Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kết Hôn 6 Năm Không Thấy Mặt, Xinh Đẹp Nguyên Phối Đi Tùy Quân / Nguyên Phối Băng Cơ Ngọc Cốt, Tùy Quân Sau Bị Sủng Lên Trời

Chương 337: Lệnh Cải Tổ Từ Cấp Trên

Chương trước Chương sau

Trong lúc nhất thời, Thôi phó chủ nhiệm kh thấu được suy nghĩ của Giang Thu Nguyệt. Khi ta còn đang đ.á.n.h giá cô, Giang Thu Nguyệt đã chủ động hỏi xem ta còn việc gì khác kh.

“Kh , cô làm việc cho tốt nhé.” Thôi phó chủ nhiệm được vài bước, lại quay đầu Giang Thu Nguyệt một cái, trong lòng đầy thắc mắc mới rời .

Vừa về đến văn phòng, Thôi phó chủ nhiệm đã bị Trương chủ nhiệm gọi lên: “Hôm qua phản hồi của mọi về tay nghề của Giang Thu Nguyệt tốt. Nói cũng nói lại, đầu bếp nhà ăn chúng ta dùng bao nhiêu năm kh đổi, lại chẳng chút tiến bộ nào, nên cho bọn họ bái sư học nghề kh?”

Nghe được lời này, Thôi phó chủ nhiệm tưởng nghe nhầm. Trương chủ nhiệm sắp về hưu, m năm nay luôn giữ thái độ dĩ hòa vi quý, chỉ cần kh xảy ra sai sót lớn thì chẳng m khi quản lý cấp dưới.

tự nhiên lại chê bai tay nghề của ba đầu bếp?

“Chủ nhiệm, ý ngài là ?” Thôi phó chủ nhiệm kh nhịn được hỏi lại.

Trước mặt Trương chủ nhiệm, Thôi phó chủ nhiệm luôn giữ thái độ cung kính. Chờ Trương chủ nhiệm lui về, ta sẽ thuận lý thành chương lên chức chủ nhiệm, cho nên giữ ấn tượng tốt.

Trương chủ nhiệm vốn dĩ đúng là kh muốn can thiệp chuyện cấp dưới, chỉ muốn bình ổn chờ ngày về hưu, kh c kh tội là được.

Nhưng kh ngờ, hôm qua nhà ăn lãnh đạo quân khu khác tới thăm. Bọn họ đến khá muộn, ăn món thịt kho tàu do Phương Hà nấu, ai n đều chê khó ăn. Chờ các lãnh đạo khỏi, liền bị Chính ủy gọi lên, hỏi m năm nay làm việc kiểu gì, còn muốn về hưu trong vinh quang hay kh?

Trọng ểm là, khi các lãnh đạo bước vào nhà ăn, nghe mọi kháo nhau hôm nay đồ ăn ngon nên đều mong chờ.

Kết quả nếm thử xong, tất cả đều cười kh nổi, nhưng vẫn tuân thủ nguyên tắc kh lãng phí, cố nuốt cho hết chỗ thức ăn đó.

Đối với đồ ăn của nhà ăn, Vương Chính ủy đã muốn nói từ lâu, nhưng trước kia chưa từng bị mất mặt thế này. Lúc các lãnh đạo ra về còn bảo lần sau sang nhà ăn bên họ nếm thử xem thế nào mới là ngon thật sự.

Bọn họ cứ tưởng bên này ăn quen khẩu vị đó , cũng kh biết hôm qua là do hai đầu bếp khác nhau nấu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hỏi thăm xong xuôi, biết rõ ngọn ngành, Vương Chính ủy liền tìm Trương chủ nhiệm, yêu cầu chấn chỉnh lại c tác nhà ăn, nếu kh chuyện này truyền ra ngoài, ai cũng biết nhà ăn quân khu bọn họ nấu dở tệ.

Lần này Trương chủ nhiệm kh muốn quản cũng kh được, chỉ thể gọi Thôi phó chủ nhiệm tới, truyền đạt lại nguyên văn lời Vương Chính ủy: “ thì chẳng còn m năm nữa là về hưu, còn muốn leo lên trên nữa kh?”

Thôi phó chủ nhiệm đương nhiên là muốn. Ông ta kh ngờ Vương Chính ủy ăn bao nhiêu năm nay, tự nhiên lại tỏ thái độ bất mãn.

“Tiểu Thôi à, chờ về hưu, chính là cơ hội của . Nhưng nếu làm kh tốt, cấp trên phái khác xuống tiếp quản vị trí của , vậy thì cả đời này cũng chỉ thể làm cái chức phó chủ nhiệm thôi.”

Trương chủ nhiệm làm việc bao nhiêu năm, cũng ở chung với Thôi Nguyên lâu, hiểu rõ Thôi Nguyên hiện tại coi trọng cái gì: “Chúng ta là một thể, về hưu vinh quang thì cũng tiền đồ tốt. nói chuyện với Hoàng Vận Huy, đừng tìm khác, nhân lúc Giang Thu Nguyệt còn đang thay ca, bảo bọn họ đều học hỏi cô một chút. Đừng để ta nói nhà ăn chúng ta nấu kh ra gì nữa. kh th mất mặt chứ thì đ.”

“Vâng, ngài nói đúng, nhất định sẽ nói chuyện t.ử tế với bọn họ.”

Nhưng Thôi Nguyên vừa mới tìm Giang Thu Nguyệt xong, bảo cô an phận làm việc chia thức ăn, đừng tơ tưởng đến vị trí đầu bếp, hơn nữa đây cũng là ý của Hoàng Vận Huy và Phương Hà. Bây giờ bắt bọn họ học nghề từ Giang Thu Nguyệt, chẳng là tự vả vào mặt ta và Phương Hà ?

ều chủ nhiệm à, nấu ăn ngon nhiều. Bác Hoàng cũng là thợ cả lâu năm, tuổi tác lại lớn hơn Giang Thu Nguyệt, hay là chúng ta tìm một lớn tuổi hơn bác Hoàng tới dạy, tốt xấu gì cũng giữ chút thể diện cho nhân viên lão làng, ngài th ?”

Phương Hà và Giang Thu Nguyệt cãi nhau, Trương chủ nhiệm đã sớm biết, nhưng trước kia kh muốn quản, giờ ảnh hưởng đến thì kh còn dễ tính như vậy nữa: “Vậy nói xem, ai tay nghề giỏi hơn mà tuổi lại lớn hơn Hoàng Vận Huy?”

“Ông ta làm bao nhiêu năm nay, tay nghề chẳng tiến bộ chút nào, là chúng ta kh cho ta mặt mũi, hay là ta tự làm mất mặt ?”

Thôi Nguyên cứng họng. Hoàng Vận Huy ỷ vào chống lưng, lúc nào cũng nấu ăn qua loa đối phó, chưa từng nghĩ đến chuyện tiến bộ.

Hiện tại bắt ta tìm Hoàng Vận Huy, Hoàng Vận Huy chắc c sẽ kh chịu.

nói với bọn họ, kh muốn học thì đừng làm nữa. sẽ cho khác học, nhiều muốn tiến bộ.” So với việc đắc tội Hoàng Vận Huy, Trương chủ nhiệm càng sợ Vương Chính ủy hơn. Ông làm ở nhà ăn hơn nửa đời , kh thể để đến cuối đời lại bị lãnh đạo mắng là vô năng được.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...