Kế Hoạch Dạy Bảo Nữ Chính Hướng Thiện
Chương 19: Họa mang
Cánh cửa ngôi đền đột nhiên đóng xầm ngay lưng Hạ làm cô giật đầu .
“ ! Cái bẫy ? Bọn họ làm gì?”
Hạ nhanh chóng chạy về phía cánh cửa hòng kiếm đường thoát bước chân đầu tiên chạm xuống mặt đất chợt mở một chiều gian khác.
Từ ngay điểm đó phát một vòng tròn nhỏ ngày càng lớn dần, chỉ vài giây đưa Hạ một chiều gian khác.
Nơi một hành lang dài vô tận, cứ cách một chút thì bức tường cả hai bên đều xuất hiện một cánh cửa khác biệt.
Cái đầu tiên chỉ một cánh cửa lỏng lẻo làm độc bằng một miếng gỗ đóng nham nhở. Cánh thứ hai thì hơn một chút, vẫn cánh cửa đó khắc lên vài hoa văn cổ đại.
Họa tiết tuy lúc mờ lúc rõ chung thì nó hình ảnh hai đang nắm tay , phía tay còn chỉa lên trời. Và như thể bầu trời đáp , từng tia nắng xà xuống chiếu sáng cả một góc trời u tối.
Cứ như , Hạ mơ mơ hồ hồ hành lang tạo tiếng bước chân vang vọng về để ngắm từng cánh cửa một.
Đột nhiên, bóng tối vô hạn ở cuối con đường đó phát tiếng động cơ chuyển động. Hạ như thôi miên, phân biệt thật giả mà từ từ đưa tay về phía đó.
“Ash!”
Bạn thể thích: Tôi Nhận Được Cuộc Gọi Từ Chính Mình - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Mắt Hạ cơn đau lấy ánh sáng, cô giật lấy ý thức.
Lúc tỉnh táo , cô thấy đang trích máu xuống cái đầu rồng chiếc bàn mặt. Cô rụt tay cảnh giác xung quanh.
“Kì lạ, mấy cánh cửa biến mất ?”
Thời gian mắt Kim Hạ nữa xoay chuyển, xung quanh cô hiện giờ khung cảnh một miền biển đơn sơ nghèo khổ.
“ bà nhanh lên, thần linh sắp khởi hành lễ !”
Thấy hai đang chuyện để ý mà sắp tông , Hạ định lên tiếng thì hai đó như ảo ảnh mà xuyên qua Hạ.
Cô ngơ ngác đưa tay lên thì mới nhận , bản mờ . Cô đầu hướng hai thiếu phụ qua. Phía xa xa, bờ biển một tốp tập trung đông đúc xung quanh một thứ gì đó.
“Chuyện gì ở đó ?”
Hạ thắc mắc, chân cứ thế bước về phía đó.
Phía bục cao một ăn mặc khá kì lạ, tay ông cầm lá cờ vàng thuê một mặt trời lớn ở giữa và cứ thế nhảy những điệu múa uyển chuyển.
Hạ nhận xét: “Cũng chỉ lễ bình thường xưa thôi”
cô lầm, dứt điệu múa lúc nãy thì bục gỗ nơi ông liền hiện lên những hoa văn màu vàng phát sáng trong trung.
Thấy , thể dân đang tụ họp ở đó liền quỳ xuống chắp tay lạy vị “thần linh” phía .
Lúc Hạ mới để ý, từng nơi mà ông phất cờ qua đều đề một vệt trắng lạ, ngay khi dùng ngón tay rỉ m.á.u bản chạm nơi đó thì nó liền hóa rực lên ánh sáng vàng kim.
hiểu ông đang làm gì, Hạ cảm nhận một sự quen thuộc kì lạ phát từ nơi ông làm lễ.
Nếu như ai nghĩ ông đang làm lễ cầu mưa thì lầm. Vì ngay lúc , bầu trời đang chứng kiến sự rời mặt trời thì như tua ngược thời gian.
Ánh mặt trời nữa ngoi lên quả núi chiếu sáng xuống cả một vùng đất làm cho cây cỏ như tái sinh. Chúng vươn lên hứng lấy từng luồn ánh sáng như sự sống.
Hạ làm cho choáng ngợp cảnh tượng mắt. Tay cô vô thức hướng tới trận pháp mà vị đang bày nó chợt biến mất.
Tiếng cửa đóng làm cô nhận bước cánh cửa lụp xụp đầu tiên. Khi cô nó cũng lúc nó hóa thành đóm trắng nhỏ tan biến.
Như thứ gì đó thôi thúc, Hạ bước đến cánh cửa thứ hai, chạm rãi mở nó .
Trái ngược với khung cảnh yên bình lúc , nơi đây hoang tàn đến mức thể tìm thấy dấu hiệu con tồn tại. Cây cỏ héo úa, còn cả những ngôi nhà phá hủy hết phân nửa.
“ ơi... con sợ!!”
Tiếng thất thanh một đứa trẻ làm Hạ chú ý.
“ họ đều đang trốn ở đây”
Vẫn lượng đông đúc như lúc , giờ đây vẻ mặt họ đều hoang mang lo sợ. Tất thảy đều tụ tập trong một căn nhà vẻ khang trang hơn.
