Hương Vị Tội Lỗi
Chương 7: – Ranh Giới
An Khuê tỉnh giấc lúc trời còn mờ sương.
Căn phòng penthouse rộng lớn chìm trong ánh sáng xám nhạt. Cô nằm nghiêng, nghe tiếng tim đập sát cạnh đàn phía sau.
Hàn Duệ Minh kh ngủ say. Cô biết - vì cánh tay vẫn đặt ngang eo cô, nặng như xiềng xích.
Trong khoảng im lặng , cô th giống kẻ phạm tội đang tự nguyện đợi phán quyết.
“Em tỉnh .”
Giọng khàn khẽ vang lên ngay sau gáy.
Cô khẽ cử động. Nhưng cánh tay siết nhẹ, kh cho cô rời .
“Đừng nhúc nhích.”
“ định giữ đến bao giờ?”
“Đến khi em tự thừa nhận.”
“Thừa nhận ều gì?”
“Rằng em muốn .”
Trái tim cô run bắn.
Hơi thở nóng rực của phả dọc gáy, khiến từng tế bào cô nhức buốt.
“An Khuê…”
khẽ gọi tên cô, giọng trầm thấp và nguy hiểm.
“Đêm qua, em ngủ yên. Nhưng thì kh.”
“… đừng…”
“Em biết vì kh?”
cúi sát, môi lướt thoáng qua vành tai mẫn cảm của cô.
“Vì nằm cạnh em, mà kh được chạm vào.”
Cô siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay.
“Em nghĩ chịu đựng được bao lâu nữa?”
Cô kh đáp.
cười khẽ, hơi thở trượt xuống xương quai x:
“Em run .”
“Kh… …”
“Vẫn cố chấp?”
Bàn tay di chuyển, trượt qua lớp vải mỏng nơi eo, dừng lại ngay dưới xương sườn.
Hơi thở cô vỡ vụn.
“Dừng lại…”
“Em chắc?”
Ngón tay siết nhẹ – như lời cảnh cáo.
Cô run lên, nước mắt nóng rực chực trào ra.
“… dừng lại…”
khựng tay.
Một nhịp tim dài như kéo đứt hơi thở.
Cuối cùng, bu tay, giọng khàn khàn:
“Ra ngoài.”
Cô mặc vội áo khoác, bước ra khỏi phòng ngủ.
Cánh cửa khép lại sau lưng, lưng cô trượt xuống vách tường lạnh.
An Khuê, mày kh còn đường lui nữa.
Cả ngày hôm đó, Hàn Duệ Minh biến mất khỏi c ty. Kh ai biết đâu.
An Khuê vùi trong núi hồ sơ, cố gắng chôn vùi mọi ý nghĩ. Nhưng khi đêm xuống, cô vẫn kh thoát khỏi bóng hình ám trên từng hơi thở.
Tối muộn, cô nhận được tin n từ số lạ:
[Nếu kh muốn th mặt , đừng đến.]
Cô chằm chằm dòng chữ, lòng dậy lên cảm giác vừa đau vừa nhẹ nhõm.
Thế nhưng nửa tiếng sau, cô vẫn mặc áo khoác, cầm chìa khóa xe, rời khỏi khách sạn.
Quán bar nằm ở tầng hầm trung tâm thành phố. Đèn neon tím đỏ hắt lên gương mặt đàn ngồi trong góc – ếu thuốc kẹp hờ trên tay, ánh mắt lạnh lẽo như vực sâu.
An Khuê đứng ngay cửa, tay bấu chặt quai túi.
Hàn Duệ Minh ngẩng lên, ánh mắt chạm vào cô.
Cô định quay , nhưng giọng đã vang lên – trầm và khàn:
“Đến thì ngồi xuống.”
Cô hít một hơi, bước chậm về phía .
rót thêm rượu, động tác chậm rãi, từng ngón tay dài thon gân guốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/huong-vi-toi-loi/chuong-7-r-gioi.html.]
“Em muốn gì ở ?”
“Kh gì cả.”
“Vậy em còn đến?”
“Vì … kh muốn để mọi chuyện tệ hơn.”
khẽ cười, nụ cười lạnh và mệt mỏi.
“Đã tệ sẵn .”
Cô siết tay.
“ muốn gì từ ?”
rót thêm rượu, uống cạn trong một ngụm.
“…”
“ .”
Ánh mắt đen thẫm, nặng như bão tố.
“Em nghĩ muốn gì?”
Cô ngước lên, cứng rắn:
“Muốn chiếm đoạt.”
“Kh sai.”
gật đầu, giọng khản đặc.
“Nhưng kh chỉ vậy.”
Một nhịp tim bỏ lỡ.
“An Khuê.”
cúi thấp, hơi thở nóng rực phủ lên trán cô.
“ muốn em như cách em – với thứ dịu dàng mà em luôn giấu.”
Cô sững .
“…”
“Và muốn em hiểu – em kh còn quyền chọn ai nữa.”
Một bàn tay nâng cằm cô lên, siết nhẹ.
“Vì em đã thuộc về .”
Trong khoảnh khắc , cô nhận ra mọi r giới cô dựng lên… đã tan vỡ.
Nước mắt cô rơi, nóng và đắng.
đưa tay gạt nhẹ giọt nước, giọng khàn run:
“Đừng khóc.”
“ kh hiểu…”
“Hiểu.”
cúi xuống, lần đầu tiên hôn cô kh vội vã.
Một nụ hôn dài - mềm, nóng, đầy tuyệt vọng.
Đêm , họ kh về khách sạn.
Căn phòng riêng của trên tầng thượng quán bar tối mờ.
Cô đứng dựa cửa, tay run rẩy.
kh chạm vào cô. Chỉ ngồi xuống, giọng khản khẽ:
“Lại đây.”
Cô chậm rãi bước đến.
kéo tay cô, để cô ngồi lên đùi, mặt đối mặt.
Khoảng cách khiến tim cô như bị bóp nghẹt.
“Em sợ ?”
“.”
“Nhưng vẫn đến.”
Cô kh đáp.
đặt tay lên tim cô, cảm nhận nhịp đập hỗn loạn.
“R giới của em…”
Ngón tay miết nhẹ lên cổ cô, trượt xuống hõm vai, khiến da cô nóng bừng.
“Đã kh còn .”
Môi dừng ngay sát môi cô, hơi thở hòa làm một.
“Vậy đừng giả vờ nữa, An Khuê.”
Cô nhắm mắt.
Một giọt nước mắt rơi xuống tay .
Nhưng lần này, cô kh lùi nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.