Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kẻ Bạc Tình Muốn Hủy Hôn? Ta Trồng Trọt Phát Tài, Hắn Hối Hận Điên Cuồng

Chương 202: Lâm nãi nãi gửi thư

Chương trước Chương sau

Phương Th Hòa cùng Tần Dực bàn bạc m ngày, lại tìm Lê Yến thảo luận, sửa sửa lại, cuối cùng cũng định ra được ều lệ sơ bộ của thiện đường.

Thiện đường do dân chúng tự thành lập, và chịu trách nhiệm quản lý về sau, quan phủ sẽ tiến hành giám sát.

Thiện đường thiết lập mười vị hội chủ, giai đoạn đầu kinh phí cần thiết do mười này quyên góp, mười luân phiên quản lý thiện đường, nửa năm một lần thay đổi.

Đối với việc làm thiện của mười vị hội chủ, quan phủ sẽ miễn thuế một mức độ nhất định cho mười gia đình, và cấp phát biển hiệu “Tích Thiện Chi Gia”.

Về quy tắc quản lý thiện đường, Phương Th Hòa đã viết ra tám mươi sáu ều khoản chi tiết.

Ý tưởng này sau khi được Tạ Doãn tán đồng, nàng liền gặp Triệu phu nhân, nói về cấu trúc và cách vận hành thiện đường sau này.

Triệu phu nhân vốn dĩ nghĩ chỉ là bỏ ra chút tiền, giống như việc phát cháo mùa đ, chỉ là chuyện nhỏ nhặt.

Kh ngờ mọi việc lại kinh động đến quan phủ, đợi thiện đường xây xong còn ghi vào huyện chí, lập tức nghiêm túc chuẩn bị.

Nàng cùng Phương Th Hòa bàn bạc kỹ lưỡng, quyết định tám d ngạch còn lại.

Những được mời đến khi biết việc thiện này kh chỉ cùng tướng quân phu nhân, mà còn được ghi vào huyện chí, tự nhiên kh ai kh đồng ý.

Về thiện khoản, Phương Th Hòa đề xuất mỗi nhà góp một trăm lượng, trước tiên xây dựng thiện đường, sau đó xem liệu thể mua sắm một ít ruộng đất, cố gắng để thiện đường tự cung tự cấp.

Một trăm lượng đối với nghèo là một con số khó thể đạt được cả đời, nhưng đối với giàu , chẳng qua là vài bộ quần áo hay vài bữa ăn, ai cũng sẽ kh keo kiệt.

Qua sự thúc đẩy tích cực của Phương Th Hòa và Triệu phu nhân, thiện đường chính thức khởi c vào giữa tháng sáu.

Lúc này, quản sự đầu tiên của thiện đường nhậm chức, Phương Th Hòa c thành thân thoái.

Lúc này đã bước vào thời ểm nóng nhất trong năm, c việc kinh do cũng kh gì bận rộn, Phương Th Hòa rảnh rỗi.

Tần Dực cũng nhàn rỗi, liền dạy Phương Th Hòa cưỡi ngựa vào buổi sáng và tối.

Đợi đến khi Th Hòa thể cưỡi ngựa phi nước kiệu, lại bắt đầu chuẩn bị cho nàng luyện võ.

Thể lực, sức bền, tốc độ phản ứng, kh biết l đâu ra nhiều chiêu trò đến vậy, luôn thể làm Th Hòa mệt lả.

Đương nhiên, cũng kh kh lúc thư giãn.

Mỗi ngày sau bữa tối, hai ngồi trên ghế tựa, phe phẩy quạt mo trong sân, liền cảm th cuộc đời thoải mái nhất cũng chỉ đến thế mà thôi.

Đôi khi họ nói chuyện về thế giới bên ngoài, đôi khi im lặng ngắm , đôi khi thắp nến, Tần Dực dạy Phương Th Hòa chơi cờ, cũng khi, Tần Dực dùng sáo thổi cho Phương Th Hòa những giai ệu lạ lẫm.

Ngày tháng cứ thế trôi qua kh nh kh chậm, thoắt cái đã đến cuối tháng sáu.

Th thời gian Tần Dực Th Châu nhậm chức ngày càng gần, Phương Th Hòa trong lòng cũng d lên chút lưu luyến.

Nàng kh thích trốn tránh vấn đề, khi nàng nhận ra sự lưu luyến này, liền cố gắng phân tích nó bắt đâu.

Chưa kịp nghĩ th suốt, võ sư phụ mà Tần Dực tìm cho nàng đã đến.

Võ sư phụ là một nữ t.ử trung niên, ít nói, nghiêm nghị, tên cũng khá lạnh lùng, gọi là Nghiêm Sương.

Sau khi gặp mặt, Nghiêm Sương đưa cho Tần Dực một phong thư: “Đây là Điện hạ nhờ ta đưa cho tướng quân.”

Tần Dực nhận l thư, dưới sự thúc giục thầm lặng của Nghiêm Sương mà mở ra, kết quả phát hiện bên trong ngoài một tờ thư, còn một phong thư khác.

Nội dung trên tờ thư cũng đơn giản, chỉ bảo giao phong thư kia cho Phương Th Hòa.

Tần Dực th nội dung thư, tay cầm thư siết chặt.

Trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh Th Hòa bị bắt.

Sau đó từng hỏi, nhưng Tam hoàng t.ử giữ kín như bưng về thân phận của Th Hòa, còn dặn đừng ều tra.

Sau khi trùng phùng với Th Hòa, nàng im bặt kh nhắc đến chuyện trước kia, tuy tò mò, nhưng vẫn luôn kh hỏi.

Phong thư của Tam hoàng t.ử này, liệu thể giải đáp nghi hoặc của kh?