Bỗng một phụ nữ hình cao lớn bước khỏi cửa, với những còn .
“ yên tâm, sẽ tiêu diệt đám ma quỷ đó”
, bà hiên ngang bước qua bậc cửa.
Màu sắc xung quanh biến chuyển, Hạ thấy đó đang một bầy dị thú hung hãn như đang trực chờ cơ hội để xông thẳng làng.
Bà dùng m.á.u để vẽ một trận pháp xuống phiến đá.
Cô bước gần tò mò xem thử hình thù nó như thế nào.
“Hãy cho kĩ” phụ nữ đó .
Hạ ngớ , xoay xung quanh để tìm bà với rõ ràng rằng, thời điểm thế sẽ ai dám bén mãng bên ngoài hết.
Ánh mắt bà khẽ dừng ngay hướng mà Hạ đang , lúc Hạ mới vỡ lẽ, bà đang chuyện với .
Cô chỉ gật đầu, bà mới hài lòng mà tiếp tục vẽ trận.
Cứ thế, Hạ lượt qua từng mốc thời gian mỗi thế hệ “thần linh” để chứng kiến cách họ dùng m.á.u bản để lập trận cứu dân làng khỏi dị thú. Chúng cứ ngừng biến chuyển, thoáng chốc qua cả triều đại ngàn năm làm Hạ chìm đắm trong dòng thời gian.
việc ở nơi đều làm theo trình tự, suy nghĩ Hạ từ một cô bé 15 tuổi cũng trưởng thành lên ít. Cứ một thế hệ mới canh giữ vùng đất thì cánh cửa tương ứng với nơi đó càng hiện đại, hoa văn càng sắc sảo. ...
Mùi m.á.u tanh nồng nặc trong khí làm Hạ nhăn mặt bịt mũi .
“Nơi ... cửa”
Hành lang dài ngần cuối cùng cũng đến điểm kết, cánh cửa cuối cùng chẳng hề xuất hiện mà đó một vách tường lún một lỗ sâu hình cánh cửa tối đen.
Hạ rõ tiếng oan hồn than vang trời. Từ phía bức tường trống cứ ngừng chảy những vệt nước màu đen đặc.
“Tất cả... đều máu!!!” Cô bàng hoàng nhận .
trái ngược với hình ảnh dũng cảm hi sinh các vị thần ngàn năm về , hiện tại Hạ chỉ thể bất động trong bóng tối để những lời oán than.
“Phản bội... mày lừa tao!!!”
-“Tai họa đến ...”
“Đau quá... tao đau quá...”
“Các sẽ c.h.ế.t yên ... tao dùng linh hồn để nguyền rủa các ngươi!!!!”
“Giết !!! g.i.ế.c !!!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“THẦN GIÁNG!!! HỌA MANG!!!”
“Im hết !!!!!” Hạ thét lên đau đớn.
Cô thở hổn hển mở bừng mắt , phía mắt khung cảnh khá quen thuộc. trần nhà đền Thần, cô !
Đôi bàn tay Hạ vẫn còn run rẩy, cô thể tin những gì trải qua.
“Chuyện gì xảy ở cánh cửa cuối cùng ?”
Nhọc đầu suy nghĩ Hạ vẫn mãi lẩn quẩn với những câu hỏi câu trả lời.
“Hạ!!! Nhóc thấy ?!!!”
☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️
Gợi ý siêu phẩm: Thư Tình Bị Tung Ra, Tôi Khiến Cậu Ta Thân Bại Danh Liệt đang nhiều độc giả săn đón.
Hạ bừng tỉnh, tiếng Miêu đang cào cánh cửa đền thờ, nó đang chờ cô ?
...........
-” đấy, đó thì tao liền ngoài với mày”
Miêu xong cũng trầm tư kém:
“ ... nhóc thần linh, còn ... nhóc học cách vẽ trận pháp những vị thần đời ?”
Hạ gật đầu, cô xác nhận:
“Một phần , nên tao mới xem kí ức cơ thể ”
Trong lúc kể câu chuyện cũ, Hạ tận dụng thời gian dùng m.á.u để vẽ một trận đồ nhỏ ở ngay đỉnh đầu cái xác. Miêu vẫn nhát gan dám gần nên chỉ ở một góc xa để trò chuyện.
ngay đó nó thu hút bởi ánh sáng màu vàng phát ở nơi Hạ , nó lò mò tới.
Hạ thấy thì đưa 2 tay hiệu cho nó nhảy lên.
Miêu cũng phối hợp, liền trọn trong vòng tay Hạ để dễ xem.
Miêu khen ngợi: “Nhóc cũng lợi hại đấy”
Hạ lắc đầu: “Tao hiện tại thể dùng hết những trận pháp tao nhớ , cần một thời gian để tao thực hành chúng”
Tay Hạ khẽ khựng khi cố gắng gọi linh hồn vợ A Xương ngoài.
Miêu hỏi: “ thế?”
-”Cơ thể ... linh hồn”
“Cái gì?!”
