Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kẻ Bạc Tình Muốn Hủy Hôn? Ta Trồng Trọt Phát Tài, Hắn Hối Hận Điên Cuồng

Chương 32: Trở Thành Một Tên Thổ Phỉ, Cướp Đoạt

Chương trước Chương sau

“Đại Nha, nãi nãi ngươi nói lý, bệnh của cha ngươi là một cái động kh đáy, ngươi kh thể chỉ nghĩ cho y, cũng nghĩ cho hai đứa trẻ trong bụng mẫu thân ngươi và Th Điền nữa chứ, sau này bọn chúng còn sống qua ngày.”

Ngô Hạnh Hoa im lặng một lúc, nghe lời này lại khóc nức nở: “Cha, Th Điền và hai đứa trẻ trong bụng con đều nguyện ý cứu Hưng Vượng, chúng con chịu bao nhiêu khổ cũng được!

Con cầu xin , cầu xin trả tiền của Th Hòa lại cho con bé, để chúng con thử xem .”

Ngô Hạnh Hoa bụng to, quỳ trên đất dập đầu cho Phương Hữu Căn, khiến những bên cạnh cảm th xót xa.

mở miệng khuyên: “Hữu Căn, hay là cứ trả tiền của Th Hòa cho nó , tiền trong nhà kh động đến, ngày tháng của các ngươi vẫn cứ như thường.”

“Đúng vậy, dù cũng là một mạng , đại phu cũng chưa nói chắc c kh cứu được, biết đâu lại thể cứu về được.”

Nói cho cùng, trong tộc đều kh tin ba mươi lạng bạc kia thật sự đã mất.

Nếu trong nhà thật sự kh tiền, Ngô Hạnh Hoa mẫu nữ ép gia đình bán ruộng bán đất cứu , bọn họ cảm th kh cần thiết.

Nhưng trong nhà sáu mươi lạng bạc, trong đó ba mươi lạng còn là do Th Hòa kiếm về, bọn họ kh chịu xuất ra một xu, thật sự chút kh nói được.

Phương Hữu Căn bị ánh mắt kỳ lạ của mọi chằm chằm, quả thật nỗi khổ kh nói nên lời.

Phương Th Hòa một tay kéo mẫu thân nàng dậy, đẩy sang bên cạnh Mao Quế Hương: “Tẩu tử, mẫu thân ta bụng to, kh thể quá xúc động, phiền đưa đến nhà ngồi một lát, được kh?”

Mao Quế Hương chút kh yên tâm: “Ngươi một …”

“Tẩu t.ử yên tâm, ta kh .”

Phương Th Hòa đẩy hai ra ngoài, lại lễ phép mời trong tộc ra: “Kính thưa các vị gia gia nãi nãi, thúc bá thẩm nương, ta muốn cùng gia gia nãi nãi ta hảo hảo thương lượng một chút, hôm nay xin kh tiếp đãi mọi nữa.”

Lý thị nghe lời này, l tơ toàn thân đều dựng đứng.

Con ên này đuổi , nhất định là muốn động thủ, đến lúc đó kh ai ngăn cản, chỉ và lão già hai , chẳng sẽ bị đ.á.n.h thành thịt băm ?

vội vàng chạy đến cổng viện, giơ tay chặn lại: “ lời gì thì cứ nói trước mặt mọi , đều là nhà họ Phương, kh gì mà kh thể để bọn họ biết.”

Phương Th Hòa nghe vậy lại gật đầu, im lặng vào nhà bếp.

Kh lâu sau, trong nhà bếp đột nhiên truyền ra tiếng "bang bang", như thể đang đập phá thứ gì đó.

Trong lòng Lý thị một cảm giác kh lành, nhưng sợ bị "ôn trung tróc miết" (rùa trong vò), kh dám chạy vào xem, chỉ thể đứng ở cửa gọi: “Đại Nha, ngươi đang làm gì thế?”

Trong nhà kh động tĩnh, cũng kh ai nói chuyện, cẩn thận thò đầu vào , kết quả vừa vặn bị Phương Th Hòa đang vác bao bố ra đụng ngã xuống đất.

Phương Th Hòa trước khi mọi kịp phản ứng đã chạy đến cổng sân: “Gia gia nãi nãi, các đã kh chịu trả tiền lại cho ta, ta chỉ đành tự nghĩ cách gom tiền.

Các vị trưởng bối, phụ thân của ta tạm thời nhờ các vị chiếu cố.

Đều là trong tộc, chắc hẳn các vị cũng kh đành lòng phụ thân ta bị chính cha ruột và kế mẫu ức h.i.ế.p đến c.h.ế.t.”

Nói đoạn, nàng kh đợi mọi kịp đáp lời, vác bao tải phóng như một tàn ảnh, chỉ vài giây sau đã kh còn th bóng dáng.

Những trong tộc bị buộc ở lại: “…”

Lý thị vỗ đùi cái đét, thét chói tai đuổi theo, nhưng mụ ta đâu là đối thủ của Phương Th Hòa?

Mắng c.h.ử.i vài câu vào hướng Phương Th Hòa rời , mụ ta liền vội vàng quay lại bếp, muốn xem đã mất những gì.

Vừa bước vào đã th cánh cửa kho bên tay bị đục một lỗ lớn, mụ ta thốt lên “C.h.ế.t !”, run rẩy bước vào.

May quá, lương thực vẫn còn!

