Kẻ Ăn Bám Giàu Nhất Nhà
Chương 2
02
Bảy rưỡi sáng hôm , chuông cửa réo liên hồi như gọi hồn.
đặt ly cà phê xuống bàn.
Ngoài cửa, Lưu Xuân Phương và Thẩm Trường Hải đang . Một mắt đỏ hoe, một mặt tái mét.
mở cửa. lao tới vồ lấy tay .
“Thanh Hòa, chuyện hôm qua .”
“Con đừng để bụng nhé.”
rũ mắt bàn tay bà.
Hôm qua bàn ăn, chính bàn tay múc canh cho Thẩm Diệu Tổ, gắp tôm cho Hà Mạn.
từng gắp cho bênh vực nửa lời.
rút tay .
Gợi ý siêu phẩm: Nắm Giữ Không Gian Linh Tuyền, Nhà Đầy Kho đang nhiều độc giả săn đón.
“ chuyện gì .”
Bố nhíu mày.
“Thái độ mày thế hả? Bọn tao bố mày đấy!”
gật đầu.
“Vì bố nên con mới cho cửa.”
“Chứ đổi khác, con báo cảnh sát nãy giờ .”
trắng bệch mặt. Bà ngó nghiêng trong nhà, hạ thấp giọng:
“Con gái, bên chỗ em trai con xảy chuyện .”
bưng ly cà phê lên.
“Ồ.”
“Hôm nay đến hạn trừ tiền vay mua nhà nó, trong thẻ thiếu mất hai vạn. Ngân hàng gọi điện đến giục .”
bà.
“Thế thì tìm ngân hàng.”
gấp đến ứa nước mắt.
“ chuyện ngân hàng. Chẳng ngày 20 hàng tháng con đều chuyển cho em hai vạn ? Hôm nay tiền tài khoản.”
nhấp một ngụm cà phê.
“Thế thì ?”
Bố tức đến tối sầm mặt.
“Thế thì mày mau chuyển qua cho nó chứ !”
bật tiếng.
“Dựa ?”
Ông sững sờ. cũng ngẩn .
Cứ như thể thốt một câu đại nghịch bất đạo lắm.
Bố chỉ thẳng tay mặt .
“Nó em ruột mày! Mày giúp nó chuyện đương nhiên ?”
đặt ly xuống bàn. Tiếng đế ly va mặt kính nhẹ.
“Tối qua , con đứa ăn chực.”
“Một kẻ ăn chực, thì lấy tiền trợ cấp cho cục vàng cục bạc bố ?”
Môi run rẩy.
“Đó do em dâu con hiểu chuyện. Con chấp nhặt với nó làm gì?”
thẳng mắt bà.
“Cô hiểu chuyện, chẳng lẽ bố cũng hiểu chuyện?”
Căn phòng chìm tĩnh lặng.
Bố lớn tiếng:
“Thẩm Thanh Hòa! Mày bây giờ áp lực em mày lớn thế nào ? Trả góp nhà, trả góp xe, con cái thì sắp chào đời, cái gì mà cần đến tiền?”
hỏi vặn :
“Thế con trả tiền nhà? Con trả tiền xe? Con hít khí trời để sống chắc?”
Ông nghẹn họng. Ngay lập tức bày cái uy làm cha:
“Mày sống một , tiêu pha tốn kém bao. Em mày cả một đại gia đình đấy!”
lớn.
“Nó cả một đại gia đình.”
“Nên vợ nó mới ghét con về nhà ăn cơm.”
“Nên nó mới im ru hé nửa lời.”
“Và nên hôm nay bố mới mò đến đây để bắt con móc tiền tiếp.”
bắt đầu lóc.
“Thanh Hòa, con tủi . tiền Diệu Tổ thật sự thể đứt đoạn . Nếu con ngừng chuyển, tháng nó xoay vòng vốn làm ?”
dựa lưng ghế.
“ xoay thì bán xe.”
Bố trừng mắt.
“Cái xe đó mới mua nửa năm! Nó lái bàn làm ăn, xe !”
hỏi:
“Thế nó bàn thành công mối làm ăn nào ?”
Mặt bố cứng đờ.
Cái cửa hàng vật liệu xây dựng mà Thẩm Diệu Tổ đang mở, tiền thuê mặt bằng trả. Tiền sửa chữa ứng. Lô hàng đầu tiên quẹt thẻ mua.
Cái gọi “bàn làm ăn” , chính lái xe lượn lờ uống mỗi ngày. Cuối tháng hóa đơn gửi về thì cả nhà xúm khởi nghiệp dễ dàng.
Bao năm nay, “ dễ dàng” hình như chỉ một .
quệt nước mắt.
“Thanh Hòa, quỳ xuống xin con ?”
Ánh mắt lạnh tanh.
“ quỳ thử xem.”
Động tác bà khựng .
dậy, thư phòng lấy một kẹp tài liệu, ném lên bàn.
“Sẵn tiện bố đang ở đây. Chúng tính toán sổ sách cho rõ ràng luôn.”
Bố nhíu mày.
“Sổ sách gì?”
lật kẹp tài liệu .
Trang thứ nhất: kê chuyển khoản.
Trang thứ hai: Ghi chép vay mượn.
Trang thứ ba: Biên lai ứng tiền hàng cho cửa hàng Thẩm Diệu Tổ.
đẩy từng tờ giấy về phía họ.
“Từ năm con 24 tuổi bắt đầu làm.”