-“ thể như , giở trò ”
“Liệu việc liên quan đến cánh cửa cuối cùng ?” Cô lo lắng.
Miêu giơ chân nhỏ khẽ vỗ vai Hạ một cái, bảo:
“Đừng lo, thể giao tiếp thông qua linh cảm với chủ nhân . Nhóc đừng tự đặt áp lực quá, dù đây cũng đầu nhóc dùng linh lực”
Hạ , vuốt ve đầu nó:
“ thể làm phiền chị Quân , tao vẫn ”
Mặt Miêu xị xuống, nó than vãn: “ con nhóc cứng đầu...”
Hạ mở cửa bước , phía bên ngoài vẫn thanh niên tên Sinh và bà Khương. Hai Hạ, cô lắc đầu tỏ ý thể cứu vãn.
Bà Khương lo lắng hỏi: “Cho thứ , hiện tại tìm thứ gì ?”
Hạ trả lời, đó hỏi ngược :
“ đến giờ Thìn , bà thể ở cho hỏi chuyện chứ?”
Ý tứ rõ ràng, Hạ Sinh đừng lãn vãn ở đây thêm nữa.
Bà Khương: “ Sinh về , cảm phiền ”
Sinh gật đầu, cúi chào lời bước .
Đợi khuất, Hạ mới ngỏ ý quanh làng xem xét tình hình và bà Khương chấp thuận.
con đường mòn, lá tre lay động đập tạo tiếng xì xào như ai đang lẩm bẩm thứ gì đó. Nếu như chứng kiến cái c.h.ế.t nãy, lẽ Hạ thể tạm xem đây nơi nhàn nhã nhất cô từng qua.
“, tại hai con A Xương sống ở nơi hẻo lánh như thế?”
Bà Khương , từ tốn đáp:
“ vì hai con họ từ cái c.h.ế.t chồng nghi ngờ cũng nhiễm bệnh như A Xương. Phần lớn vì, A Xương lúc c.h.ế.t như bệnh dịch ảnh hưởng, hề vết thương vật lý nào...”
-” các tìm hiểu dịch bệnh? Ngoài vợ A Xương thì vẫn còn nhiều c.h.ế.t mà”
“Chúng cũng lực bất tòng tâm, như kể đó, bất cứ ai hễ ý định tìm hiểu nguyên nhân đều xém gặp tử thần. A Vỹ chiến binh can đảm nhất chúng cũng ngoại lệ”
Hạ thắc mắc: “ đó vẻ bảo thủ, dễ dàng dọa như ?”
Bà Khương lúc mới trầm mặt, kể :
“Năm vụ thảm sát xảy cái c.h.ế.t A Xương, bây giờ thì lên tới 7 c.h.ế.t bao gồm vợ A Xương... một xác hai mạng. Mà 2 trong 7 đó già và đứa em gái A Vỹ”
Mùa đông năm , trong làng Đoài vốn yên tĩnh phát tiếng trinh hô vang vọng lúc trời chỉ mới tờ mờ sáng.
“Mị! Mị ơi! Em ?!”
Giữa đường làng còn mờ sương, A Vỹ hoảng hốt gọi tên cô em gái đập cửa từng nhà hỏi thăm tất cả chỉ đều công cốc.
... Mị đột ngột biến mất trong đêm tối, lúc đó tại bữa xum họp cùng với trai và . Cô thiếu nữ vốn vui vẻ hoạt bát mang vẻ u sầu kì lạ, A Vỹ chỉ nghĩ rằng em chỉ buồn trong chốc lát trăm đoán nghìn đoán cũng ngờ Mị biến mất trong đêm.
Đến tận sáng ngày thứ tư kể từ lúc cô mất tích, dân làng đang đánh chài gần bờ mới tá hỏa phát hiện xác cô bé vô hồn bãi đá. Vẫn cơ thể như moi hết lớp cơ và mỡ như ... giống hệt như khung cảnh kinh hoàng mà A Xương trải qua.
A Vỹ cực kì tức giận, dân làng khuyên rằng đó do ma quỷ gây , đừng đau buồn quá làm gì, dù chúng cũng thể đấu chúng. Tuy nhiên một như A Vỹ thể chấp nhận nổi sự thật ?
Thế dốc hết công sức tiền bạc để điều tra ngóc ngách về cái c.h.ế.t bí ẩn em gái. việc còn tỏ rõ, đêm giá lạnh hôm dân làng đều cảm nhận từng nóng rát phát từ hướng nhà A Vỹ.
Ngọn lửa xanh tài nào dập tắt nổi, nó đốt rụi tất cả thứ... kể cả già may ở trong nhà lúc đó. Đợi đến lúc A Vỹ trở về chỉ còn đống tro tàn.
gào như con thú hoang, tuyệt vọng mà bới tung lên để tìm , bất hạnh ... cả tro cốt bà cũng hòa lẫn với các loại tro khác, cố đến mấy cũng thể tìm .
“Kể từ đó, A Vỹ thực sự sợ hãi, bạn bè thể cũng một ngày như thế nên chọn từ bỏ điều tra mà sống ẩn dật ngoài làng để canh giữ mà dám nữa”
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.