Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kế Hoạch Dạy Bảo Nữ Chính Hướng Thiện

Chương 17: [Gộp] Chương 17: Làng Đoài - Huyết thống nhận thân (2)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Méoo! Cái tượng quỷ ?” Miêu hoảng hốt.

Hạ nghiêm túc quan sát cái tượng to lớn giữa nơi ở trưởng làng, ngũ quan khắc trông đáng sợ. Phía cả hai một tấm rèm che trưởng làng ở phía , từ xa, Hạ chỉ thấy đó ngoắc tay cho một tiểu chủ bước nhỏ gì đó.

tiểu chủ đó bước , với Hạ và đám gác cổng với giọng nhẹ nhàng:

“Cảm tạ các vị, thể rời

xong liền Hạ, giữ :

“Vị khách đến đây cũng mệt, trong khuôn viên trưởng làng vẫn còn phòng trống, sẽ dẫn đường nên hãy theo nhé”

định bước , bà hũ cốt tay cô bảo:

“Phiền vị khách để nó ở chỗ trưởng làng, nếu đây từng dân làng thì chắc chắn chúng sẽ lo hậu sự tử tế”

Hạ chần chừ, nếu để thì cô cũng khó lấy niềm tin bọn họ . Nhẹ nhàng trao hũ cốt cho bà tiểu chủ, Quân hướng mắt theo hướng bà .

-”... mời cô bước theo gian

Hạ gật đầu.

Miêu bắt đầu thắc mắc: “Cái vị trưởng làng lộ mặt nhỉ? Già quá thì cũng chuyện thường thôi mà ngại?”

Hạ giữ cách với tiểu chủ, với Miêu:

nghĩ

Miêu kinh ngạc, nó hỏi: “Ơ, nhóc ?”

Thấy con mèo còn nhỏ hơn mà bản gọi nhóc, Hạ chỉnh đốn: “Gọi chị!”

Miêu: “Nhóc!”

“....” Hạ bất lực, phía chú ý, cô đành trả lời câu hỏi lúc nãy Miêu:

“Khí chất đó giống một già”

Miêu chê bai: “Hả? Nhóc đoán kiểu gì ?”

Hạ: “ , chỉ đoán thôi, ở phủ họ Lý sắc mặt khác mãi thành quen

Miêu lúc mới nghiêm túc hơn một chút, nó chuyện nữa mà chỉ ngoắc ngoắc cái đuôi cọ tay Hạ như an ủi.

Hạ nó, bất giác nở nụ , hiểu vì dù con mèo thối chuyện đanh đá mang đến cho cô cảm giác dễ chịu.

Giữ phép tắc, Hạ cảm ơn bà tiểu chủ phòng , khi bước , bà để một câu dặn dò:

“Giờ Kỷ Sửu cô sẽ gặp trưởng làng, từ lúc đến tối, tuyệt đối rời khỏi phòng”

(Kỷ Sửu: 1h->3h sáng theo lịch vạn niên)

Nơi lẽ chỗ sang trọng nhất mà Hạ từng ở qua, nhà tranh vách đất xây tạm bợ mà chúng làm tỉ mỉ bởi gỗ, nội thất trang hoàng phần đơn giản dễ .

Hạ lấy ngón tay gõ ba nhẫn truyền tống, vài giây , một lỗ hỏng cắt qua gian xuất hiện mắt cô.

Thấy bước , Hạ liền :

xong việc

Khiêm Hạ gì, gật đầu:

“Chăm sóc cho nó, tìm dược”

xong, đợi Hạ đồng ý, biến mất theo làn khói tỏa khắp phòng.

Quân hoảng hốt, tên thích làm theo ý ? Để cô ở đây nhỡ hệ thống yêu cầu gì đó kì quái thì làm thế nào!

Quân: “ khoa--”

“....”

Cô chửi thầm: “Tên c.h.ế.t bầm!”

gian rơi tĩnh lặng, Quân khẽ đưa mắt liếc Hạ qua lớp dải lụa trắng thì toát mồ hôi:

“Con nhóc ... Đối với kẻ thù lạnh lẽo đến ...”

