Huyền Môn Đại Lão Trọng Sinh, Cả Mạng Xã Hội Chấn Động
Chương 327: Rất Nhớ Em
“ Khương tiểu thư .”
Tần Ngữ đáp: “ khi cô đưa Ca đến bệnh viện, cô gọi điện cho Mẫu, thế em và Mẫu lập tức chạy đến đây.”
“Ca, hôn mê bao lâu ? suýt làm em và Mẫu sợ c.h.ế.t khiếp đấy.”
Đừng bỏ lỡ: Năm Năm Hôn Nhân Lạnh Nhạt, Tôi Bỏ Đi Anh Phát Điên Cái Gì - Giản Tri + Ôn Đình Ngạn, truyện cực cập nhật chương mới.
Tần Phong cảm thấy cơ thể yếu ớt và vô lực, mở miệng, giọng khàn khàn: “ hôn mê lâu lắm ?”
“Tất nhiên , hôn mê trọn một tuần lễ đấy!” Tần Ngữ nghiêm mặt : “Nếu Khương tiểu thư với bọn em sẽ , và bác sĩ cũng bảo cơ thể vấn đề gì, thì em và Mẫu lo lắng đến c.h.ế.t .”
Tần Phong mím c.h.ặ.t môi, gì.
Khi những ký ức lúc hôn mê dần phục hồi, biểu cảm khuôn mặt cũng trở nên ngày càng phức tạp.
“Ca, chứ? chỗ nào khó chịu ?” Tần Ngữ thấy im lặng, lo lắng hỏi.
Tần Phong lắc đầu: “ .”
Tần Mẫu vẫn yên tâm về : “Mẫu sẽ gọi bác sĩ đến kiểm tra.”
xong, bà dậy khỏi phòng bệnh.
Tần Ngữ : “Ca, ăn trái cây ? Em gọt cho một quả táo nhé.”
Tần Phong lơ đãng gật đầu. Biểu cảm khuôn mặt chút chán nản, thất vọng và cả sự bối rối.
đang nghĩ, đối xử với Khương Nguyễn Nịnh như thế nào. Cô giờ tâm tư . Liệu , họ còn làm bạn nữa .
*
Hoắc Trầm công tác về, xuống máy bay, còn kịp điều chỉnh múi giờ lái xe tìm Khương Nguyễn Nịnh.
Khương Nguyễn Nịnh khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ mệt mỏi , khẽ cau mày : “ nghỉ ngơi ? chuyện gì gấp lắm , mà gặp em ngay bây giờ?”
“Ừm, chút chuyện gấp.” Đôi mắt sâu thẳm đen láy Hoắc Trầm cô, ánh mắt lướt qua từng đường nét tinh tế khuôn mặt cô, ẩn sâu trong đáy mắt sự nóng bỏng.
“Chuyện gấp gì cơ?”
Hoắc Trầm nắm lấy tay cô, siết c.h.ặ.t bàn tay nhỏ mềm mại cô trong lòng bàn tay , giọng trầm thấp khàn khàn: “ nhớ em, gặp em ngay lập tức, cái tính chuyện gấp ?”
Khương Nguyễn Nịnh: “…”
Đối diện với sự nóng bỏng và dịu dàng trong mắt đàn ông, tim cô đập mạnh một nhịp. Ánh mắt chân thành. tình cảm dành cho cô đều thể hiện mà hề che giấu.
Khương Nguyễn Nịnh mím môi, cúi đầu bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, chút nghi ngờ hỏi: “Hoắc Trầm, đây thật sự từng yêu đương ?”
Mặc dù cô tự tin khả năng xem quẻ , tin chắc quẻ cô tuyệt đối . lúc , cô vẫn nảy sinh một chút nghi ngờ.
Một đàn ông từng yêu đương, thể tán tỉnh khác điêu luyện đến chứ.
“.” Hoắc Trầm khẽ một tiếng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Em xem quẻ cho , , em còn rõ ?”
“ em hỏi như ?” Hoắc Trầm dịu dàng cô.
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70: Ai Cũng Có Thể Làm Nữ Chính, Chỉ Riêng Tôi Là Không, truyện cực cập nhật chương mới.
“ gì, chỉ em thấy Hoắc Tổng thanh tâm quả d.ụ.c trong lời đồn khác, hóa cũng lời tình tứ, hơn nữa còn tự nhiên và đến thế.”
Hoắc Trầm sững , nhéo nhẹ lòng bàn tay cô, nhạt: “ thì, như thế ?”
Khương Nguyễn Nịnh dường như suy nghĩ nghiêm túc một lát, đó : “Cảm giác cũng tệ.”
Nụ Hoắc Trầm càng thêm dịu dàng, buông tay cô , lấy từ túi áo vest một chiếc hộp, đưa đến mặt Khương Nguyễn Nịnh: “ mua một món quà nhỏ, hy vọng em thích.”
Khương Nguyễn Nịnh nhận lấy. Đó một chiếc hộp gỗ đàn hương chạm khắc hoa văn mạ vàng, mùi đàn hương thoang thoảng dễ chịu.
“Em thể mở xem ngay bây giờ ?”
“Tất nhiên , tặng cho em, đó đồ em. Em xem lúc nào cũng .”
--------------------
Chưa có bình luận nào cho chương này.