Kẻ Săn Mồi
Chương 6:
Nguyệt Nhi kh ngủ được. Cô ngồi tựa lưng vào bức tường lạnh như băng, ánh mắt trống rỗng dán vào cánh cửa đóng kín.
Tiếng kim giây đồng hồ treo tường ngoài hành lang đều đặn gõ vào thính giác, mỗi nhịp như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thời gian còn lại.
Mười hai tiếng.
Cô kh sợ chết. Nhưng ý nghĩ sẽ bị khuất phục – bị biến thành thứ đồ chơi như nói – khiến cô th buồn nôn.
Một cơn gió lùa qua khe cửa, làm bóng đèn vàng khẽ lắc lư. Trong ánh sáng chập chờn, cô chợt nhận ra trên sàn bê t một vết nứt dài chạy dọc mép tường, vừa đủ để giấu thứ gì đó.
Tim cô đập thình thịch. Cô chậm rãi lê tới, khẽ luồn tay vào khe nứt. Một mảnh kim loại mỏng chạm vào đầu ngón tay – sắc lạnh, nặng nề.
Một lưỡi d.a.o gọt hoa quả cũ, lưỡi gỉ sét nhưng vẫn nguyên vẹn.
lẽ là thứ mà một con tin nào đó từng giấu , chờ cơ hội phản kháng.
Nguyệt Nhi nắm chặt lưỡi dao, hơi thở dồn dập. Trong khoảnh khắc, cô tưởng tượng ra cảnh đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c Lục Dạ, th m.á.u b.ắ.n ra nóng hổi.
Nhưng , cô siết mạnh tay đến run rẩy.
Nếu g.i.ế.c , cô chắc sẽ được tự do? Hay chỉ là đẩy bản thân vào hố sâu kh đáy, để đồng bọn xé xác ?
Cô chưa kịp quyết định, thì tiếng ổ khóa khẽ xoay vang lên, phá tan im lặng.
Cô giấu lưỡi d.a.o ra sau lưng, toàn thân căng cứng.
Cánh cửa mở ra, ánh sáng ngoài hành lang hắt vào soi rõ bóng Lục Dạ cao lớn c trước ngưỡng cửa.
kh bước ngay vào. Chỉ đứng đó, cô bằng ánh mắt tối sẫm.
"Mười hai tiếng đã hết."
Tim cô thắt lại.
" muốn gì?"
Giọng cô khản đặc, kiệt quệ vì nhiều giờ thức trắng.
im lặng vài giây mới bước đến. Ánh lướt qua vạt áo nhàu nhĩ, xuống đôi tay cô đang giấu sau lưng.
"Em đã quyết định chưa?"
Cô nuốt khan.
" kh thứ thể mua."
"Kh ai mua em. chỉ đề nghị một thỏa thuận."
"Thỏa thuận?"
khẽ nghiêng đầu, giọng nói lạnh đến ghê .
"Em sống… đổi l việc làm của ."
"Còn kh thì ?"
Ánh mắt kh d.a.o động.
"Thì chết."
Nguyệt Nhi siết chặt cán dao. Từng lời nói lạnh lùng như định mệnh.
"Em nghĩ kỹ . Em c.h.ế.t ở đây, kh ai biết. Gia đình, tòa soạn, bạn bè… tất cả sẽ coi em mất tích. Còn vẫn tồn tại, vẫn tiếp tục buôn hàng, g.i.ế.c , kh ai ngăn được."
khẽ rướn , chạm bàn tay lạnh ngắt lên cằm cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Em muốn hủy diệt ? Muốn phơi bày tất cả? Em cần sống."
Hơi thở cô nghẹn lại.
" kh cần rủ lòng thương hại."
" kh thương hại em."
cúi sát, giọng trầm thấp, lạnh đến tận xương.
" muốn em tự lựa chọn. Làm con mồi hay biến thành kẻ săn mồi."
Nguyệt Nhi nín thở, bàn tay sau lưng run bần bật.
Nếu cô ra tay, cô sẽ mất cơ hội duy nhất. Nếu kh ra tay, cô chấp nhận đánh cược tất cả vào lời hứa của một ác quỷ.
Một khoảnh khắc dài đến ngột ngạt trôi qua.
Cuối cùng, cô chậm rãi đưa tay ra trước. Lưỡi d.a.o lạnh ngắt rơi xuống sàn, vang lên tiếng leng keng khô khốc.
Lục Dạ cô, ánh mắt tối lại, kh rõ đó là thất vọng hay hài lòng.
"Tốt. Em th minh hơn tưởng."
Cô nghiến răng, căm hận đến mức muốn tự xé tim ra.
"Đừng mừng. chỉ đang đợi ngày g.i.ế.c được ."
kh cười. Chỉ cúi xuống, tay nhẹ nhàng nhặt lưỡi d.a.o lên.
"Đó là lý do chọn em."
" ên."
"Kh. chỉ muốn chứng minh… tất cả mọi đều giá."
Nguyệt Nhi nhắm mắt. Trong khoảnh khắc, nước mắt nóng hổi lăn xuống gò má. Nhưng cô kh khóc vì sợ.
Cô khóc vì nhận ra… bản thân đang thỏa hiệp với thứ ghê tởm nhất.
Khi rời khỏi phòng, Lục Dạ đứng ngoài hành lang, lưỡi d.a.o cũ kỹ trong tay. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt , vết sẹo như một vết rạch ác độc.
kh chắc vì kh ra tay trừng phạt cô. Vì khi th giọt nước mắt , lại cảm th gì trong n.g.ự.c quặn thắt.
"Đại ca."
Gã đàn em bước tới, giọng run rẩy.
"Bên biên giới hối thúc. Nếu kh giao hàng, bọn chúng sẽ hủy thỏa thuận."
"Để bọn chúng đợi thêm."
"Nhưng… việc này thể mất cả tuyến hàng!"
Lục Dạ quay sang, ánh mắt lạnh băng chặn đứng mọi phản đối.
" nói… đợi thêm."
Gã đàn em cúi đầu, kh dám hé một lời.
Khi quay , ánh mắt vô tình quét qua cánh cửa phòng đã khép chặt.
Một giọng nói vang lên trong đầu , thứ giọng đã im lặng suốt nhiều năm.
Nếu em cũng giống ta, thì sớm muộn gì… em sẽ hiểu.
Trên đời, kh con đường thoát ra khỏi bóng tối. Chỉ kẻ học cách sống chung với nó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.