Sắc mặt Hạ hiện giờ tối đen, Quân cố gắng vài câu:

“Cái đó... thể lộ mặt . thể cho ở trong phòng ?”

Một gian tĩnh lặng đáng sợ bao trùm khắp căn phòng. Hai ở trong cũng ngoài , bốn mắt .

Quân chữa cháy: “ ... chúng ngủ lấy sức ?”

Lát , cô tự giác: “ ngủ đất cũng !”

Miêu dù nấp trong áo khí tức chủ nhân làm nó liền ngay lập tức nhận , nó vui mừng phụ họa:

“Cho tên đó cái chăn !”

Hạ nhăn mày, cốc đầu nó một cái. Rõ ràng cô hiểu con mèo gì mà vui vẻ thế.

lúc cũng giúp Hạ nên cô tạm thời bỏ qua chuyện cũ, ném cái mền cho tên mù phía , cô :

“Tối nay ngoài, đến lúc đó trốn

xong, Hạ mặc kệ Thiên - chính xác lúc Quân xử lý chỗ ngủ thế nào mà giường quan tâm nữa.

Quân ôm lấy thứ đồ ném cho , thở phào, nghĩ:

“May mắn con mèo gì ngu ngốc”

Miêu truyền tin qua cho Quân: “Méo, chủ nhân , con nhóc đối xử tệ với cô quá!”

Quân : “Mày chỉ một phần kí ức thôi nên hiểu , việc chỉ bình thường thôi”

Miêu khó ở: “Xí! Con nhóc thối lúc nãy còn dám đánh ! Ha ha, cũng may chỉ cần sẽ mách cho chủ nhân chuyện đó thì con nhóc hiểu chuyện hẳn

Thấy nó khúc khích, Quân bất lực:

trêu con bé đấy”

-“ , kể sự việc lúc sáng "

Miêu liền lời, nó bắt đầu kể tường tận việc.

Dù đang lúc trời sáng, sương mù ngoài cửa sổ cũng chẳng tan chút nào, Quân chống hai tay đầu, trằn trọc mãi cũng chẳng ngủ dù tối qua cô chẳng ngủ chút gì.

đầu về phía giường Hạ đang , Quân nhớ khuôn mặt Hạ lúc tối qua...

“Hạ! Em ?!”

Trong nghĩa trang lạnh lẽo, Quân thấy Hạ ngã gục xuống thì tức khắc vứt cả cây dù tay mà ào chạy đến đỡ Hạ.

Quân vội rút một lá bùa đưa trán, nhắm mắt định thần vài giây, cô la lớn:

“Miêu! đây!”

Lá bùa đột nhiên bốc cháy dữ dội, ánh lửa xanh lục như ma trơi giữa đêm tối sáng rực lên ngay lập tức tan biến. Từ giữa trung, một con mèo Ba Tư với đôi mắt xanh biếc ánh lên tia sắc lẹm.

Nó nhảy lên vai Quân đưa chân lên liếm, đột nhiên, nó phát tiếng :

“Chủ nhân, chuyện gì mà cô gọi cả ngoài ?”

Thấy sắc mặt Hạ ngày càng trắng nhợt, Quân lệnh:

“Mày đào cái mộ tìm một hũ tro cốt ở phía

Miêu thì khuôn mặt vốn kiêu kì liền cứng ngắc, nó kinh ngạc:

“Méo! Chủ nhân ? chứ? Còn bùa phép khác mà?!”

Quân lạnh nhạc để một câu ôm Hạ mất:

“Dùng nhiều bùa chú sẽ mất sức, đành nhờ mày

Thế , để mặc Miêu giận dữ ở đó, Quân đưa Hạ căn chòi hoang trong nghĩa địa. Suốt tối hôm đó, cô rời nhóc con nhà nửa bước.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

thật sự mù ? làm gì?”

Quân giật sực tỉnh khi tiếng Hạ , cô quên mất hiện tại giả vờ mù mà cứ chằm chằm Hạ.

Quân: “ cô làm gì chứ, thần kinh !”

☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️

Hạ gì, chỉ ở đó cảnh giác. Đột nhiên, cô ngửi thấy một mùi hương dễ chịu, cố lấy tỉnh táo thành, Hạ chỉ kịp chỗ Quân một chữ “Chạy--” ngất .

