Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kế Hoạch Dạy Bảo Nữ Chính Hướng Thiện

Chương 3: Bạch nguyệt quang

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“A!” Trong con hẻm nhỏ, một đứa bé đang đánh cho lăn vài vòng đất.

mày, dám cướp đồ ăn ! Hóa hôm mày lấy trộm đạp đổ quầy hàng tao !!”

, bà đánh đứa bé ngừng.

Cô bé co rúm trong góc tường, chỉ cuộn tròn như đang ôm thứ gì đó, nhất quyết buông.

Từ nãy đến giờ, nó câu nào làm cho bà chủ quầy bánh tức điên lên. Bỗng, bà xách gấu áo cô bé lên, quát:

mày trốn thoát con nhãi”. vẻ đang kéo cô .

Tuy đầu tóc rũ rượi, quần áo cô rách nát, chỗ còn mục nát, may vá lỗ chỗ, mắt đứa bé ánh lên sắc lạnh, đầu cắn mạnh bàn tay đang xách .

“Á, mày!” Bà kịp hết lời, đứa bé vùng dậy chạy mất dạng đám đang tấp nập ngoài đường lớn.

Róc rách- tiếng nước chảy vang lên giữa gian tiêu điều, Lý Kim Hạ đang chắt chiu lấy đầy ly nước suối vội vã thở hồng hộc chạy về nhà nhanh nhất.

Ngày hôm nay ngày sinh nhật kế nào đó cô, đường đến nhà bếp để trộm đồ ăn hằng ngày cô nay đông kẻ hầu hạ tấp nập, cô đến đánh đòn đuổi . Tuy , cô sốt cao, bà thậm chí còn mê man hơn thường ngày, gọi mãi cũng tỉnh. Cô đành chạy hàng bánh để trộm bánh mì.

Nếu cô còn nhanh lên, bà sẽ chịu mất. chạy đến, cô xông cửa đến chút nữa ngã nhào xuống đất.

Trong căn phòng nhỏ hẹp, ngoại trừ chiếc giường đơn sơ ọp ẹp thì xung quanh rơm rạ và vài thứ đồ cũ chất ngổn ngang, tuy trời còn sáng chẳng lấy một tia nắng trong phòng.

!!! !!” Hạ hét lên bất lực, cô mất bình tĩnh, bởi cô, bà còn giường nữa, , bà liệt giường 3 tháng nay. Đến dậy còn , lấy sức mà chứ.

Rõ ràng ai đó mang bà , một nỗi sợ dâng lên, chiếm lấy suy nghĩ một cô nhóc mới chỉ 15 tuổi, cô đối mặt với môi trường hiểm độc từ lúc chào đời. Cũng vì thế, trong tiềm thức Hạ, cô từ lâu chẳng thể hồn nhiên như bao đứa trẻ cùng trang lứa nữa .

Cô toang chạy thẳng gian chính, nơi buổi tiệc đang tổ chức để tìm bà. Khi chạy ngang qua cây cầu ngăn cách nhà kho nơi cô sống và căn biệt thự đằng xa. Bỗng, một tiếng gọi phát lưng .

“Lý Kim Hạ...” Đây một giọng trầm, tuy phần thanh thoát.

Giật nhẹ, Hạ lập tức đầu. Như gặp ảo mộng, cô dụi mắt những ba thả nhẹ tay xuống, chân tay như đóng đinh tại chỗ, ngớ .

Đó một cô gái, lớn hơn cô tầm 2 tuổi, “Mi mục như họa, lưu phong hồi tuyết” Đôi mắt xanh biếc đằng chiếc mặt nạ sắc xanh như phát sáng, chiếu thẳng trong tâm can Hạ, làm lòng quyến luyến thôi. Làn gió khẽ thoảng qua, mang theo những sợi tóc trắng ngần bay nhẹ lên trung hòa cùng với ánh chiều tà đang phả xuống mặt đường.

Chú thích: “Mi mục như họa, lưu phong hồi tuyết” - ánh mắt, lông mày như trong tranh, gió cuốn tuyết hoa.

Dù Hạ nhiều văn chương cho lắm, cũng từng thế nào . trong khoảnh khắc , cô thầm chắc chắn rằng, đây chính một vị tiên tử, một nhất trong thế giới tăm tối .

Thanh Quân thầm lo lắng, nữ chính , cứ cô mãi.

“C-Chẳng lẽ phát hiện đực rựa ?!!” - Cô toát mồ hôi nghĩ ngợi lung tung. Mặc dù thể nữ, uống nhiều thuốc tăng hormone nam, nên cô khá giống nam, cả giọng cũng trầm cứng.

