Kẻ Lang Thang
Chương 17:
Hứa Đào Đào kh đợi trả lời, đã bắt đầu xả hết bí mật của trai ra như đổ đậu.
“ á, thi cao học hóa ra là để theo đuổi con gái nhà ta. Chị nói xem lại kém cỏi thế kh biết, cách theo đuổi con gái thì đầy ra, cần tốn c vô ích chạy học cao học kh? Trời ơi, em chưa th ai ngốc như thế luôn. Chị xem m bạn nam lớp em kìa, ai n đều khéo mồm khéo miệng, dẻo như kẹo kéo, dỗ dành con gái quay như chong chóng, toàn là nuôi cá cả đ! Phi!”
hơi ngạc nhiên. Hứa Minh Trạch tuổi trẻ tài cao, cộng thêm ngoại hình tuấn tú xuất chúng nên được các bạn nữ trong lớp yêu thích. Nếu là để theo đuổi con gái thì cô gái này chắc c là cực kỳ khó theo đuổi .
Nghĩ vậy nên cũng hỏi ra miệng.
“Chị ơi, chị th ?” Hứa Đào Đào với nụ cười đầy ẩn ý, ý tứ đều viết rõ trên mặt, chỉ thiếu ều mở miệng nói thẳng ra thôi.
“ thầm thương trộm nhớ ta bốn năm , bốn năm đ chị! Con ch.ó Golden nhà hàng xóm còn biết mua nước tương !”
Th đại c cáo thành, cô bé lập tức rút lui trong vinh quang, đúng là xong việc phủi áo ra , giấu kín c d, để lại với cõi lòng nổi lên những cơn sóng dữ.
Hứa Minh Trạch thích ?
Chuyện này thể chứ? Chúng mới gặp nhau vài lần, ngoại trừ việc đến nhà đưa đồ, thì cũng chỉ nửa tháng khai giảng này cùng nhau ăn, tự học.
chưa bao giờ hành động hay ám chỉ mập mờ nào, chủ đề nói chuyện lúc nào cũng nghiêm túc.
Hứa Đào Đào dường như thấu đang nghĩ gì, cố tình lầm bầm bên cạnh: “Chị bảo xem em lại vớ thế này chứ, lớp gi dán cửa sổ này mà cũng để em gái chọc thủng. Ôi trời ơi, em đang gánh vác một tình yêu mà một em gái kh nên gánh vác đây này”
Cuối cùng, tiếng kêu quái gở đó của cô bé cũng thu hút sự chú ý của Hứa Minh Trạch. Sau khi dừng xe chờ đèn đỏ, em gái với nụ cười như kh cười, ôn tồn bảo: “Hứa Đào Đào! Lát nữa đến ngã tư tiếp theo, em lên phía trước ngồi cho .”
còn dành cho cô bé một ánh mắt cảnh cáo, ý bảo kh được nói lung tung.
Hứa Đào Đào đúng là kiểu xem náo nhiệt kh sợ chuyện lớn, chẳng hề sợ Hứa Minh Trạch nổi giận, lập tức rúc vào lòng : “Chị dâu cứu em, già này đang khao khát mà kh được thỏa mãn nên hung dữ với em kìa!”
Tiếng gào này vang lên khiến ba trong xe lập tức im phăng phắc như gà gỗ.
Suốt quãng đường sau đó kh ai nói câu nào, chỉ Hứa Đào Đào tâm trạng tốt đang ngâm nga hát: “A, trai chăn ngựa, thật uy vũ tráng kiện~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ke-lang-thang/chuong-17.html.]
gương mặt trắng trẻo tràn đầy sức sống của cô bé, trong lòng ngưỡng mộ. Ba mẹ họ Hứa chắc c là những tốt, Hứa Minh Trạch cũng chắc c là một trai tuyệt vời, gia đình họ nhất định là hạnh phúc vô cùng.
Đến dưới lầu nhà , Hứa Đào Đào đột nhiên nhát gan, trốn sau lưng kh chịu ra ngoài. Hứa Minh Trạch tr vẻ đã tức đến mức kh nói nên lời.
Kh còn cách nào khác, kh thể cứ đứng đây phơi nắng mãi được, đành ra mặt hòa giải, mời cả hai lên lầu ngồi chơi.
Hứa Minh Trạch ngẩng đầu một cái, kh biết đã th gì, đột nhiên bước tới ôm l vai : “Vi Vi, chuyện muốn nói với em, em qua đây một lát được kh?”
Giọng ệu của đầy vẻ khẩn cầu, lòng mềm lại nên đã đồng ý.
Cách đó mười mét, vẫn thể th Hứa Đào Đào đứng đó làm mặt xấu với Hứa Minh Trạch, ý bảo mau "x lên" .
bật cười thành tiếng.
“Vớ một cô em gái như thế, bình thường chắc là đau đầu lắm nhỉ.”
Hứa Minh Trạch quay đầu lườm Hứa Đào Đào một cái, cô bé lập tức nấp sau xe.
Lát sau, dường như đã hạ quyết tâm lớn, lại giải thích một cách vô cùng bình tĩnh: “Vi Vi, em thể quên những lời vừa nghe th hôm nay được kh? Đào Đào vì muốn tốt cho nên mới nói năng kh giữ mồm giữ miệng, nhưng thích em là chuyện của , kh liên quan đến em. Em kh cần bận tâm đến , càng kh cần vì chuyện này mà cảm th phiền não, thậm chí em thể ghét , tránh xa ...”
Trời mới biết, đối mặt với thích, đã tốn bao nhiêu sức lực mới nói ra được những lời này.
“Tại em ghét chứ?” chớp mắt đầy khó hiểu, “Hứa tiên sinh, là một tốt.”
Ánh mắt lập tức sáng rực lên.
“Nhưng kh nên lãng phí thời gian lên em. cũng th đ, cái bộ dạng ma chê quỷ hờn này của em, thể đồng ý với được. Chấp nhận tình cảm của mới là kh c bằng với , kh ai muốn tiếp nhận một đống hỗn độn cả, cho nên...”
Mỗi câu nói ra, sắc mặt lại tối thêm một phần, đôi môi mỏng mím chặt, với ánh mắt đượm buồn.
“Hy vọng Hứa tiên sinh thể tìm th hạnh phúc thực sự của , chứ kh lãng phí tình cảm lên một kh liên quan như em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.