Kết Hôn 6 Năm Không Thấy Mặt, Xinh Đẹp Nguyên Phối Đi Tùy Quân / Nguyên Phối Băng Cơ Ngọc Cốt, Tùy Quân Sau Bị Sủng Lên Trời
Chương 352: Tâm Trạng Phụ Huynh Và Sĩ Tử
“Đừng căng thẳng, cứ phát huy như bình thường là được. Mẹ tin tưởng các con thể làm tốt.” Giang Thu Nguyệt ôm l hai đứa nhỏ động viên, “Đây là năm đầu tiên khôi phục thi đại học, về sau các con vẫn còn cơ hội, cho nên đừng tự tạo áp lực cho .”
Trong lòng cô tin tưởng Lâm Bắc Bắc và Lâm Nam Nam thể thi đậu, nhưng lỡ như tình huống gì xảy ra, cô cũng kh muốn các con bị áp lực. Lúc này chế độ thi cử vẫn chưa hoàn thiện, chút ngoài ý muốn cũng là chuyện bình thường.
theo bóng lưng hai đứa nhỏ bước vào trường thi, lúc này Giang Thu Nguyệt mới dám lộ ra vẻ lo lắng: “ nói xem bọn nó thi tốt kh?”
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Tr V: “Vừa nãy em kh dám biểu hiện ra ngoài, giờ tim đập nh quá.”
“Chắc c là được mà.” Lâm Tr V ôm l vai Giang Thu Nguyệt, đôi mắt cong cong cô, “Bắc Bắc từ nhỏ đã th minh, Nam Nam đọc sách còn nhiều hơn cả , em tin tưởng con chứ.”
“Nói thì nói vậy, nhưng em vẫn cứ lo thắt ruột.” M ngày sau đó, Giang Thu Nguyệt chẳng ngủ ngon giấc nào, mãi cho đến khi kỳ thi kết thúc, cô mới hoàn toàn thả lỏng.
Th Lâm Bắc Bắc ra khỏi trường thi trước, Giang Thu Nguyệt chạy tới ôm chầm l con trai: “Cuối cùng cũng xong , tốt quá mất. Con kh biết đâu, m ngày nay làm mẹ lo muốn c.h.ế.t.”
“Mẹ, mẹ bảo bọn con đừng căng thẳng, chính mẹ lại lo âu thế này?” Lâm Bắc Bắc thi xong nhẹ bẫng, th Lâm Mai Hương ra liền sán lại gần hỏi han tình hình.
Lâm Mai Hương lườm Lâm Bắc Bắc một cái: “Tớ thì cũng tàm tạm thôi, qua loa đại khái. cười tươi thế kia, kh sợ thi trượt à?”
“Thi trượt thì bộ đội, gì đâu.” Lâm Bắc Bắc thật sự kh áp lực, cũng kh quá coi trọng việc thi đại học, chỉ cần cố gắng hết sức là được.
Lâm Mai Hương lại khác, cô bé muốn thi tốt một chút, nhưng cũng tự biết thành tích của khoảng cách so với Lâm Bắc Bắc.
Đang nói chuyện, cô bé th Lâm Nam Nam ra, vội vàng chạy tới khoác tay: “Nam Nam, làm bài thế nào?”
“Cũng tạm ổn.” Lâm Nam Nam vẫn bình tĩnh như mọi khi.
“Hai em thật đáng ghét, tớ biết các học giỏi, nhưng kh thể biểu hiện ra chút sợ hãi nào ?” Lâm Mai Hương bĩu môi.
Lâm Nam Nam Lâm Mai Hương, nghiêm túc suy nghĩ một chút nói: “Ừm, tớ cũng chút sợ hãi.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“L lệ, quá là l lệ luôn. Đường Hải, thi thế nào?” Cái miệng của Lâm Mai Hương đúng là một khắc cũng kh ngừng nghỉ.
Đường Hải thở dài: “Tớ cảm giác bình thường, khi sang năm thi lại.”
“ câu này của , trong lòng tớ thoải mái hơn hẳn. yên tâm, tớ nhất định sẽ cùng tiến cùng lui với .” Lúc này Lâm Mai Hương mới bật cười.
Đường Hải trong lòng lại nghĩ thầm, ta chẳng muốn học lại cùng Lâm Mai Hương chút nào, ta muốn học cùng trường đại học với Lâm Nam Nam cơ.
Bốn dọc đường nói nói cười cười, đến bến xe thì chia tay nhau, bởi vì Lâm Bắc Bắc và Lâm Nam Nam cùng ba mẹ về nhà nội.
Nhà ở khu gia thuộc mới xây xong đẹp nhưng chưa bàn giao, hai khu gia thuộc cũng chưa sáp nhập.
Trước khi thi, Giang Thu Nguyệt đã bàn với bố mẹ chồng, thi xong sẽ đưa hai đứa nhỏ về chơi.
Lâm Bắc Bắc và Lâm Nam Nam học kỳ này bận ôn thi, chỉ về thăm bà nội được một lần, giờ cả hai đều mong chờ.
Đặc biệt là khi biết Trần Vệ Quốc cũng được nghỉ phép về nhà, nghĩ đến Trần Vệ Quốc, Lâm Bắc Bắc hận kh thể mọc cánh bay ngay về nhà bà.
Xe buýt vừa dừng lại, Lâm Bắc Bắc đã kh kìm được mà lao xuống, th Trần Vệ Quốc cũng đang chạy như bay tới, dang hai tay ôm chầm l đối phương: “ Vệ Quốc, cuối cùng cũng về , em nhớ muốn c.h.ế.t!”
“Thằng nhóc này cao lên kh ít nhỉ, sắp bằng .” Trần Vệ Quốc đứng thẳng , bảo Lâm Nam Nam so sánh xem ai cao hơn.
“Biểu ca cao hơn một chút.” Lâm Nam Nam chỉ liếc mắt hai trai một cái thẳng về phía trước.
“Nam Nam thật lạnh lùng nha.” Trần Vệ Quốc bóng lưng Lâm Nam Nam cảm thán, “Lâu như vậy kh gặp , con bé này chẳng thân thiện chút nào.”
Lâm Bắc Bắc giải thích rằng Lâm Nam Nam bây giờ cứ như vậy: “Kh còn cách nào khác, quá nhiều thích nó. Mới lên cấp ba đã viết thư tình, nhưng sau đó kh hiểu lại ít , dù vậy vẫn lác đác theo đuổi.”
Cũng thích Lâm Bắc Bắc. vừa dương quang soái khí, lại là thành viên đội bóng rổ của trường. Tuy nhiên nữ sinh kh to gan như nam sinh, nhiều nhất chỉ dám lén lút tặng chút đồ ăn. Nhưng Lâm Bắc Bắc luôn nhớ lời mẹ dặn, thời cấp ba l việc học làm trọng, kh được yêu sớm.
Cùng ra đón còn Cao Quyên Quyên, cô cười tươi khoác tay Lâm Nam Nam: “Bà nội cháu sáng sớm đã mua gà và chân giò , chỉ chờ em cháu về thôi. Nam Nam thi thế nào?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.