Quân sớm phát hiện thứ mùi , chỉ kiểm tra và thấy gì bất thường nên mới để yên cho Hạ ngửi nó.

Miêu hoảng hốt: “Chủ nhân! Hạ ?”

Quân: “ , trưởng làng chỉ con bé ngoan ngoãn ở phòng đến tối thôi”

dậy, cầm lấy chăn mà đến đắp lên Hạ. Hạ với ánh mắt kì lạ, Quân dặn dò:

“Miêu, bằng giá bắt buộc cứu con bé, rõ ?”

Miêu ngờ ngợ: “Chủ nhân, mặc dù đây mệnh lệnh thông thường thôi, cảm giác cô sẽ gặp điều gì đó chẳng lành nếu làm , linh cảm ?”

Quân nó, cô với nó thể xem một , nên việc nó trực giác nguy hiểm bình thường. Vì nếu nó bảo vệ Hạ, Quân sẽ hệ thống trừng phạt.

Quân: “Mày nghĩ nhiều

“Ò...” Nó ỉu xìu, cuộn tròn cũng nhắm mắt .

----

“Cốc cốc cốc”

Tiếng gõ cửa từ phía ngoài cứ đều đều vang lên trong đêm tối làm Hạ tỉnh giấc. Cô liền dậy theo hướng tiếng động.

“Ai đấy?”

Giọng phụ nữ trung niên vang lên:

đây, đến giờ

Hạ xuống đất, Quân mất . thời gian nghĩ nhiều, vội vơ tấm áo choàng đen mở cửa theo bà .

Âm thanh côn trùng kêu rả rít chân cầu nơi Hạ qua càng làm tăng thêm vẻ tịch mịch thiếu bóng ngôi làng.

“Đến nơi ” Bà tiểu chủ .

Hạ khá ngạc nhiên, cô nghĩ đưa đến một ngôi đền khang trang thế nơi ở trưởng làng.

Hạ: “Trưởng làng ?”

An Khương - bà tiểu chủ đáp: “ giấu gì, trưởng làng hiện tại sức khỏe nên quyết định ngài đều do thực hiện”

Khương chỉ về phía ngôi đền lát gạch đỏ mặt:

“Đây ngôi đền thiên nhất làng , tồn tại cả gần ngàn năm, để chứng minh cô dòng m.á.u liên quan đến làng thì hãy đến đó nhỏ m.á.u chén sứ tay bức tượng trong đền”

hề di chuyển thêm bước nào mà chỉ Hạ tỏ ý chỉ .

Hạ đành bước về phía , hướng về phía ngôi đền ẩn hiện trong màn đêm ánh sáng lay lắc mấy cái đèn lồng.

“Két----” Tiếng cửa lâu ngày tu sửa tạo nên âm thanh kéo dài nặng nề, Hạ bình thở, bước chân qua bật thềm tiến gian nhà trong.

Lúc bước , cô chú ý đến đóng cửa . Thế mà chỉ ngay khi cô vặn bước qua cửa chính, nó đột nhiên tự động đóng xầm sự ngỡ ngàng Miêu.

Từ lúc Hạ tỉnh dậy theo bà tiểu chủ, Miêu vẫn âm thầm bám trong lớp áo cô, mà mới đây thôi. Miêu dường như thứ gì đó cưỡng chế đẩy ngược khỏi cửa.

“Meo!!! Chuyện gì thế ?” Nó cào móng lên cánh cửa gỗ khắc họa tiết cầu kì.

“Meo! Cái bà già ! cứu --” Miêu vốn định chửi bà tiểu chủ, dừng ngay khi thấy nét mặt bà .

Bà Khương vốn thể thấy thấy Miêu. đập mắt Miêu hình ảnh một đàn bà đang cầm chiếc đèn gió thổi chao đảo trong đêm tối, ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt ảm đạm . Dù thấy cảnh tượng quái dị như , bà Khương cũng hề biến sắc như thể chuyện.

Lúc , bà mới từ từ quỳ xuống đất, hai tay chắp hướng về phía đền thờ mà cầu nguyện.