“Chị ai!” Hạ cũng chút bản lĩnh, sắc dụ hoặc, vẫn xù lông nhím lên Quân với ánh mắt đe dọa.

Khẽ thở phào nhẹ nhõm, Quân nhẹ nhàng chỉ tay hướng bờ sông lưng , nơi một khu vọng lâu khá cũ, xung quanh sen trắng nở rộ, cảnh sắc cũng đến nỗi tệ. Nơi đó bóng hình một phụ nữ lặng im, dựa cột tường lặng lẽ ngắm sinh cảnh.

” Quân nhẹ nhàng cất tiếng, thúc giục Hạ nhanh chóng đến.

Hạ cũng nhận , nên cũng thu sát khí , khẽ cúi đầu chạy .

Quân nhẹ thầm: “Nhóc con, cũng khá lễ phép

Xoay cảnh tượng nơi hồ sen, cô cũng khá buồn rầu, việc trong vòng chỉ định, nữ chính mặc định bỏ mạng tại đây.

Trong tiểu thuyết gốc, khi nữ chính chạy về thì c.h.ế.t tự khi nào, cô và bà đến phút chia ly cũng . Ôm nỗi đau đó, nữ chính cạnh xác đến ba ngày , đến gây chuyện thì thấy cô cạnh cái xác dấu hiệu phân hủy.

Mặc dù sẵn lòng giúp đỡ, cái xác đó cũng sẽ ít nhiều đụng đến phong thủy trong nhà, lão già họ Lý bấy giờ mới để ý đến, dọn dẹp hậu quả. Còn đứa con gái thì giữ làm kẻ hầu trong nhà.

Chuyện mà Quân thể giúp khi , cũng chỉ thể giúp đỡ bà cầm cự đến khi Hạ về, cho hai con một kết thúc nhẹ nhàng một chút. Chuyện khác thì cô thực sự thể nhúng tay quá sâu. lẽ đây chính quả báo chừng, một tác giả như cô thể khiến cho một sinh mạng rơi vòng khốn khổ cả một đời.

“Mày khốn nạn...” Quân khẽ lẩm bẩm thẳng, qua khu viện chính, trở buổi tiệc làm thiếu gia ăn chơi đồi bại.

Buổi tiệc cũng đến lúc kết thúc, Quân kịp lúc nhà cô chuẩn về. xe ngựa, cô khu hồ sen ở phía xa cuối trong ánh đèn mờ. Cô thể nhúng tay nữa, tình tiết nữ chính Kim Hạ bên cạnh xác làm phát hiện thể đổi . Chỉ điều, hai họ trong căn nhà kho ẩm mốc thiếu ánh nắng nữa, mà hồ sen thơ mộng, như món quà cuối đời dành cho một con gái khổ mệnh, cưới một tên đàn ông rẻ mạt và cuối cùng cũng thanh thản trong vòng tay đứa con gái, m.á.u mủ ruột thịt cuối cùng thế gian .

-----

Ba ngày đó, tại căn biệt thự xa hoa, nơi hồ nước mà đầu Quân tới đây, cô đang thưởng thức tách chiều như trong lịch trình ngày hôm nay cùng với các ấm khác.

Trung cất tiếng: “Thiên, dạo thấy mày nổi giận với làm nữa , thế, đổi nết ?”. Ai cũng , chút thiện ý nào trong lời .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thiên, cũng chính Quân, lúc châm chọc: “Hừ, chỉ bọn làm mà thôi, đáng để tao quan tâm. mày đang lão già nhà mày cấm túc vì bắt hoa dại ?”

Nguyễn Việt Trung, cũng một tên trong hội ăn chơi tiếng thành phố, rằng, nhà giàu nứt vách, mà tên vẻ thể dùng não suy nghĩ, mới 17 tuổi đầu mà suốt ngày cắm mặt khu đèn đỏ.

Mặc dù nếu thì lão già cũng sẽ ‘chu cấp’ đầy đủ cho tại nhà, mà Trung ham dại, thích nhất mấy chị lớn tuổi làm cho lão mất hết cả mặt mũi đối tác làm ăn. Nên dạo mới cấm túc ở nhà, còn buộc tham gia mấy buổi tiệc nhàm chán nhằm sửa tính nết.

Trung nhếch mép đểu: “Thiên dạo cũng suy nghĩ

Trong khí chứa đầy sát ý hai . Quản gia , thông báo buổi tiệc kết thúc. Thế Quân cũng thu liễm, dù cô cũng chấp một đứa nhóc.