“Th Hòa, nàng theo ta vào trong.”

Phương Th Hòa đang nói chuyện với Nghiêm Sương, nghe vậy liền qua: “ vậy, chuyện gì gấp lắm ?”

Nghiêm Sương thì khá hiểu chuyện: “Phương nương tử, nàng trước , ta ngồi trong sân nghỉ một lát.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phương Th Hòa kh rõ nguyên do theo Tần Dực vào cửa: “Xảy ra chuyện gì vậy, còn khách nhân ở đây mà.”

Tần Dực đưa cả phong thư lẫn thư cho nàng: “Nàng xem trước .”

“Đây là thư của Tam hoàng t.ử cho nàng, tại lại để ta…”

Phương Th Hòa th tên trên thư, lúc này mới nhận l.

Sau khi đọc thư, nàng lại mở phong thư kia.

Vừa mở tờ gi ra, nàng liền sững sờ.

Những nét chữ xấu đến mức phong cách đặc biệt này, ngoài Lâm nãi nãi ra, kh còn ai khác.

“Th Hòa, khi ngươi th phong thư này, nghĩa là kế hoạch của ta đã sắp thành c. Ta từng để lại cho ngươi một túi vải màu x thiên th, ngươi hãy đưa túi vải đó cho đưa thư, lẽ hận thù của ta sẽ chấm dứt từ đây.”

Phương Th Hòa đọc xong thư, hồi lâu kh tỉnh hồn lại.

Theo lý mà nói, Lâm nãi nãi hiện tại còn chưa quen biết nàng, lại viết thư cho nàng?

Trừ phi, Lâm nãi nãi cũng ký ức của kiếp trước.

Nhưng Lâm nãi nãi đã nhớ rõ nàng, tại lại kh cho nàng một lời n nhủ nào?

“Th Hòa? Th Hòa, nàng vẫn ổn chứ?”

Phương Th Hòa bị Tần Dực gọi giật , lấp bấp nói: “Ổn, ta kh . Ta, ta tìm một thứ.”

Phương Th Hòa gấp thư lại, vội vàng trở về phòng.

Đóng cửa lại, nàng tiến vào kh gian, tìm th gói đồ mà Lâm nãi nãi nói ở góc kho hàng.

Trên gói đồ còn một mảnh gi: ích, đừng động.

Nàng cứ nghĩ đó chỉ là một sự tình cờ, kh ngờ Lâm nãi nãi lại đã sắp xếp xong xuôi từ sớm.

Nàng cầm gói đồ ra khỏi kh gian, mở cửa gọi Nghiêm Sương vào: “Nghiêm cô cô, thư nói ta giao thứ này cho cô.”

“Đa tạ Phương nương tử.”

Nghiêm Sương nhận l gói đồ nói: “Ta còn một số việc cần làm, muốn xin Phương nương t.ử nghỉ phép ba ngày, kh biết được kh?”

Phương Th Hòa gật đầu: “Đương nhiên thể, Nghiêm cô cô việc cứ làm, ta kh vội.”

Nghiêm Sương cưỡi ngựa rời , Phương Th Hòa đóng cửa sân, vừa vặn bắt gặp ánh mắt dò xét chưa kịp thu về của Tần Dực.

Nàng suy nghĩ một lát, mở miệng nói: “Tần Dực, ta nghĩ chúng ta cần nói chuyện một chút.”

Tần Dực cũng đang ý này.

Hai ngồi xuống đình hóng mát, Phương Th Hòa kể lại nguyên nhân vào Kinh thành, và hầu hết những chuyện đã xảy ra sau khi vào Kinh.

“Ta một vài suy đoán, nhưng bản thân ta cũng kh biết đúng hay kh, giúp ta phán đoán một chút, được kh?”

Th Tần Dực gật đầu, Phương Th Hòa tuần tự hỏi: “ đưa ta đến Kinh thành, là Hoàng thượng?”

“Chắc là vậy.”

“Vậy phụ nữ ta cứu là phi t.ử của Hoàng thượng kh?”

Tần Dực gãi gãi trán: “Ta kh hiểu rõ chuyện Kinh thành lắm, hơn nữa đều là suy đoán. Ta thật sự kh thể xác nhận thân phận của nàng .”

Phương Th Hòa chống hai khuỷu tay lên bàn đá, ghé sát vào Tần Dực: “Vậy thể kể cho ta nghe kỹ hơn được kh?”

Mặt hai cách nhau kh quá một nắm tay, hơi thở của Tần Dực cũng ngừng lại.

lùi lại một chút, mới để hơi thở trở lại bình thường.

“Ta, tin tức ta nghe được kh nhất định là chuẩn xác, nàng nghe tạm . Nghe nói Hoàng thượng khi còn là hoàng tử, bên cạnh một mưu sĩ đã giải quyết kh ít chuyện khó khăn cho , còn vài lần cứu thoát khỏi hiểm nguy. Chỉ là mưu sĩ kia là nữ giả nam trang, sau này Hoàng thượng đăng cơ, tất cả c thần đều được phong thưởng, duy chỉ vị mưu sĩ kia kh rõ tung tích. nói, vị mưu sĩ đó sau này trở thành cung nữ trong Ngự Thư phòng, sinh một đứa con giả c.h.ế.t rời khỏi hoàng cung, đứa trẻ thì giao cho Thục phi nương nương nuôi dưỡng. Nhưng Hoàng thượng kh chịu bỏ qua cho nàng, vẫn âm thầm phái tìm kiếm.”

“Đứa trẻ đó chính là Tam hoàng tử?”

Tần Dực ngừng lại, nói năng ấp úng: “Cái này thì ta kh biết.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...