Miêu sốt ruột vội truyền tin cho Quân:

“Chủ nhân!! chuyện ! Hạ đưa một ngôi đền, thể cùng thấy ngôi đền quỷ dị lắm!”

Quân bên chỉ đáp : “Mày chờ

Miêu: “ chủ nhân điềm tĩnh ? Cô lo lắng ?”

“...”

Phía bên còn hồi âm, Miêu thở dài chỉ đành đợi Hạ trở .

Quân cũng dễ dàng gì, cô vẫn đang ở trong căn phòng lúc sáng, hệ thống khóa chặt các cửa, cô căn bản cách nào thoát ngoài.

qua cũng mỏi chân luôn , Quân mới bình tĩnh nhắm mắt định thần.

“Lam, cho giành lấy hào quang một chút”

Trong kịch bản cô , ở những chương cuối cùng, lúc mà cuộc chiến giữa Hạ với gia tộc họ Lục diễn gay gắt, mệnh Hạ lúc đó định sẽ chết, sự giúp đỡ Lam. Lam đổi mệnh nữ chính bằng cấm thuật, từ đó giúp cô trả thù thành công.

cái giá trả , cưỡng ép lệch quỹ đạo thiên đạo trừng phạt, dẫn đến cái kết tang thương, tất cả đều ai sống sót.

Thật đây quá sớm, nếu cô dùng cấm thuật tại đây, những sẽ hệ thống trừng phạt nặng nề vì dám đổi tình tiết truyện mà còn nhận lấy phản phệ cấm thuật.

cách khác, cô thể sẽ thật sự c.h.ế.t đến linh hồn cũng vỡ vụn.

Quân : “Chỉ sớm muộn thôi, như thế cũng đáng”

Lam vốn hề cho cô cách vẽ cấm thuật, cô chính tác giả, tạo cả cấm thuật đó thì làm một bản cũng chỉ vấn đề thời gian để nhớ mà thôi.

----

3 giờ sáng, bà Khương vẫn ngừng lẩm bẩm niệm thứ gì đó trong miệng ngớt. Thời gian trôi qua quá lâu, vẻ như bà tính toán xong gì đó, bà thở dài:

“Vẫn quá hy vọng ...”

, bà Khương dậy, tay cầm đèn lồng thất vọng bước .

Miêu tức giận dùng hết khả năng để đ.ấ.m vỡ cánh cửa nỗ lực nó đều trở nên vô nghĩa cả. Nó toát mồ hôi, mắt đỏ ngầu. như thế nào thì nó vẫn một Quân khác, vả việc chủ nhân giao cho nó thì gần như thất bại .

Khi tất cả thứ dường như ngã ngũ, tiếng cửa kẽo kẹt nữa vang lên làm cả hai ngoài cửa giật .

Bà Khương thót , Hạ với ánh mắt thể tin .

Thần sắc Hạ lúc trở nên nhợt nhạt, đáy mắt cô, Miêu nhận rằng một thứ gì đó đổi.

Miêu lười quan tâm đến chuyện đó, nó nhảy lên vai Hạ thút thít:

đến tận giờ mới hả con ngốc !”

Hạ dịu dàng:

qua lâu ?”

Miêu: “Ừm, cho Quân , chủ nhân đến !”

Hạ hoảng hốt: “! Tao làm làm phiền chị

Miêu bất mãn: “Hả?! Đương nhiên báo cho chủ nhân , nhóc mà mệnh hệ gì thì sẽ lột lông mất!”

Trong lúc một một mèo chuyện, bà Khương chạy đến. Nhanh chóng quỳ một chân xuống đất thể hiện sự thành kính, chắp tay, bà :

thất lễ nhiều , xin chúc mừng thần nữ trở về!!!”

, Miêu Hạ sửng sốt:

“Th-Thần?!!!”

---------------------

Đôi lời từ tác giả:

Deadline đến ngơ ngác luôn :)). lẽ dành nhiều thời gian hơn để nghĩ cốt truyện cho bộ thôi. Vì một chương 3000 chữ nên sẽ khá chậm đó, xin các bạn.

Chọn theo dõi truyện để chờ full nhé, iu nhìu nhìu!

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...