Tiếng bước chân hai vang lên trong hành lang rộng lớn, , quản gia : “ Thiên, tối hôm nay sẽ buổi dạy chính trị thầy giáo gốc , đó...”

Quân như tập trung lắm, thực chất đầu óc đang ở chốn nào .

“Hôm nay ngày thứ ba, vẻ cũng lúc kẻ phát hiện hai con nữ chính .” Quân nghĩ ngợi. Về việc , cô cũng tính , sẽ đến chăm sóc cô bé cũng như bà sẽ một nơi an nghỉ thôi.

Nhớ ngày hôm đó, khi cải trang xong, Quân nhanh chóng hỏi đường đến gần căn nhà kho, nơi nữ chính đang ở, đến, cô thấy bà dậy .

Cô đủ trưởng thành để hiểu rõ, bệnh nặng như thế đột nhiên tỉnh dậy chuyện gì. Quân ấp úng định gì đó, bà cất tiếng :

“Chào cô bé xinh , cháu đến tìm cô , liệu cháu thấy một đứa nhỏ tầm 10 tuổi...” , bà tập trung tả rõ hình ảnh con gái .

lẽ trong thời khắc quan trọng nhất, bản năng nhắc nhở bà dành chút sức lực cuối cùng để gửi gắm con gái . Về điểm , cô thực sự khâm phục bà .

Quân : “Một lát nữa thôi, cô sẽ thể cầm cự nữa, và... Hạ sẽ về kịp

...” sắp mất lẽ một dự cảm nào đó, bà tin lời Quân , mặc dù ai, đến đây với mục đích gì.

“Cô uống ?” Quân đưa một cốc nước và viên thuốc trong tay. Cô tiếp:

“Cái chỉ giúp cô kéo dài mạng sống, lâu , con gái cô về kịp thì trông chờ

Quân khá bất ngờ vì bà ngần ngại mà uống viên thuốc . Bà cất lời:

“Gần đây một khu vọng lâu, đó nơi lúc còn khỏe mạnh, cô và con gái thường đến đó nhất” “, để con dìu cô

, dừng ở đây ... cảm ơn cháu...” Bà với Quân bằng chất giọng dịu dàng, đôi mắt tuy vết nhăn vẫn trong sáng đến lạ.

... con sẽ gọi Hạ đến.” Toang bước , cô đột nhiên dừng , bà đang nắm vạt tay áo cô, níu cô ở như điều .

“Cô chuyện , thể hỏi cháu ?” Bà rều rào cất tiếng

...”

“Cháu... thể giúp con gái cô ?”

Ngập ngừng giây lát, Quân trả lời thẳng thắn: “ tiếc ....”

, bà cũng thả cô . Bước vài bước, giọng phía vang lên, , giọng như đang van nài cô.

“Con đừng làm hại nó... ?”

Tim Quân thắt , rõ ràng sắp rời khỏi thế giới , cũng thứ gì đó.... một thứ mà ngay cả cô cũng dám chắc nó sẽ xảy như thế nào.

Quân im lặng, cô bước tiếp trả lời bà nữa. Vì cô rằng, những chuyện con thật sự thấy câu trả lời, cả cô cũng .

chủ? chủ??” Bác quản gia thúc giục, làm cô tỉnh khỏi cơn hồi tưởng .

cần hầu tắm ?” - “ ” Quân trả lời.

☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️

thấy thế, quản gia cũng chỉ đáp “ lui ngoài. Trong căn phòng rộng lớn giờ chỉ còn cô.

Đột nhiên, cô ngã sầm xuống mặt sàn, đau đớn co thể la lên . Bảng hệ thống chuyển đỏ nhấp nhánh liên tục mắt cô.

Phát hiện vi phạm, phát hiện vi phạm!!

gượng khi mất ý thức. Ngày hôm nay vẫn cần xác để theo cốt truyện, nên khi mạch truyện chính kết thúc, hệ thống cứt chó sẽ tiến hành trừng phạt cô.

gắng sức giúp nữ chính, mà cô vẫn nhớ từng dòng chữ trong cuốn tiểu thuyết . Đó chính : “Kim Hạ đến giây phút cuối cùng cũng đến kịp”.

sửa một phần nội dung, đây chính trừng phạt cô.

mắt cô nhòe , cơn co thắt ở tim cũng dừng . Quân mất ý thức, chìm trong bóng tối vô hạn.

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...