Kế Hoạch Hoàn Hảo
Chương 2:
l ện thoại ra, tìm giao diện ghi âm.
Hai cảnh sát theo bản năng nhau, trong mắt thoáng qua tia kinh ngạc.
“Cô thế mà lại ghi âm trước à?“
hít mũi, cười khổ một tiếng.
“Đây là thói quen của .“
“Tuy theo đuổi Thôi Dương hai năm, nhưng cơ hội thực sự nói chuyện với ít, chứ đừng nói đến chuyện riêng tư như gọi ện thoại tán gẫu.“
“Cho nên trân trọng mỗi cơ hội đối thoại của chúng , mỗi khi bị từ chối đến tuyệt vọng, đều sẽ l ra nghe lại, nghe xong sẽ tràn đầy ý chí chiến đấu.“
lướt màn hình.
“Trên này tổng cộng mười sáu cái, ồ kh đúng, cộng thêm cái hôm nay là mười bảy cái.“
Khi nhận được ện thoại của Thôi Dương, còn giật .
Quen biết hai năm nay, đây là lần đầu tiên chủ động liên lạc với .
Lúc đó máy gọi số vừa khéo gọi đến lượt , để kh bỏ lỡ cuộc gọi này, còn cố ý đổi số lùi lại m với khác.
Nói ấn nút phát, giọng nói phẫn nộ của Thôi Dương lập tức vang vọng khắp hành lang.
Thôi Dương: Tô Th, sau này cô thể đừng bám l nữa được kh, cô kh cần mặt mũi nhưng cần, biết cô đã gây ra bao nhiêu phiền toái cho kh
: vậy, xảy ra chuyện gì ,
Thôi Dương: vậy, vậy, cô mẹ nó còn hỏi vậy, biết bên ngoài nói thế nào kh, học còn mang theo th phòng!
Thôi Dương: Nói sở dĩ kh từ chối cô triệt để là vì đã ngủ với cô, cô mẹ nó tự nói xem, đã chạm vào một ngón tay của cô chưa?! Sau này đừng xuất hiện trước mặt nữa được kh!
Sự im lặng kéo dài.
Thôi Dương: Cô mẹ nó ếc hay câm , nói chuyện !
Thôi Dương: Tô Th coi như cầu xin cô được kh, van cô bu tha cho , thật sự chịu đủ .
: ăn sáng chưa, nếu chưa thì lát nữa em mua giúp nhé.
Thôi Dương: Cô mẹ nó đúng là kh hiểu tiếng kh, cút .
Đoạn ghi âm kết thúc.
Cảnh sát Tôn ngại ngùng sờ mũi, dường như đang sắp xếp từ ngữ.
“Giọng ệu ta đã ác liệt như vậy , cô thế mà vẫn hỏi ta ăn sáng chưa?“
4.
vừa định mở miệng, ện thoại đột nhiên vang lên.
Là em trai.
“Chị, chị còn chưa về, xảy ra chuyện gì kh?“
😁
cố gắng kìm nén cảm xúc.
“Kh , chị chỉ tiện đường ghé qua trường học thôi, trưa nay em muốn ăn gì?“
“Gì cũng được, chị về sớm chút nhé, em... em lỡ ra giường , xin lỗi chị.“
Điện thoại tuy kh mở loa ngoài, nhưng lúc nãy mở ghi âm đã chỉnh âm lượng lớn nhất.
Cho nên nội dung cuộc đối thoại hai vị cảnh sát đều nghe rõ mồn một.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi tắt máy, bọn họ quan tâm hỏi.
“Em trai cô bị vậy?“
“Trước đây vì cứu một cô gái 44, chân bị tàn phế .“
Th vẻ mặt áy náy của họ, vội vàng nặn ra một nụ cười.
“Kh đâu, bác sĩ vừa bảo , vẫn khả năng chữa khỏi.“
sợ nhất là khác sau khi nghe chuyện của em trai sẽ tỏ ra đồng cảm và áy náy, thế nên vội vàng chuyển chủ đề.
“Vừa nãy kh hỏi Thôi Dương nổi nóng vẫn nhịn à.“
“ quen , những năm nay luôn đối xử với như vậy, hầu như mỗi lần gặp mặt đều kết thúc bằng việc mắng .“
“Nhưng biết, đều là làm cho ngoài xem thôi, trong lòng cũng thích .“
“Kìa, các đừng kh tin, cô gái theo đuổi nhiều lắm, nhưng chỉ cho phép lượn lờ trước mặt, tuy rằng... thái độ kh tốt, nhưng kh thật sự kh gặp .“
“Nếu kh thì, tại cuộc ện thoại cuối cùng trước khi tự t.ử lại gọi cho chứ.“
quẹt nước mắt.
“Thôi, về xem em trai thế nào .“
“Khoan đã.“ Cảnh sát Tôn gọi lại.
“Cô còn chưa nói, bí mật mà Thôi Dương nói là gì?“
bị ta chằm chằm đến lạnh sống lưng, cố gắng nặn ra một nụ cười.
“ thật sự kh biết mà.“
“Ồ? Là kh biết hay kh muốn nói?“
Tim thắt lại.
“ ý gì, nghi ngờ ?“
“ bình thường sau khi nghe câu nói đó, phản ứng đầu tiên đều sẽ quan tâm bí mật là gì, nhưng cô thì kh.“
“Hoặc là cô đã biết từ sớm, hoặc là cô căn bản kh quan tâm ta sống hay c.h.ế.t.“
“ cho rằng là vế trước.“
5.
bị ta nói đến chột dạ, giọng ệu trở nên nóng nảy.
“Bất kể tin hay kh, thật sự kh biết, sở dĩ kh tò mò là vì kh gì khiến buồn hơn cái c.h.ế.t của cả.“
“Những gì cần nói đều nói cả , trước đây.“
Cảnh sát Tôn trầm ngâm vài giây, đưa biên bản cho .
“Xác nhận kh vấn đề gì thì phiền cô ký tên, sau này nếu cần chúng vẫn sẽ tìm cô.“
Đi được vài bước, đột nhiên lại nghĩ đến ều gì đó.
“Cảnh sát Tôn, cảm th Thôi Dương thật sự là tự sát ?”
ta vẻ mặt khó hiểu.
“Cô cho rằng kh ?“
thất vọng mở miệng.
“ chỉ là kh thể tin được một rạng rỡ như vậy lại tự sát mà thôi.“
Chưa có bình luận nào cho chương này.