“Gửi tiền sinh hoạt cho gia đình: 38 vạn.”
“Tiền cọc mua nhà cho Thẩm Diệu Tổ: 60 vạn.”
“Tiền mua xe: 28 vạn.”
“Tiền đầu tư cửa hàng: 112 vạn.”
“Trợ cấp hàng tháng mỗi tháng 2 vạn, ròng rã suốt 4 năm: 96 vạn.”
Nước mắt mặt ngừng rơi.
Bố chuỗi con đó, ngón tay cứng đờ.
bình thản :
“Tổng cộng 334 vạn (hơn 11,5 tỷ VNĐ).”
“Bố, .”
“Hôm nay bố đến để đòi 2 vạn.”
“Bố đến để nhắc con… đến lúc thu nợ .”
Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Giây tiếp theo, giọng Hà Mạn vang lên ngoài hành lang:
“Bố, , bố còn cầu xin chị làm gì? Tiền chị , chẳng cũng tiền nhà họ Thẩm !”
03
Hà Mạn ngay cửa, bụng lộ rõ tay thì đỡ bụng điệu đà. Thẩm Diệu Tổ theo ngay , sắc mặt khó coi.
liếc cửa.
“Ai cho các tới đây?”
Hà Mạn khẩy.
“Đây nhà con gái bố chồng , tới?”
gật đầu.
“Tới thì . hề mời cô nhà.”
Sắc mặt Hà Mạn sầm xuống.
“Thẩm Thanh Hòa, chị đừng quá đáng!”
kéo cửa mở rộng hơn.
“ thôi. Cứ ngay ngoài cửa mà .”
hàng xóm nhà đối diện mang rác đổ, thấy tiếng cãi vã thì chậm hẳn .
Hà Mạn thấy mất mặt, vẫn cố cứng cổ cãi:
“Tối qua chị bêu rếu cả nhà, hôm nay cắt tiền Diệu Tổ. chị thấy vĩ đại lắm ?”
cô .
“Vĩ đại hơn cái loại ăn chực một chút.”
Cô nghẹn tới mức mặt mày xanh lè.
Thẩm Diệu Tổ rốt cuộc cũng lên tiếng.
“Chị , chị đừng làm loạn nữa. Tối qua Mạn Mạn xốc nổi, em mặt cô xin chị. Chị mau chuyển tiền qua , sắp ngân hàng trừ tiền nhà thật .”
.
“ mặt xin ? Miệng cô mọc ?”
Thẩm Diệu Tổ cắn răng.
“ chị thế nào?”
cầm kẹp tài liệu lên.
“Trả tiền.”
Hành lang lập tức im phăng phắc.
Hà Mạn cứ như một câu chuyện .
“Trả tiền? Chị đưa tiền cho em trai mà bây giờ đòi đòi ?”
lật trang đầu tiên.
“ đưa. Chỗ ghi chú chuyển khoản đàng hoàng: Cho vay.”
Sắc mặt Thẩm Diệu Tổ biến đổi. bước tới định giật lấy tập tài liệu. lùi nửa bước.
“Động đậy thử xem, báo cảnh sát ngay đấy.”
Tay khựng giữa trung.
vội vàng hòa giải.
“Thanh Hòa, một nhà cả, đừng hở chút đòi báo cảnh sát.”
bà.
“Tối qua bố bảo con ngoài. Hôm nay thành một nhà ?”
Mặt bà trắng bệch.
Bố cố nén giận.
“Bây giờ em mày đào nhiều tiền thế.”
:
“Con . Nên con cho bố hai lựa chọn.”
“Khoản trợ cấp 4 năm trời, tính từ hôm nay sẽ dừng .”
“Các khoản nợ đây, trong vòng một tháng ký giấy thỏa thuận trả nợ.”
Bạn thể thích: Ly Hôn Xong, Đừng Hòng Động Vào Tiền Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hà Mạn ré lên: “Dựa chứ!”
lạnh lùng cô :
“Dựa việc căn nhà cô đang ở, tiền cọc 60 vạn .”
“Dựa chiếc xe cô đang , 28 vạn tiền xe .”
“Dựa cái cửa hàng chồng cô, tiền hàng và tiền sửa chữa đều do quẹt thẻ.”
“Dựa bữa cơm tối qua cô ăn, cũng tiền trả.”
Chị hàng xóm nhà đối diện thậm chí còn thèm ném rác nữa, xem kịch. Ở đầu cầu thang ló thêm hai cái đầu.
Mặt Hà Mạn đỏ lựng.
“Chị bớt đóng vai ! Chị giúp em trai chuyện đương nhiên ?”
cô :
“ cô ghét về nhà đẻ ăn cơm, cũng chuyện đương nhiên ?”
Cô cứng họng.
lấy điện thoại , mở mục thư viện.
“Những lời tối qua, ghi âm hết .”
Ánh mắt Hà Mạn hoảng hốt. bấm nút Play.
Giọng the thé cô phát từ điện thoại:
“Chị , chị cũng lớn , năm nào cũng về nhà đẻ ăn chực uống chực, trông thể thống gì ? Năm chị đừng về nữa, đỡ làm phiền bọn em.”
Bao nhiêu ánh mắt ngoài hành lang đều đổ dồn cô .
Chị hàng xóm lẩm bẩm: “Lấy mấy triệu tệ mà còn dám chửi ăn chực? Mặt mũi dày gớm nhỉ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.