Kế Hoạch Báo Thù Tình Cũ Của Tổng Tài Nhu Nhược
Chương 8:
[Diệp Th Lệ: Đến đón em nhé. Ở cổng Nhà hát lớn thành phố.]
Ngón tay lập tức lướt phím gõ thoăn thoắt kh trượt nhịp nào: Được , tới ngay. lại dòng chữ, th vẻ "mất giá" và vồ vập quá, liền bóp méo tự ái xóa . Gõ lại một chữ cộc lốc: Ừ, dứt khoát bấm gửi.
thế chứ! Thái độ của đàn thành đạt là lạnh lùng, dứt khoát, tuyệt đối kh được tỏ ra vồ vập sốt sắng trước mặt phụ nữ. Khối đá tảng nặng trịch treo lơ lửng trong lồng n.g.ự.c cả ngày hôm nay cuối cùng cũng chịu hạ cánh an toàn. vội vã với l chìa khóa xe trên mặt bàn kính, ném lại một câu hững hờ: "Các cứ ở lại chơi tiếp , làm tài xế đây."
"Tài xế kiểu gì mà mặt mũi hớn hở thế?"
"Cút!"
Hôm nay đúng là lỡ lời mạnh miệng gáy sớm, giờ đành muối mặt diễn vai "tiện đường" vòng vèo đưa cô về nhà thôi. Vẫn là đoạn đường rợp bóng cây quen thuộc hôm nào. bắt đầu dở chứng lải nhải, hỏi han đá đểu:
"Cái thằng nhóc tóc vàng ất ơ hôm nọ lát nữa lại mang xe đến đón em à? Đi cái xe máy ện cà tàng gió lùa tứ phía rách nát thế kia, em ngồi quen m.ô.n.g kh? Em mắt kém kh nhận ra khoảng cách chênh lệch giữa đàn ưu tú và loại như nó à? Ví dụ như... so sánh đẳng cấp của với ta chẳng hạn..."
cô bỗng dưng cau mày chê nói nhiều quá, và bất thình lình lao tới... chặn họng, dâng môi hôn .
Đầu óc Mạnh Quyết ong ong nổ đom đóm, hoàn toàn kh hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra. thể là do dạo gần đây bận rộn xử lý sổ sách c việc, lơ là tập luyện thể d.ụ.c nên phản xạ thần kinh chậm chạp? Hoặc cũng thể do sâu thẳm bên trong, ý chí đề kháng của vốn đã quá đỗi yếu ớt trước sức hút của cô? Cánh tay nặng trịch như đổ chì, dẫu cố sức vùng vẫy đến m cũng chẳng tài nào đẩy cô ra nổi.
Hơn nữa... c.h.ế.t tiệt thật, nụ hôn này lại mềm mại và ngọt ngào đến mức khiến tâm can quặn thắt xao xuyến thế này? Chắc c là ban nãy cô vừa mới ngậm kẹo! Chắc c đây là một âm mưu động trời nhằm vắt kiệt linh hồn ! Diệp Th Lệ, cái đồ yêu nghiệt hư hỏng này, rốt cuộc em coi là cái thá gì chứ? Em đã thành c biến thành một kẻ ti tiện hèn mọn luồn cúi, chắc trong lòng em đang đắc ý lắm đúng kh? Thực ra, nội tâm chẳng gào thét nhiều lời như . muốn hôn thì nhào vô hôn thôi, chẳng triết lý hay lý do gì cao siêu phức tạp cả. Đơn giản chỉ là muốn nếm thử hương vị của đôi môi lải nhải .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ke-hoach-bao-thu-tinh-cu-cua-tong-tai-nhu-nhuoc/chuong-8.html.]
Xe rẽ bánh đỗ sát vào lề đường vắng. Mạnh Quyết gác hờ cánh tay trái lên mép cửa kính xe đang hạ xuống một nửa đón gió. Ngón tay thon dài gõ nhịp, cẳng tay nổi rõ những đường gân nam tính, cuồn cuộn sức mạnh ẩn giấu. Khoảnh khắc quay mặt lại định chất vấn ều gì đó, góc nghiêng hoàn mỹ của sườn mặt dưới ánh trăng mờ ảo làm tim hẫng một nhịp loạn nhịp.
nói cái gì căn bản chẳng thèm để lọt tai. nhoài qua bảng ều khiển, táo bạo dạng chân ngồi hẳn lên đùi .
"Thằng r tóc vàng kia... em rốt cuộc định giải quyết mối quan hệ với nó thế nào đây?" trừng mắt , lồng n.g.ự.c phập phồng.
đưa tay ấn chặt bả vai vững chãi của xuống ghế da. Đôi môi quyến rũ c.h.ế.t thế kia, kh dùng để hôn mà lại dùng để lải nhải đạo lý thì thật phí phạm của giời. sâu vào đôi mắt nhạt màu lạnh lẽo của , chứng kiến nó dần dần chuyển sang một màu đen thẫm, rực lửa khao khát d.ụ.c vọng.
Giọng khàn đặc, nghẹn ngào kìm nén sự kích thích: "Đừng làm càn... Nhỡ thằng tóc vàng đó ngang qua th thì mất mặt lắm."
"Cứ để nó th thì đã ? Cho nó sáng mắt ra." nhướng mày thách thức.
Đột nhiên, hô hấp của trở nên nặng nề gấp gáp, dường như chút... hưng phấn xen lẫn thứ cảm giác vụng trộm đầy tội lỗi: "Thế này... dã man và kh hay lắm đâu."
"Đàn các đúng là lắm lời vòng vo." bĩu môi phụng phịu bất mãn: "Kh muốn hôn thì thôi, em xuống xe tìm khác đáp ứng."
Ánh mắt vụt trở nên sắc lạnh và nguy hiểm. Yết hầu cuộn trào mãnh liệt trượt lên xuống, lập tức lật ngược thế cờ, phản c chớp nhoáng kh để kịp trở tay. Bàn tay to lớn thô ráp giữ chặt l gáy , ép sát lại, kéo nụ hôn nổ bùng thành một trận cuồng phong càn quét dữ dội. Trái tim trong lồng n.g.ự.c đập ên cuồng như trống trận, cảm giác như quả b.o.m sắp nổ tung thiêu rụi lý trí.
Khoảng trống tiếc nuối khôn nguôi của tám năm về trước trên bậc cầu thang trường học đã được lấp đầy trọn vẹn và hoàn mỹ trong khoảnh khắc này. Môi lưỡi quấn quýt giao dính, đắm chìm và mê quên trời đất, kéo dài dai dẳng mãi cho đến khi cả hai gần như cạn kiệt dưỡng khí, mặt đỏ phừng phừng mới chịu lưu luyến tách nhau ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.