Kế Hoạch Cải Tạo Dì Ghẻ Độc Ác
Chương 1:
Trong phòng khách, Tô Tiểu Ngôn vừa khóc lóc giàn giụa nước mắt, vừa lén với vẻ tự cho là kín đáo.
Nhưng kh thèm để ý đến bé. Cái Hệ thống trong đầu ồn ào khiến đau cả đầu. Tiếng máy móc xen lẫn tiếng "xẹt xẹt" của dòng ện cứ kh ngừng vang lên.
“Tô Ngôn vẫn chỉ là một đứa trẻ bốn tuổi, tại Ký chủ lại kh cho bé ăn cơm? Một tổng ngang ngược trị giá hàng ngàn tỷ trong tương lai như vậy lại bị ung thư dạ dày là do bị Ký chủ làm hại.”
Nỗi oan này bất ngờ đổ ập xuống đầu khiến suýt nữa thì đánh rơi bát cơm. thầm “phi" trong sự khinh bỉ trong đầu. Chỉ hai phút trước, vừa mới nhấc bàn tay ra khỏi cái m.ô.n.g tròn vo của Tô Tiểu Ngôn.
Một cái Hệ thống tự xưng là "Hệ thống Cải tạo mẹ kế" đã ràng buộc l . Cái Hệ thống này kh chỉ giỏi đổ oan mà còn lắm lời.
"Ký chủ, Ký chủ kh thể như vậy, mẹ kế độc ác kh tiền đồ đâu. Chúng ta yêu thương trẻ nhỏ, để nhân tài của Tổ quốc khỏe mạnh mà lớn lên."
Cùng lúc đó, th kh thèm để ý đến bé, nhóc con trong phòng khách càng gào to hơn.
"Oa, oa..."
"Hệ thống th báo: Tô Tiểu Ngôn hiện đang ở trạng thái đói bụng, xin Ký chủ cho phép bé ăn tối."
Hệ thống cứ lặp lặp lại câu này trong đầu . Trong đầu lẫn ngoài đầu đều tiếng động làm phiền, ăn bữa cơm cũng kh yên, dứt khoát đặt đũa xuống, vừa bất lực vừa muốn phát ên: "Thế thì biết làm thế nào? Bé cứ đòi ăn cơm trộn cứt chó. Cơm bình thường thì bé kh ăn, cứ khóc đòi cơm trộn cứt chó thôi."
"Xin Ký chủ... Hả? Cứt chó?"
Hệ thống đứng hình nửa phút.
Hệ thống nói với rằng trong tương lai, đứa con riêng thích ăn cơm trộn cứt chó này của sẽ trở thành một tổng ngang ngược trị giá hàng ngàn tỷ. tổng ngang ngược thích làm từ thiện, c ty dưới trướng còn đóng góp nhiều cho sự phát triển của xã hội. Thế nhưng, tốt kh kết cục tốt: tổng ngang ngược gặp vấn đề về sức khỏe, khi phát hiện ra thì đã là giai đoạn cuối của bệnh ung thư dạ dày. Sau khi Hệ thống ều tra thì nó cho rằng là do - mẹ kế này - đã ngược đãi tổng ngang ngược khi còn nhỏ, dẫn đến việc tổng ngang ngược bị ám ảnh về chuyện ăn uống.
Ăn uống kh tích cực, ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
kh nhịn được mà trợn trắng mắt, chỉ vào tổng ngang ngược của tương lai đang trần truồng, gào khóc trong phòng khách: "Thế giờ Hệ thống muốn chiều theo ý bé, cho bé ăn cơm trộn cứt chó à?"
"Ơ..." Tiếng "xẹt xẹt" của dòng ện trong đầu càng lúc càng dồn dập hơn.
Hệ thống bán tín bán nghi, dò hỏi: "Hay là Ký chủ cứ thử cho bé ăn cơm bình thường trước xem ?"
lập tức đặt một bát cơm bình thường và đầy đủ dinh dưỡng trước mặt Tô Tiểu Ngôn, đích thân đút cho bé:
"A, há miệng nào."
Nhóc con bĩu môi, thò ngón trỏ vào miệng ngậm l: "Kh muốn… Hu… Con muốn Tiểu Hắc."
sa sầm mặt, lôi ngón trỏ của bé ra khỏi miệng. Nửa tiếng trước, đúng là bàn tay này của bé đã từng bới cứt chó. Quá bẩn thỉu.
"Kh được!"
"Oa..."
Tô Tiểu Ngôn tiếp tục vừa khóc vừa múa may quay cuồng, chẳng thèm thức ăn trong thìa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hệ thống tò mò: "Tiểu Hắc là gì ạ?"
ra hiệu cho nó về phía góc phòng. Ở đó một chú chó Husky đang nằm.
"Tiểu Hắc là con ch.ó đó, nhưng ý của nhóc con là muốn cứt của Tiểu Hắc."
"Bé thật sự muốn ăn cái đó ư? Ọe..."
Hệ thống nôn thốc nôn tháo trong đầu .
Sắc mặt lập tức thay đổi: "Ngươi nôn cái gì thế, kh nôn vào trong đầu đ chứ?"
" chỉ nôn ra một ít dữ liệu bỏ thôi, Ký chủ kh cần lo lắng, đã nhét lại vào trong thân ."
Giờ thì đến lượt hơi muốn nôn.
nói với Hệ thống: "Vậy giờ Hệ thống tin chứ? Nếu kh tin thì thể đợi Tiểu Hắc vệ sinh trộn số cứt đó với cơm cho Tô Tiểu Ngôn ăn để Hệ thống xem thử xem bé vui vẻ mà ăn hết kh nhé."
"Kh cần đâu Ký chủ, tin ."
"Hu hu hu..." Tô Tiểu Ngôn vẫn đang khóc. Bé gào khóc thảm thiết mà kh rơi một giọt nước mắt nào.
nghiêm mặt hỏi bé: " ăn cơm kh?"
" xấu." Tô Tiểu Ngôn vừa khóc vừa úp mặt vào ghế sofa, quay cái m.ô.n.g trần truồng về phía .
theo bản năng nhẹ nhàng vỗ một cái vào m.ô.n.g bé: " là xấu, còn bé là em bé hư."
Tiếng khóc của Tô Tiểu Ngôn khựng lại.
nói tiếp: "Em bé hư, Tô Tiểu Ngôn là em bé hư."
"Oa a… Hu… Con kh , Ninh Ninh hư, con là em bé ngoan."
khẽ hừ: "Kh thế. Chỉ ngoan ngoãn ăn cơm mà đút mới là em bé ngoan, bé kh ăn thì là em bé hư. Em bé hư sẽ bị đánh m."
Nhóc con bĩu môi, ngồi dậy trong sự ấm ức. Bé mở tay ra, dùng sức đập vào ghế sofa, khuôn mặt nhỏ n tỏ ra hung dữ: "Ăn cơm! Ăn cơm!"
Hệ thống há hốc mồm.
nhịn cười, đưa thìa cơm đã xúc sẵn đến trước miệng bé: "Ngoan nào, há miệng ra."
đút xong một miếng xong lại dỗ dành bé: "Một miếng nữa, thêm một miếng nữa nào."
Nhóc con cố gắng đẩy bát ra: "Kh ăn nữa đâu."
"Ăn hết chỗ này bé mới biến thành em bé ngoan được, kh thì vẫn là em bé hư thôi."
Nhóc con tí tẹo thế này thì dễ dàng nắm trong lòng bàn tay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.