạnh Hàn Duệ Minh nghĩa là thế nào.
kiên nhẫn, dịu dàng – nhưng cũng độc đoán đến mức nghẹt thở.
đưa cô về căn hộ penthouse như thể đó là ều đương nhiên. Từ bàn chải, quần áo đến cả mật khẩu thang máy, mọi thứ đều mặc định cô thuộc về nơi này.
Mỗi đêm, khi ánh đèn vàng vừa bật, cô lại bị kéo vào vòng tay – hôn đến rã rời, vờn đến run rẩy.
Nhưng dù đêm rực cháy đến m, sáng hôm sau, vẫn rời sớm, để lại khoảng trống lạnh ngắt trên giường.
Buổi tối cuối tuần, An Khuê ngồi trên sofa, laptop đặt trên đùi, cố tập trung làm báo cáo.
Hơn mười giờ đêm, cửa bật mở.
bước vào, áo sơ mi đen xắn tay, vẻ mệt mỏi vẫn kh giấu được khí thế sắc bén.
Cô ngẩng lên, giọng khẽ:
“ về .”
Hàn Duệ Minh kh đáp, chỉ cô lâu, thả tập hồ sơ nặng xuống bàn.
Một tấm ảnh rơi ra – gương mặt phụ nữ trẻ, đôi mắt sắc lạnh quen thuộc.
Cô khựng lại.
“Đây là…”
“Trần Nhã.”
ngồi xuống đối diện, giọng khàn đặc.
“Cô ta quay về .”
Trái tim An Khuê siết chặt.
Tên này… chính là bạch nguyệt quang từng được đồn là duy nhất thật lòng yêu.
“Cô ta muốn gì?”
“Muốn giành lại những thứ đã bỏ.”
Ánh mắt tối hẳn.
“Bao gồm cả .”
Cô cắn môi, ngón tay siết quai túi.
ngước lên, cô lâu.
“Em định nói gì?”
“…Kh gì cả.”
“Đừng giấu.”
“ từng yêu cô ta?”
Một nhịp im lặng dài.
“.”
Trái tim cô nhói lên.
chống khuỷu tay lên đầu gối, giọng trầm khàn:
“Nhưng đó là chuyện cũ. kh còn muốn quay lại.”
Cô mím môi, kh nói nữa.
hít sâu, ngẩng lên.
“Em sợ?”
“… kh sợ.”
“Vậy tay em run?”
Hơi thở cô vỡ vụn.
vươn tay, kéo cô đến, để cô ngồi hẳn lên đùi, mặt đối mặt.
“An Khuê.”
Ánh mắt sâu thẳm như vực tối.
“Dù cô ta muốn gì, cũng kh bu em.”
Cô cắn môi, giọng run:
“ chắc kh?”
“ chắc.”
cúi xuống, hôn lên khoé mắt ươn ướt.
“Muốn thề trước mặt em?”
“…Kh cần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/huong-vi-toi-loi/chuong-10-bao-to.html.]
“ vẫn nói.”
gằn từng chữ:
“ sẽ kh quay lại với bất cứ ai. Dù cô ta từng là gì, giờ… em mới là tất cả.”
Trái tim cô run rẩy.
Nhưng trước khi kịp trả lời, chu cửa chói tai vang lên.
Cả hai khựng lại.
siết tay cô, giọng trầm xuống:
“Đừng nhúc nhích.”
đứng dậy, sải bước ra cửa.
Qua khe cửa mở hờ, cô th phụ nữ kia – váy trắng tinh khôi, gương mặt th tú, ánh mắt lạnh như sương sớm.
“Hàn Duệ Minh.”
Giọng Trần Nhã mềm mại, bình thản:
“Em về .”
“ th.”
“Em muốn gặp .”
“Đang bận.”
“Em sẽ đợi.”
kh đáp, toan khép cửa, nhưng Trần Nhã đã nghiêng đầu, th cô đứng phía sau.
Khoé môi cô ta cong lên, nụ cười nhạt nhẽo.
“Cô … là ai?”
Hàn Duệ Minh quay đầu, giọng lạnh lẽo:
“Kh liên quan đến cô.”
“ thay nh thật.”
An Khuê cứng đờ, lòng lạnh buốt.
Trần Nhã thẳng vào cô, giọng đều đều:
“Cô biết… từng nói sẽ kh yêu ai ngoài kh?”
Tim An Khuê thắt lại.
Hơi thở nghẹn trong cổ họng.
“ nói… nếu kh , sẽ kh cần bất cứ phụ nữ nào.”
Một giây im lặng dài.
Hàn Duệ Minh Trần Nhã, giọng khản đặc:
“Đúng – từng nói.”
Trái tim cô rơi thẳng xuống đáy.
Nhưng tiếp lời, giọng chậm và khàn:
“Cho đến khi gặp cô .”
Khoé mắt cô cay xè.
quay lại, kéo mạnh tay cô, ánh mắt nặng trĩu:
“Em nghe rõ chưa?”
Hơi thở cô run lên.
“Em mới là duy nhất muốn giữ.”
Trần Nhã siết chặt tay, nụ cười tắt hẳn.
“ thay đổi .”
“Ừ.”
kh cô ta nữa, chỉ cúi xuống, hôn lên trán An Khuê – một nụ hôn vừa dịu dàng vừa tuyệt vọng.
Đêm , họ kh nói thêm.
Chỉ lặng lẽ ôm nhau trong bóng tối, hơi thở đan vào nhau.
Một cơn bão đã ập đến.
Nhưng ít nhất, họ kh còn lùi nữa.
Mảnh Nắng
Chưa có bình luận nào cho chương này.