Nhưng chưa kịp thở phào, đột nhiên trần nhà trống hoác một mảng.

Thịt x khói của mụ ta!

Mười hai miếng thịt x khói đã kh còn một mẩu!

“Phương Đại Nha, đồ trời đ.á.n.h ngươi, trả lại thịt x khói của lão nương đây!”

Thịt x khói đương nhiên kh thể trả lại.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phương Th Hòa vác thịt x khói ra ngoài, giữa đường còn dừng lại ở nhà Kiều thị, bạn thân của Lý thị.

“Kiều nãi nãi, ta đến l gà nhà ta.”

Kiều thị là bạn thân của Lý thị, đương nhiên hùa theo Lý thị.

Bà ta chống nạnh, đảo đôi mắt tam bạch nói: “Đại Nha à, kh ta nói đâu, con đúng là kh phép tắc gì cả, thể… Ấy , con làm gì đ?”

Kiều thị th Phương Th Hòa x thẳng vào sân, kh kịp răn dạy, vội vàng giơ tay ngăn lại.

Phương Th Hòa đẩy mạnh Kiều thị ra: “Gà nhà Phương gia do nhà Phương gia quyết định, một ngoài như bà thò tay quá dài làm gì, là muốn chiếm tiện nghi nhà ta hay muốn làm nhị nãi nãi cho ta vậy?

Mau trả gà nhà ta lại đây!

Nếu để ta tự tay ra, nhỡ đâu kh cẩn thận bóp c.h.ế.t vài con gà nhà bà thì đừng trách ta.”

Kiều thị tức đến thở hổn hển: “Ngươi dám?”

Phương Th Hòa kho tay trước ngực, trừng mắt dữ tợn bà ta: “Bà xem ta dám kh?”

Lý thị khi nói về sự hung tàn của Phương Th Hòa với Kiều thị đều cố ý nói quá lên, ều này quả thực thể khiến Kiều thị ghét bỏ Phương Th Hòa, nhưng cũng khiến Kiều thị trong lòng nảy sinh nỗi sợ hãi.

Th Phương Th Hòa mặt lạnh như băng, Kiều thị thực sự kh dám cứng đối cứng, chỉ thể lầm bầm c.h.ử.i rủa ra hậu viện bắt gà.

Phương Th Hòa cố ý nhắc nhở: “Tổng cộng chín con gà, Kiều nãi nãi đừng để ta tự tay động vào, dù ta ra tay kh biết nặng nhẹ đâu.”

Kiều thị ban đầu còn muốn để lại vài con cho lão tỷ của , nghe xong lời này lập tức dẹp bỏ ý nghĩ đó.

Gà của lão tỷ tuy quan trọng, nhưng cũng kh bằng gà nhà bà ta.

Bắt xong chín con gà của Phương gia, bà ta xua tay như xua tà thần: “Đi mau mau, đừng chướng mắt ở nhà ta nữa.”

Chín con gà đã trong tay, Phương Th Hòa kh chút bận tâm thái độ của Kiều thị, cười nói: “Đa tạ Kiều nãi nãi, Kiều nãi nãi hẹn gặp lại sau.”

Kiều thị: “…”

Phương Th Hòa một tay xách lồng gà, một tay vác thịt x khói, đợi được một chuyến xe la trấn ở đầu thôn.

Đến trấn, nàng thẳng đến tiệm thịt: “Ông chủ, thu thịt x khói kh?”

“Chỉ cần là thịt, ta đều thu.”

Phương Th Hòa xách thịt x khói ra: “Trong nhà bệnh cần tiền gấp, ra giá thật lòng .”

Ông chủ lần lượt xem xét thịt x khói, xác định đều là thịt ngon, liền nói: “Ba mươi văn một cân, được kh?”

“Được, cân ạ.”

Thịt x khói tuy mười hai miếng, nhưng mỗi miếng đều kh lớn, tổng cộng ba mươi hai cân, bán được chín trăm sáu mươi văn.

Ông chủ th lồng gà dưới chân Phương Th Hòa, hỏi thêm: “Gà bán kh? Gà sống mười lăm văn một cân.”

Phương Th Hòa định giữ m con gà này lại để bồi bổ cho gia đình, nhưng để diễn cho trọn vẹn, nhỡ đâu Phương Hữu Căn và Lý thị đến trấn hỏi thì cho họ biết gà đã bán .

Nàng lồng gà, vẻ mặt khó xử: “Ta xem xét thêm chút đã.”

bán thịt cười khuyên: “Cả trấn đều giá này, nếu cô nương muốn bán, ta sẽ cân nặng hơn một chút, làm tròn số cho cô nương.”

Phương Th Hòa suy nghĩ đắn đo, cuối cùng vẫn xách lồng gà .

Nàng khắp trấn hỏi giá, khi ra khỏi một con hẻm nào đó, lồng gà đã kh còn.

Xử lý xong thịt x khói và gà, nàng bộ về thôn Đ Hà.

Vừa vào thôn, nàng rõ ràng cảm nhận được ánh mắt của dân làng nàng vẻ khác lạ, nhưng nàng chỉ giả vờ như kh biết gì, cắm đầu về đến cổng nhà.

Trời còn chưa tối, hai cánh cửa sân đã đóng chặt.

Nàng đưa tay đẩy, cửa đóng cứng ngắc.

Nàng cười lạnh, xem ra Lý thị thật sự kh biết ều…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...