Kẻ Săn Và Con Mồi
Chương 137: Tôi Sẽ Chết Ư?
Cuối cùng cô ta cũng xong, dùng cánh tay cũng đầy m.á.u quệt vào khuôn mặt đầy m.á.u của . Cô ta vẻ bình tĩnh. Hoặc thể là . biết sắp c.h.ế.t.
Zara ra hiệu cho lính thả xuống đất. "Để cô ả ở đây để khu rừng g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta."
Thời gian trôi khác biệt. Đây chính là cảm giác khi c.h.ế.t. tự hỏi liệu đây là cảm giác của mẹ kh. Đối với bà, nó diễn ra nh. Kh như thế này. Cơ thể lạnh ngắt, nhưng kh cảm th đau đớn. Máu thấm vào đất xung qu . tự hỏi bao lâu nữa thì khu rừng sẽ l mất . tự hỏi liệu nhận thức được những gì sẽ xảy ra kh. Liệu là dõi theo những khác từ trên cây kh?
Nỗi buồn về tất cả những ều muốn làm chiếm l. Để du lịch và ngắm thế giới. muốn một gia đình. Con cái. Tây. Tây với đôi mắt ngọc lục bảo. Tây, bảo vệ . kh muốn rời xa . đã kh thể phá bỏ lời nguyền. đã kh học được cách sử dụng hết sức mạnh của .
Nhưng tình yêu. Trái tim tràn đầy. đã được trải nghiệm tình yêu. biết tình yêu đẹp đến thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ke-san-va-con-moi/chuong-137-toi-se-chet-u.html.]
Flowers
nằm trên sàn rừng, nước mắt chảy ra khỏi mắt khi sức sống của chảy vào lòng đất bên dưới. Thế giới trở nên tươi sáng hơn ở phía bên kia mí mắt khép chặt của . Mặt trời đang mọc. mở mắt ra để ngắm bình minh cuối cùng của . Những quả cầu ánh sáng nhỏ xoay tròn qua những tán cây. Kh mặt trời. Những đốm sáng.
Chúng trôi nhẹ nhàng trên cơ thể . Lướt gần khuôn mặt. Đến để thu thập linh hồn , nghĩ vậy. Những làn khói lấp đầy tầm của , hội tụ cho đến khi chỉ còn ánh sáng. Một phụ nữ bước ra khỏi màu trắng tinh khiết, hiện ra rõ nét. Mái tóc vàng đỏ của cô bu dài xuống lưng. Một chiếc váy hoa trắng phủ lên hình dáng nhợt nhạt của cô .
“Con gái." bà nói với vẻ buồn bã. Giọng nói của bà là giai ệu đẹp nhất mà từng nghe, trôi nổi trong đầu . Bà quỳ xuống bên , lau nước mắt cho . “Con hơn cả những gì mẹ thể hy vọng trong suốt thời gian qua và cuối cùng con đã trở về với mẹ.” Bà dõi theo khuôn mặt trong sự kinh ngạc trước sáng tạo của chính bà.
phụ nữ thật xinh đẹp. Một thiên thần đưa đến với mẹ. Một nỗi đau ngọt ngào xen lẫn đắng cay trong lồng n.g.ự.c nhắc nhở rằng đã nhớ mẹ nhiều đến thế.
“Kh con gái. Kh thiên thần. Ta là Nữ thần Mùa hè và Sự sống.” Bà âu yếm ôm má . “Im lặng nào con. Đây kh là sự nghỉ ngơi cuối cùng của con. Bây giờ chưa lúc của con.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.